Ánh mắt Trang Bất Phàm phẫn nộ nhìn về phía Lâm Phong.
- Ngươi gian lận.
Lâm Phong lúc này đã bất tỉnh ngã vào lòng Hàn Băng, nhìn kỹ sẽ thấy hắn đang cười mỉm chi.
Lãnh Hàn Băng lạnh lùng nhìn Trang Bất Phàm, chỉ cần hắn dám bước tới thì nàng sẽ động thủ.
Đúng lúc này, Lâm Tử Tinh bước lên chiến đài, phía sau còn có tiểu muội Lâm Hi.
- Trận đấu hôm nay chúng ta nhận thua.
- Lâm sư huynh…
Trang Bất Phàm vừa mở miệng thì Lâm Hi ở bên cạnh nhỏ giọng đe dọa.
- Đây là ý của Nguyệt Thần tỷ tỷ.
Lãnh Hàn Băng nhìn thấy đối phương không còn phản đối, nàng mang theo Lâm Phong bay đi, để lại mấy vạn tu sĩ ngơ ngác đứng nhìn, đến bây giờ bọn họ vẫn chưa hiểu vì sao Lâm Phong lại giành được chiến thắng.
- Ai đó nói gì đi.
- Mọi người đừng lặng im đến thế, vì lặng im sẽ giết chết con tim.
- Ta không phục.
- Đúng vậy, chúng ta không phục.
Nếu kết quả này giữ nguyên thì linh thạch của bọn chúng sẽ không cánh mà bay, những ngày tháng tiếp theo lại phải sống chung với căn bệnh viêm màng túi.
Nửa canh giờ sau, bên trong một căn phòng của Thánh Cung, Lâm Phong nằm trên giường, toàn bộ thương thế trên người hắn đã được Hàn Băng chữa trị, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là có thể hồi phục.
Lúc này có một đám người từ bên ngoài xông vào, Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy Lâm Phong liền chạy tới hỏi.
- Tiểu Phong tử, sao đệ lại thắng được vậy, có phải đệ đã hối lộ cho lão chấp sự không?
Lâm Phong nghe sư tỷ hỏi lập tức lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy chính khí.
- Quân tử không làm chuyện mờ ám, những chuyện như vậy đệ tuyệt đối không làm.
- Không phải đệ thì là ai?
Ánh mắt Lãnh Phi Dao liếc nhìn một vòng cuối cùng dừng lại trên người của Phong Viêm.
- Ta không có làm.
- Ta có nói ngươi làm đâu, rõ ràng là ngươi có tật giật mình, không đánh tự khai.
- Ta thật sự không có làm.
Phong Viêm liên tục phủ nhận nhưng vì nhân phẩm của hắn không tốt, thường ngày chuyên đi lừa gạt nên có nói thế nào cũng không ai tin, cuối cùng hắn phải dùng ánh mắt cầu cứu Lâm Phong.
- Thật ra lần này đệ thắng trận là do may mắn.
Sau khi trận đấu bắt đầu được nửa giờ, Lâm Phong nhận ra thực lực của đối thủ mạnh ngoài sức tưởng tượng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì hắn chắc chắn sẽ thua trận.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Lâm Phong đã dẫn hỏa khí tiến vào đan đỉnh nhưng không phải để tăng tốc độ luyện chế đan dược mà là để thiêu đốt linh dược cho đến khi số linh dược trong đỉnh chỉ đủ để luyện chế hai viên đan dược.
Thời gian luyện thành nhị đan so với bát đan ngắn hơn rất nhiều, sau khi luyện thành hai viên đan dược, Lâm Phong lập tức bay tới chỗ đan đỉnh thu lấy một viên còn một viên thì bị hắn kích nổ nên mới dẫn đến bạo lô.
Cũng may là lần này luyện chế Phục Địa Linh Đan nên bạo lô to hơn bình thường đến mấy lần, làm cho Trang Bất Phàm không thể tiếp tục luyện đan.
Lãnh Phi Dao nghe xong thì há to miệng nhìn tên sư đệ trước mặt, nàng suy nghĩ một lúc cũng không biết nói gì, chỉ có thể phun ra hai chữ.
- Vô sỉ.
- Là do tình thế bắt buộc, đệ không còn lựa chọn.
Phong Viêm nghe sư đệ nói thì gật đầu tán thành.
- Ngay từ đầu đối thủ đã chiếm ưu thế nhiều hơn chúng ta, nếu công bằng quyết đấu ta tin sư đệ sẽ chiến thắng.
Trang Bất Phàm chiếm ưu thế gần như về mọi mặt, từ linh thể cho đến thời gian tu luyện đều hơn xa Lâm Phong, nếu muốn dùng thực lực để thắng được đối thủ đúng là một chuyện bất khả thi.
Nếu có thể sử dụng Vạn Hỏa Khai Thiên cùng với Thông Thiên Đỉnh, Lâm Phong tự tin có thể đánh bại Trang Bất Phàm, dù hắn không thể luyện thành cửu đan cũng có thể luyện ra bát đan thượng phẩm, chỉ là lão đầu đã căn dặn hai thứ đó tuyệt đối không thể để người ngoài nhìn thấy.
Bên trong một căn phòng cách đó không xa, Trang Bất Phàm yên lặng ngồi một chỗ, ánh mắt tràn đầy phẫn nộ nhưng lại không thể phát tác, lúc đó Lâm Phong không dùng gian kế thì người chiến thắng đã là hắn.
Bên cạnh Trang Bất Phàm có hai nữ tử đang vui vẻ trò chuyện.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, có phải mấy hôm nay tỷ đến chỗ của Như Mộng tỷ tỷ không?
- Đúng vậy.
- Vậy sao tỷ tỷ không dẫn muội theo, muội cũng rất nhớ Như Mộng tỷ tỷ.
- Sau khi giải quyết xong mọi chuyện ở đây, ta sẽ đưa muội đến Trường Hà.
Lâm Hi vừa nghe sư tỷ nói liền vui vẻ gật đầu.
- Lần này tỷ không được lừa muội.
- Ta đã hứa với Như Mộng sẽ trở lại Trường Hà cùng muội ấy ngắm Nam Hoang danh cảnh.
Lâm Tử Tinh ngồi bên cạnh mỉm cười.
- Đúng lúc ta cũng không có gì làm, hai người có thể cho ta đi cũng không?
- Không được.
Lâm Hi lắc đầu, ánh mắt liếc nhìn Trang Bất Phàm ngồi gần đó, một khi ca ca của nàng đi cùng thì tên sư huynh kiêu ngạo này cũng sẽ đi theo.
Lý Nguyệt Thần nhìn hai thanh niên đối diện, giọng nói không nhanh không chậm.
- Sau khi giao dịch thành công, làm phiền Lâm huynh và Bất Phàm hộ tống thượng cổ đan thuật về Tây Hoang.
- Chỉ có hai người ở lại sao?
Lâm Tử Tinh nhíu mày, hắn cảm giác làm như vậy không an toàn.
- Nam Hoang gần đây không yên bình, ta có thể nhờ vài vị chấp sự ở lại bảo vệ cho hai người.
- Không cần, nhiều người chỉ làm cho người khác chú ý.
Lâm Hi gật đầu.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ nói không sai, muội sẽ bảo vệ cho tỷ tỷ, ca ca cứ yên tâm quay trở về.
- Được rồi.
Lâm Tử Tinh hiểu rõ bản lĩnh của vị tiểu muội này, tuy tu vi không cao nhưng lại am hiểu trận đạo, trên người có không ít bảo vật, ngay cả tôn giả cũng từng bị nàng vây khốn.
Ánh mắt Nguyệt Thần dừng lại trên người của Trang Bất Phàm, thanh niên này vẫn giữ im lặng từ khi mọi người bước vào phòng.
- Bất Phàm.
- Sư tỷ, lần này không phải là lỗi của đệ, nếu tên Lâm Phong đó không dùng gian kế thì đệ đã thắng trận.
Lâm Hi mở to mắt nhìn sư tỷ.
- Lần này Bất Phàm sư huynh tuy thất bại nhưng không phải là lỗi của huynh ấy, sư tỷ đừng trách phạt sư huynh.
Lâm Tử Tinh nói thêm vào.
- Hi muội nói không sai.
- Muội đề nghị để Bất Phàm sư huynh vào cấm địa diện bích 10 năm.
- Muội…
Trang Bất Phàm không ngờ vị tiểu muội này lại trở mặt đâm hắn một nhát chí mạng, nhất thời không biết phải nói như thế nào.
Nguyệt Thần nhìn tên sư đệ đối diện, gương mặt xinh đẹp không đổi sắc nhưng lại làm cho Trang Bất Phàm hít thở không thông.
- Chuyện lần này ta sẽ không trách đệ.
- Thật sao?
- Đan thuật của đệ không bằng đối phương, thất bại là chuyện bình thường.
- Không thể nào.
Trang Bất Phàm lập tức phản đối.
- Đan thuật của tiểu tử đó sao có thể so với đệ.
- Như Mộng từng nói với ta, luận về đan đạo thì Lâm Phong là người đầu tiên làm cho muội ấy có cảm giác tuyệt vọng khi đối mặt.
- Như Mộng thật sự nói như vậy sao?
Lâm Hi híp mắt nhìn tên sư huynh kiêu ngạo của nàng.
- Chẳng lẽ huynh đang nghi ngờ lời nói của Nguyệt Thần tỷ tỷ?
- Không có, xem ra lần này ta đã đánh giá thấp đối thủ.
- Huynh lúc nào chẳng vậy.
- Muội…
Trang Bất Phàm trừng mắt nhìn sư muội, từ nay về sau hắn sẽ không mua cho nha đầu này một gốc linh dược nào nữa.