Thiên La

Chương 215: Oan Gia Ngõ Hẹp



Mấy ngày tiếp theo, càng lúc càng có nhiều tu sĩ tiến về Thánh Thành, chỉ còn vài ngày nữa là vòng đấu loại của Thánh Cung chiêu đồ sẽ diễn ra.

Bên trong Cửu Huyền Thánh Thành, hàng vạn tu sĩ vẫn đang bàn luận về trận so tài giữa Lâm Phong và Trang Bất Phàm, tuy Nam Hoang giành được chiến thắng nhưng dùng đệ nhất thiên tài đấu với đệ lục thiên tài có thắng cũng không oai, hơn nữa Lâm Phong là dùng thủ đoạn mà thắng được.

Bên trong một khách điếm, lão bản nhìn thống kê mấy ngày hôm nay, vẻ mặt chán nản, từ sau khi trận so tài kết thúc thì số linh thạch thu về không ngừng giảm xuống.

Tu sĩ bước vào khách điếm phần lớn chỉ gọi thức ăn đạm bạc, lâu lâu có mấy tên bỏ ra linh thạch gọi vài món thịnh soạn nhưng chưa kịp ăn đã bị đám thanh niên bên cạnh trừng mắt dọa chạy.

Một thanh niên nhìn đĩa rau luộc trên bàn, vẻ mặt chán nản, đã ba ngày rồi hắn chưa được ăn thịt, sắp tới phải tham gia Thánh Cung chiêu đồ nên tạm thời không thể rời thành săn yêu thú.

Ánh mắt hắn nhìn tên đồng bệnh bên cạnh.

- Huynh đệ, bệnh tình thế nào rồi?

- Vẫn đang trong giai đoạn phát tác.

- Sau này muốn đặt cược nhất định phải né ôn thần ra.

- Nhất trí.

Không chỉ có khách điếm trong thành mà ngay cả Vạn Bảo Các và một số thương hội lớn cũng rơi vào tình trạng tương tự, nghe nói Vạn Bảo Các phải hủy bỏ buổi đấu giá thường niên vào mỗi tháng vì không đủ số người tham dự.

- Nghiêm trọng như vậy sao?

Lâm Phong vừa bước vào Vạn Bảo Các thì nhìn thấy một cảnh tượng làm cho người ta kinh ngạc, đại sảnh rộng lớn chỉ có vài chục tu sĩ lượn lờ qua lại, lúc này Thánh Thành đang vào mùa cao điểm, theo lý thì nơi này phải đông hơn bình thường.

- Như thế này chẳng phải rất tốt sao?

Lãnh Phi Dao vừa dứt lời liền chạy lên tầng trên, bây giờ nàng có thể thỏa thích lựa chọn mà không sợ bị đám nữ tử kia tranh giành.

Lâm Phong theo thói quen lượn vài vòng để lão đầu lựa chọn vật phẩm, hắn đi đến khu vực giao dịch yêu thú để tìm mua địa cấp yêu đan.

Từ sau khi học được phương pháp dùng yêu đan kích hoạt pháp chỉ, Lâm Phong đã tốn không ít linh thạch đầu tư vào thứ này, ngoài ra hắn còn phải luyện chế bạo đan và làm thức ăn cho Thiên Ảnh Ma Điêu.

Khi Lâm Phong bước tới dược phòng, ánh mắt hắn vừa nhìn vào bên trong liền xoay người rời đi.

- Lâm đạo hữu.

Hai thanh niên từ bên trong dược phòng bước ra, Tử Tinh đi trước, Bất Phàm theo sau.

Lâm Phong xoay người nhìn hai thanh niên đối diện, vẻ mặt kinh ngạc như vừa mới nhìn thấy đối phương.

- Thật trùng hợp, không ngờ lại gặp được Trang huynh ở đây.

Ánh mắt Lâm Phong nhìn qua thanh niên bên cạnh, hình như tên này cũng đến từ Tây Hoang.

- Không biết vị đạo hữu này xưng hô thế nào?

- Tại hạ Lâm Tử Tinh.

- Lâm Tử Tinh, hình như ta đã nghe cái tên này ở đâu thì phải.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử này chính là thiên tài đứng thứ hai trên Đan Bảng.

- Thì ra là cao nhân.

Tây Hoang có thập đại thiên kiêu, mỗi người đều có khả năng luyện thành bát đan nhưng tạm thời chỉ có hai tên luyện thành bát đan thượng phẩm, một trong hai tên đó đang đứng trước mặt Lâm Phong.

Vẻ mặt Lâm Phong lập tức thay đổi, hắn mỉm cười nhìn đối phương.

- Thì ra là Tử Tinh huynh, nghe danh đã lâu.

- Tử Tinh nghe nói Lâm đạo hữu tinh thông đan thuật, hôm nay có duyên gặp được hi vọng có thể cùng đạo hữu bàn luận.

- Tử Tinh huynh quá khen.

Trang Bất Phàm đứng bên cạnh dùng ánh mắt khinh thường nhìn Lâm Phong.

- Đệ thấy tên này chỉ là loại hữu danh vô thực, sư huynh đừng kỳ vọng quá nhiều.

Lâm Phong nhíu mày, kinh nghiệm luyện đan của hắn còn không bằng Trang Bất Phàm thì sao có thể luận bàn với Lâm Tử Tinh, hay là tìm cách chuồn êm cho lành.

Lúc này giọng của lão đầu lại truyền đến.

- Tiểu tử ngươi còn do dự gì nữa, cơ hội tốt như thế này không phải lúc nào cũng có.

- Lão cũng biết là ta không có thời gian, ta còn phải về cho chim ăn nữa.

- Tiểu tử ngươi có thể dùng cơ hội này để tìm hiểu tin tức về Tây Hoang, đừng quên địa đồ Đan Minh vẫn còn trong túi ngươi.

- Tiền bối dạy chí phải.

Lão đầu không nói thì Lâm Phong suýt quên mất bên trong giới chỉ vẫn còn một tờ địa đồ dẫn đến Đan Minh, theo lão đầu suy đoán thì vị trí hiện tại của Đan Minh có thể là ở Tây Hoang.

Nghĩ đến đây, Lâm Phong liền gật đầu.

- Nơi này không tiện bàn luận hay là đến chỗ của tại hạ có được không?

- Tốt.

Lâm Phong dẫn đầu rời đi, trước tiên phải đi tìm tiểu sư tỷ để thông báo với nàng một tiếng, hắn vừa bước tới chỗ giao dịch nữ y thì nghe thấy giọng nói bất mãn của tiểu sư tỷ từ bên trong truyền ra.

- Thứ này là do ta chọn trước, ngươi lấy thứ khác đi.

- Ta thích thứ này, ngươi nhường cho ta đi.

- Ta không nhường.

- Ta sẽ trả gấp đôi linh thạch cho ngươi.

Phi Dao trừng mắt nhìn nữ tử đối diện.

- Ta không cần linh thạch của ngươi, mau buôn ra.

Nữ tử mỉm cười lắc đầu, ngọc thủ vẫn nắm chặt nữ y.

- Ta không buôn.

- Ngươi có buôn không?

- Không.

Trong lúc hai nữ tử đang tranh giành thì có vài thanh niên bước vào, Lãnh Phi Dao vừa nhìn thấy liền hét lớn.

- Tiểu Phong tử, có người ức hiếp ta.

Nữ tử bên cạnh nhìn thấy đối phương gọi viện binh cũng học theo.

- Ca ca, sư huynh, có người ức hiếp ta.

Lâm Phong nhìn hai nữ tử vẫn nắm chặt nữ y, xem ra trận chiến vẫn chưa kết thúc, muốn sống yên ổn thì không nên chọc vào nữ nhân.

- Đệ có chuyện cần giải quyết, cáo từ.

- Đứng lại, đệ bước thêm một bước thì ta sẽ nói với tỷ tỷ là đệ bỏ mặc ta, thấy chết không cứu.

Lâm Tử Tinh bước tới bên cạnh tiểu muội, nhỏ giọng hỏi.

- Hi muội, có chuyện gì sao?

- Có một nha đầu không biết lễ giáo giành y phục với muội.

- Ngươi nói ai không biết lễ giáo.

Phi Dao trừng mắt nhìn nữ tử đối diện.

- Rõ ràng là ta chọn trước, ngươi chọn sau.

- Nhưng ngươi chưa trả linh thạch.

Lâm Hi vừa dứt lời liền lấy ra một túi trữ vật ném cho nữ tử bán hàng.

- Ta mua bộ này.

- Ta cũng mua.

Phi Dao lấy ra túi trữ vật ném cho đối phương.

- Ta trả gấp đôi.

- Ngu ngốc, đây đâu phải là chỗ đấu giá, ra giá cao cũng vô dụng thôi.

- Ngươi… tức chết ta mà.

Lâm Phong đứng bên cạnh nghe mà đau cả đầu, chỉ là một bộ y phục thôi mà, có cần phải tranh giành quyết liệt như vậy không.

- Sư tỷ đừng tức giận, đệ sẽ mua tặng tỷ một bộ khác có được không?

- Không được, ta nhất định phải lấy bộ này.

- Hai bộ có được không?

- Đệ có chịu giúp ta không?

Lâm Phong hít sâu một hơi, hắn thề sẽ không bao giờ cùng nữ tử đi vào Vạn Bảo Các một lần nào nữa.

- Được rồi, y phục ở đây tỷ thích bộ nào thì lấy bộ đó, đệ bao.

- Như vậy còn tạm được.

Lãnh Phi Dao đắc ý nhìn nữ tử đối diện.

- Ta không cần nữa, tặng cho ngươi đó.

- Ta cũng không cần.

Lâm Hi sẽ không bao giờ dùng vật phẩm người khác ném đi, nàng liếc nhìn Lâm Phong đứng bên cạnh, không có tên này phá đám thì nàng đã giành được thắng lợi.

Trang Bất Phàm khẽ nhếch mép, trong lòng âm thầm vui vẻ, những tên bị Lâm Hi ghi hận thường sẽ có kết quả rất thê thảm.