Thiên La

Chương 285: Khởi Hành



Bên ngoài đại môn Lãnh gia, hai tên huyết y nhân vừa nhìn thấy một nam tử bước ra liền bước tới ngăn lại.

- Chủ nhân có lệnh…

- Hiểu rồi, dẫn đường đi.

Huyết y nhân bị Lâm Phong cắt lời cũng không nổi giận, hai tên một trước một sau áp giải hắn đến Thánh Nữ Phủ.

Lúc sau, cả đám dừng lại trước phòng của Linh Mộng, hai tên huyết y nhân còn chưa kịp thông báo thì Lâm Phong đã đẩy cửa bước vào.

- Đứng lại.

Huyết y nhân chuẩn bị xong lên ngăn cản thì một giọng nói từ trong phòng truyền ra.

- Để hắn vào.

- Tuân lệnh.

Lâm Phong nhìn huyết y nhân lui xuống, bộ dáng nghênh ngang bước vào, vẻ mặt bất cần nhìn yêu nữ.

- Không phải ngươi đã hứa có chuyện cần tìm sẽ đích thân đến chỗ của ta sao?

- Ngươi không nói thì bản thánh nữ cũng quên mất chuyện này.

Hồng ảnh lóe lên, Linh Mộng xuất hiện trước mặt Lâm Phong, ánh mắt bất thiện nhìn tên nam nhân đối diện.

- Ngươi có biết thất hứa với bản thánh nữ sẽ có kết cuộc như thế nào không?

- Dù ngươi có là Thánh Nữ cũng không thể tùy tiện nói lung tung, ta thất hứa với ngươi khi nào?

- Hừ, ngươi còn dám ngụy miệng.

Trước khi tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường, Lâm Phong từng hứa sẽ giúp Linh Mộng đoạt lấy Thủy Hỏa Song Linh Thảo nhưng nàng hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của hắn.

Lâm Phong đối diện với lời chất vấn của yêu nữ, mặt không đổi sắc.

- Ai nói ta không đến?

- Vậy ngươi nói xem, lúc đó ngươi ở đâu? Sao ta không nhìn thấy ngươi?

- Ta không chỉ đến giúp ngươi mà còn mời được cả đồng minh, đúng rồi, lão kiếm ngư đó chính là đồng minh ta mời đến, nếu ngươi không tin thì có thể đi hỏi Phong chấp sự.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt thản nhiên của Lâm Phong, không giống như đang lừa dối, nàng cũng không chắc tên này có chạy đến hay không, nếu là lúc trước không chừng Linh Mộng sẽ tìm Phong Thanh Thanh hỏi chuyện nhưng từ khi biết được mối quan hệ mờ ám giữa hai người này thì nàng có hỏi cũng vô dụng.

- Hừ, chuyện bên trong Thượng Cổ Chiến Trường bản thánh nữ sẽ không tính với ngươi.

- Vậy ngươi tìm ta có chuyện gì?

- Ta có chuyện muốn nhờ ngươi giúp.

- Nói trước, ta sẽ không làm không công.

- Bản thánh nữ cũng không thích nợ ân tình của kẻ khác.

Mấy ngày trước, Ngự Thú Thánh Cung đã phát hiện ra hang ổ của Ma Giáo, sau khi thương lượng thì ngũ đại Thánh Cung quyết định dùng toàn lực tập kích, đêm nay Cửu Huyền Thánh Cung sẽ xuất phát.

- Ta muốn ngươi cùng ta tập kích Ma Giáo.

- Gấp vậy sao?

- Đám yêu nghiệt này vô cùng giảo hoạt, không thể để bọn chúng có thời gian chạy thoát.

Lâm Phong nhíu mày, vẻ mặt do dự.

- Chuyện này rất nguy hiểm, tuy ta là thiên tài vạn năm chưa chắc có một nhưng sở trường của ta không phải là chiến đấu, ngươi cũng biết ta yêu thích hòa bình không thích giao chiến...

- Nói điều kiện của ngươi đi.

- Không gian chi thạch, càng nhiều càng tốt.

- Ngươi tìm thứ đó làm gì?

Linh Mộng dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn tên thanh niên bên cạnh, một tên đan sư bình thường sẽ không đi tìm khoáng thạch, tên này nhất định có âm mưu.

Lâm Phong nhìn ánh mắt nghi ngờ của yêu nữ, vẻ mặt bất cần.

- Chuyện này không cần ngươi quan tâm, nếu ngươi không muốn giao dịch thì ta đi đây.

- Đợi đã.

Linh Mộng lấy ra một khối hắc thạch ném cho Lâm Phong.

- Cho ngươi.

Lâm Phong vội chụp lấy hắc thạch, ánh mắt vừa lướt qua liền nhận ra thứ này chính là không gian chi thạch, đúng là thứ hắn đang tìm nhưng hơi ít.

- Chỉ có một khối thôi sao?

- Còn phải xem biểu hiện của ngươi.

- Là sao?

Linh Mộng ném cho hắn một ánh mắt khinh bỉ sau đó đi tới bên giường ngồi xuống.

- Lần này tập kích Ma Giáo nếu ngươi biểu hiện tốt thì bản thánh nữ sẽ thưởng thêm cho ngươi vài khối không gian chi thạch.

- Cái này có chút không ổn.

- Ngươi sợ ta nuốt lời?

Lâm Phong theo bản năng gật đầu rồi lại lắc đầu.

- Thánh nữ đại nhân thân phận cao quý sao có thể vì mấy khối khoáng thạch mà nuốt lời.

- Không cần ngụy miệng, ngươi muốn gì nói luôn đi.

- Hay là thế này, trước tiên Thánh Nữ đưa cho đệ tử vài khối không gian chi thạch, đợi khi tập kích kết thúc nếu đệ tử thể hiện không tốt sẽ mang khoáng thạch trả lại.

- Hừ.

Lâm Phong vừa dứt lời liền cảm giác trước ngực truyền đến hàn khí lạnh người, mũi kiếm của Linh Mộng chỉ cách hắn một lớp y phục, giọng nói lạnh lùng truyền đến.

- Đừng tưởng ngươi được bản thánh nữ sủng hạnh thì có thể ăn nói tùy tiện.

- Thánh Nữ đại nhân yên tâm, đệ tử nhất định sẽ vì Thánh Cung dốc toàn lực truy sát Ma Giáo.

- Cút.

Linh Mộng nhìn tên nam nhân trước mặt xoay người rời đi, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt ẩn hiện tiếu ý.

Trên đời có một số loại nam nhân không thể nhường nhịn, bây giờ nàng đã hiểu vì sao Hàn Băng xem hắn quan trọng hơn cả sinh mệnh nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra lạnh lùng.

Đêm khuya, khi phần lớn tu sĩ vẫn đắm chìm trong tu luyện thì một đám người lặng lẽ rời Cửu Huyền hướng về phía Đoạn Vân Cốc.

Cách Ngự Thú Thánh Cung năm trăm dặm về phía Tây có một cái sơn mạch gọi là Thiên Phong, nơi này địa hình hiểm trở, núi cao chọc trời được xem là nóc nhà của Nam Hoang, Đoạn Vân Cốc nằm sâu bên trong Thiên Phong Sơn Mạch, muốn đến được nơi đó phải trèo qua mấy chục ngọn cự sơn.

Ngân Thành là một trong bát đại thành trì của Cửu Huyền Thánh Cung, truyền tống trận bên lóe sáng, vài trăm người cùng lúc xuất hiện bên trong thành trì, đám người này vừa xuất hiện liền hướng ra ngoài Hoang Nguyên rời đi.

Bên ngoài Ngân Thành vài chục dặm có một khe núi, bên trong khe núi có một cái truyền tống trận dùng để đưa tu sĩ qua lại giữa các Thánh Cung, mỗi lần truyền tống tiêu hao 10 vạn trung phẩm linh thạch.

Vừa sử dụng đại truyền tống trận nên không thể tiếp tục truyền tống, trưởng lão Thánh Cung quyết định đêm nay sẽ nghỉ ngơi ở đây, bọn họ không dừng chân bên trong thành trì là để tránh bị chú ý.

Tất cả chia ra tìm chỗ nghỉ chân, đệ tử vừa tìm được vị trí lập tức vận công khôi phục thần thức.

- Không ngờ Ma Giáo lại xây tổ ở một nơi như thế này.

Lâm Phong nhìn địa đồ trong tay, địa hình Đoạn Vân Cốc như một cái hồ lô, bên trong sơn cốc ngang dọc vài dặm nhưng lối vào chỉ có một vách núi nhỏ hẹp, một khi bị bịt kín thì xác định.

Lão đầu cũng có cùng quan điểm với Lâm Phong.

- Nơi này đúng là không thích hợp để xây ổ.

- Có khi nào bọn chúng nghĩ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất không?

- Đây cũng không phải là nơi nguy hiểm nhất.

Đoạn Vân Cốc nằm sâu bên trong Thiên Phong Sơn Mạch, bình thường ít người lui tới, chỉ cần Ma giáo cẩn thận một chút thì sẽ rất khó bị phát hiện.

Lão đầu nhìn địa đồ sơn mạch vài lần, vẻ mặt trầm ngâm.

- Lần tập kích này không đơn giản.

- Lão phát hiện gì hả?

- Đoạn Vân Cốc có thể là một cái hố do Ma Giáo đào ra.

Lâm Phong nhíu mày, nếu đúng như lão đầu nói thì toang rồi, một khi ngũ đại Thánh Cung tiến vào sơn cốc chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong lập tức chạy ra bên ngoài, bên trái của hắn là chỗ của băng nữ, bên phải là chỗ của bạo nữ, chuyện quan trọng như vậy nhất định phải tìm lão bà hỏi ý kiến.