Hai thanh niên đứng đối diện nhau, ánh mắt tràn đầy chiến ý, nếu không có lão chấp sự đứng bên cạnh không chừng bọn chúng đã lao vào ẩu đả.
Lão chấp sự lấy ra một cái bình ngọc, bên trong là mười viên đan dược khác nhau, lão lắc vài cái rồi đổ ra một viên.
- Phục Địa Linh Đan.
Lão chấp sự vừa dứt lời liền rời đi, bộ dáng vội vả, đám tu sĩ đang hò hét tưng bừng bên dưới đột nhiên trở nên im lặng, ánh mắt đồng cảm nhìn hai thanh niên trên chiến đài.
- Rồi xác định.
- Niệm luôn.
- Xin vĩnh biệt hai đứa.
Phục Địa Linh Đan là một trong những loại địa cấp đan dược có quá trình luyện chế nguy hiểm nhất, loại đan dược này ẩn chứa một lượng linh lực cường đại có thể ngay lập tức gia tăng chiến lực của tu sĩ lên bảy phần.
Vì ẩn chứa quá nhiều linh khí nên quá trình luyện chế vô cùng hung hiểm, chỉ cần sơ ý một chút sẽ dẫn đến bạo lô, Phục Địa Linh Đan một khi phát nổ có uy lực không thua gì bạo đan đồng cấp.
Hai thanh niên đứng trên chiến đài nhìn theo bóng lưng của lão chấp sự, trong lòng thầm mắng lão tay thúi, nếu không vì giữ hình tượng thì bọn chúng đã kéo lão đi tâm sự.
Lâm Phong liếc nhìn tên thanh niên bên cạnh.
- Huynh đệ, danh dự tuy quan trọng nhưng mạng sống là vô giá, ta đề nghị đổi đan dược.
- Tuy đan thuật của ngươi không bằng ta nhưng lại có suy nghĩ giống ta.
Hai thanh niên nhìn xung quanh chợt phát hiện lão chấp sự đã mang bình ngọc chạy đi mất, bây giờ muốn đổi cũng không được, sau khi trận đấu kết thúc bọn họ nhất định sẽ tìm lão tâm sự thâu đêm.
Lúc này có hai tên đệ tử bước lên chiến đài, mỗi tên mang theo một cái túi trữ vật, bên trong là linh dược dùng để luyện chế Phục Địa Linh Đan.
Hai thanh niên nhận lấy túi trữ vật sau đó bắt đầu kiểm tra linh dược, Trang Bất Phàm lấy ra một cái đan đỉnh, ánh mắt liếc nhìn Lâm Phong.
- Bây giờ ngươi nhận thua vẫn còn kịp.
- Ta vừa phát hiện ra một chuyện rất thú vị.
- Chuyện gì?
- Chấp sự không ở đây thì không có người bắt đầu trận đấu, hay là hôm khác chúng ta lại tái chiến.
Lâm Phong vừa dứt lời thì một giọng nói hùng hồn từ trên tường thành truyền đến, lão chấp sự không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh đám trưởng lão, trong tay còn cầm theo một cái chiêng.
- Trận đấu bắt đầu, keng...
Lâm Phong và Trang Bất Phàm cùng lúc tế ra đan đỉnh, hỏa ảnh rực cháy, động tác vô cùng dứt khoát, không chút do dự.
Bên trên tường thành, đám lão đầu vẫn luôn quan chiến, ánh mắt tán thưởng nhìn hai tên bên dưới, một khi đã bước vào quá trình luyện đan tuyệt đối không được do dự, chỉ một chút không tập trung sẽ phải trả một cái giá vô cùng lớn.
Đám tu sĩ bên dưới đều im lặng theo dõi, tuy chiến đài đã có trận pháp cách âm cách nhiệt nhưng không một ai hò hét, đây không phải là lúc thích hợp để thể hiện chất giọng.
Nửa giờ trôi qua, cả hai thanh niên đã ném toàn bộ linh dược vào đan đỉnh, Lâm Phong liên tục kết thủ ấn, động tác thành thạo nhưng tiến độ vẫn thua kém Trang Bất Phàm một chút vì hỏa linh thể của hắn không thể so với đối phương.
Trang Bất Phàm sở hữu hỏa linh thể tinh thuần kết hợp với đan thuật thượng thừa, loại thiên tài như thế này ở Nam Hoang chỉ có Nam Cung Như Mộng là so được.
Thêm một canh giờ trôi qua, hỏa ảnh trên người Lâm Phong đột nhiên bạo động, hỏa lực không ngừng tăng lên, nếu không đẩy nhanh tốc độ thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ bị đối thủ đánh bại.
- Để xem ngươi kiên trì được bao lâu.
Trang Bất Phàm nhìn đối thủ tăng tốc, khóe miệng khẽ nhếch lên, một khi bộc phát hỏa lực nếu như không có đủ linh lực duy trì thì không thể thành đan, hỏa linh thể của Lâm Phong lại thuộc loại hỗn tạp, chắc chắn không thể cầm cự được lâu.
Lâm Phong kết thủ ấn, hỏa lực cuồn cuộn không ngừng thiêu đốt đan đỉnh, hỏa khí từ bên ngoài bắt đầu tràn vào bên trong đỉnh.
- Không ổn.
Phong Viêm vừa nhìn thấy liền biến sắc, một khi để hỏa khí tràn vào đan đỉnh thì dược tính bên trong sẽ bị hỏa khí thiêu đốt, lúc đó khả năng bạo lô là cực cao.
Một vị trưởng lão trên tường thành mỉm cười.
- Xem ra tiểu tử này muốn liều mạng.
- Thật đáng tiếc.
Đường Nghiêm thở dài, nếu Lâm Phong có hỏa linh thể tinh thuần như Trang Bất Phàm thì có thể cùng đối phương đấu một trận nhưng hỏa linh thể của hắn lại hỗn tạp không chịu nổi, chỉ có thể chọn cách mạo hiểm.
Lâm Tử Tinh ngồi một bên quan sát, ánh mắt dần ngưng động, cho dù Lâm Phong muốn dùng hỏa khí đẩy nhanh tốc độ luyện đan thì bây giờ vẫn chưa phải là thời điểm tốt nhất.
- Chẳng lẽ vẫn còn huyền cơ.
Bên trong hàng vạn tu sĩ đang quan chiến có một nữ tử vẫn luôn quan sát Lâm Phong, đột nhiên đôi môi của nàng khẽ cong lên.
- Như Mộng bị hắn đánh bại không oan.
Đúng lúc này, Lâm Phong đột nhiên đạp Vân Tung Mị Ảnh xông thẳng về phía đan đỉnh, Trang Bất Phàm còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một cảm giác nguy hiểm ập đến.
- ẦM…
Chiến đài rung chuyển, khói bụi mịt mù, cả đám tu sĩ đứng bên dưới ngơ ngác nhìn lên sau đó bắt đầu reo hò cuồng nhiệt.
Lãnh Phi Dao há miệng nhưng không nói thành lời, ánh mắt Hàn Băng ẩn hiện lo lắng, Phong Viêm thở dài chán nản, trên tường thành Linh Mộng nở nụ cười bí ẩn.
Trước khi chiến đài rung chuyển, bọn họ đã nhìn thấy đan đỉnh của Lâm Phong phát nổ, theo quy tắc thì tu sĩ bạo lô trước sẽ thua cuộc.
Mấy lão chấp sự tiến lên phá giải trận pháp xung quanh chiến đài, khói bụi tan biến, hai thân ảnh dần xuất hiện.
Bộ dáng của Trang Bất Phàm có chút chật vật, ngoại trừ y phục bị tổn hại thì không có gì đáng lo, trước khi bạo lô hắn đã kịp thời kích hoạt pháp bảo phòng ngự.
Lâm Phong thì thê thảm hơn rất nhiều, cả người hắn tràn đầy thương tích, khóe miệng rỉ máu, vì khoảng cách giữa hắn và đan đỉnh rất gần dù có kích hoạt pháp bảo phòng ngự cũng chỉ có thể bảo vệ được một vài nơi trọng yếu.
Lãnh Hàn Băng và Phong Thanh Thanh cùng lúc xông lên chiến đài, Hàn Băng ôm lấy một cánh tay của Lâm Phong, cẩn thận đỡ hắn đứng dậy.
- Có sao không?
- Đệ không sao, nhưng mà đan dược…
- Ta đưa ngươi trở về trị thương.
- Hàn Băng sư tỷ chờ đã.
Chấp sự vẫn chưa công bố kết quả thì Lâm Phong vẫn chưa thể rời đi, Lãnh Hàn Băng chỉ có thể đứng bên cạnh đỡ lấy hắn.
Lão chấp sự vừa bước lên thì bị Lâm Phong ngăn lại, hắn mỉm cười nhìn lão.
- Chấp sự đại nhân chờ chút.
Lâm Phong lấy ra một viên đan dược đưa cho lão chấp sự.
- Đây là…
Lão chấp sự nhìn viên đan dược trong tay Lâm Phong, ánh mắt hiện rõ kinh ngạc sau đó mỉm cười tán thưởng.
- Tiểu tử ngươi khá lắm.
- Đa tạ chấp sự khen ngợi.
Trang Bất Phàm vừa chỉnh xong y phục liền bước tới đứng bên cạnh Lâm Phong, trong lúc chờ đợi kết quả còn không quên trêu chọc.
- Không ngờ đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang lại bạo lô, hiếm thấy hiếm thấy.
Lâm Phong không có thời gian để ý đến đối phương, hắn vội lấy ra một viên đan dược nuốt vào sau đó vận công khôi phục.
Lão chấp sự bước lên phía trước hô lớn.
- Trận đấu kết thúc, người chiến thắng là… Lâm Phong.
- Hoan hô…
Đám thanh niên bên dưới đang ăn mừng cuồng nhiệt đột nhiên dừng lại, hình như có thứ gì đó không đúng vừa lướt qua.
Trang Bất Phàm là người đầu tiên có phản ứng.
- Chấp sự đại nhân rõ ràng ta là người chiến thắng.
Lão chấp sự không trả lời mà lấy ra một viên đan dược để trước mặt đối phương, Trang Bất Phàm vừa nhìn liền nhận ra thứ trong tay lão chấp sự chính là một viên địa cấp hạ phẩm Phục Địa Linh Đan.