Cách đó không xa, bên trong một căn phòng khác của Cửu Huyền Thánh Cung cũng có một đám thanh niên thiếu nữ đang bàn luận về trận đấu ngày mai.
Lâm Tử Tinh nhìn tên sư đệ đang nhàn nhã thưởng trà bên cạnh, mỉm cười nói.
- Bất Phàm, không cần chuẩn bị gì sao?
- Chỉ là một tên thiên tài mới nổi, đệ dùng một tay cũng có thể đánh bại hắn.
Ánh mắt Trang Bất Phàm tràn đầy tự tin, hắn đã tìm hiểu toàn bộ thông tin liên quan đến Lâm Phong, lần giao chiến này hắn nắm chắc đến chín phần sẽ đánh bại đối thủ.
Lâm Tử Tinh khẽ lắc đầu, tên sư đệ này thứ gì cũng tốt chỉ là bản tính quá kiêu ngạo, ánh mắt hắn nhìn qua vị tiểu muội đang chăm chú đọc thư tịch bên cạnh.
- Muội nghĩ sao?
Lâm Hi đặt quyển thư tịch lên bàn, đôi mắt xinh đẹp ẩn hiện tiếu ý nhìn về phía Trang Bất Phàm.
- Muội còn nói lung tung thì sau này đừng có chạy đến chỗ của ta mượn đan dược.
- Muội không nói lung tung, huynh nhất định sẽ thua.
- Vậy muội có dám đánh cược với ta không?
Tuy Trang Bất Phàm rất yêu thương vị sư muội này nhưng cũng không thể để nàng xem thường.
- Nếu ta đánh bại tên tiểu tử kia thì muội phải giúp ta bố trí thêm mấy cái trận pháp phòng ngự.
- Nếu huynh thua thì phải cho muội chọn mười viên đan dược bất kỳ bên trong giới chỉ.
- Không thành vấn đề.
Lâm Tử Tinh nhìn ánh mắt tự tin của tiểu muội xem ra lần này Bất Phàm đã gặp phải đối thủ, nếu thua trận này danh dự đan sư Tây Hoang sẽ bị ảnh hưởng.
- Tên Lâm Phong đó lợi hại như vậy sao?
Trang Bất Phàm dùng ngón tay gõ lên bàn.
- Tên này đúng là có chút bản lĩnh, vận khí cũng rất tốt nhưng đáng tiếc lần này hắn lại gặp phải đệ.
Lần trước Lâm Phong dựa vào thượng cổ đan thuật đánh bại Nam Cung Như Mộng, lần này hai bên đơn đã độc đấu cho nên không thể dùng thượng cổ đan thuật, thực lực nhất định sẽ giảm mạnh.
Lâm Tử Tinh gật đầu nhưng vẫn không quên nhắc nhở.
- Tuy đối phương không thể dùng toàn lực nhưng đệ cũng không thể xem thường.
- Sư huynh yên tâm, ngày mai xem đệ làm thế nào đánh bại tên tiểu tử đó.
Lâm Hi nhìn vẻ mặt đắc ý của tên sư huynh đối diện liền bỉu môi.
- Nếu lần này huynh thất bại, Nguyệt Thần tỷ tỷ nhất định sẽ không tha cho huynh.
Trang Bất Phàm biến sắc, nếu để nữ nhân kia biết hắn làm mất mặt đan sư Tây Hoang thì kết cuộc của hắn nhất định sẽ rất thê thảm.
- Mọi người yên tâm, ta sẽ dốc toàn lực chiến đấu.
Sáng hôm sau, Lâm Phong chuẩn bị rời phòng thì bên ngoài truyền đến tiếng hét thất thanh của tiểu sư tỷ.
- Tiểu Phong tử… tiểu Phong tử…
Lâm Phong vừa mở cửa phòng thì nhìn thấy một đám người đứng bên ngoài, dẫn đầu là những gương mặt thân quen đã đồng hành cùng hắn từ khi bước vào Thánh Cung, phía sau là toàn bộ đệ tử của Đan Cung.
Phong Viêm gật đầu ra hiệu, đám thanh niên phía sau đồng loạt hô lớn.
- Lâm sư huynh… Lâm sư huynh…
Lâm Phong đứng trước cửa phòng, ánh mắt nhìn đám đồng môn huynh đệ trước mặt hô hào, hắn cảm giác máu nóng trong người đang sôi sục, chiến ý tăng cao.
- Đa tạ các vị huynh đệ ủng hộ, ta nhất định sẽ để đám người kia nhìn thấy uy phong của Cửu Huyền Đan Cung.
- Lâm sư huynh… Lâm sư huynh…
Địa điểm thi đấu nằm ở một khu vực rộng lớn bên ngoài Thánh Thành, nơi này đủ chỗ cho toàn bộ tu sĩ đến theo dõi trận chiến, một cái đan đài cao mười trượng đã được dựng lên, xung quanh là hàng chục vạn tu sĩ đang chờ đợi.
- Bánh bao nóng hỏi đây…
- Kẹo hồ lô…
- Nước mía đây…
Một thanh niên vẫy tay hét lớn.
- Nước mía, cho một ly.
- Tới liền, của khách quan một khối hạ phẩm linh thạch.
- Mắc dữ vậy, có khuyến mãi không?
- Có có, nước mía của tiểu nhân mua hai tặng một tính tiền ba.
Cách đó không xa, một đám thanh niên vừa ăn bánh mì vừa bàn luận thiên hạ đại sự.
- Lần này ôn thần mà thua thì đan sư Nam Hoang sẽ mất hết mặt mũi.
- Đan đạo là thế mạnh của Tây Hoang, ta thấy có thua cũng không sao.
- Đạo hữu nói không sai, thắng bại là chuyện bình thường, quan trọng là không được từ bỏ.
- Nói như đúng rồi.
Thanh niên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hai tên bên cạnh.
- Đừng tưởng ta không biết hai tên các ngươi theo kèo trên.
- Bọn ta chỉ thuận theo lòng người thôi.
Theo thông tin chưa được xác thực thì số lượng tu sĩ nằm kèo trên nhiều gấp bốn lần số tu sĩ nằm kèo dưới, đến cả nhà cái cũng bị bất ngờ.
- Nhiều như vậy sao?
Lâm Phong vừa đi vừa nghe đám người xung quanh bàn luận về trận chiến, hắn đã sớm đoán được phần lớn tu sĩ sẽ đặt cược vào Trang Bất Phàm nhưng tỉ lệ này vẫn nằm ngoài dự đoán.
Phong Viêm ở bên cạnh nhỏ giọng giải thích.
- Mấy ngày trước không biết tên nào đã mang sơ yếu lý lịch của Trang Bất Phàm công bố ra bên ngoài, từ đó số tu sĩ theo kèo trên liên tục tăng lên.
- Còn có chuyện này?
Lâm Phong dùng ánh mắt mờ ám nhìn vị sư huynh bên cạnh, âm mưu nham hiểm như vậy không phải ai cũng có khả năng làm được, hơn nữa bên trong Thánh Cung chỉ có một số người là biết được thực lực thật sự của hắn.
Phong Viêm vừa nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của Lâm Phong liền lắc đầu.
- Chuyện này không liên quan đến ta, lần này ta không có tham gia đặt cược.
Từ khi theo đuổi Tuệ Vân, Phong Viêm đã bắt đầu từ bỏ tà đạo, một lòng hướng về chính đạo, những chuyện mờ ám như vậy bây giờ hắn sẽ không làm.
Một giờ sau, Lâm Phong xuất hiện bên ngoài chiến đài, ánh mắt đảo vài vòng xung quanh, lần này không chỉ có hàng vạn tu sĩ đến theo dõi trận đấu mà ngay cả trưởng lão và chấp sự của Thánh Cung cũng xuất hiện.
Phía trên tường thành có một đám lão đầu đang quan chiến, nổi bật trong số đó là trưởng lão Cửu Huyền Đan Cung, trưởng lão Hỏa Dương Thánh Cung, trưởng lão Đan Hội và một số tộc trưởng của các gia tộc, thanh thế vô cùng to lớn.
Một vị trưởng lão Hỏa Dương Thánh Cung mỉm cười nhìn Đường Nghiêm ngồi bên cạnh.
- Đường lão đầu, vài năm không gặp vậy mà cái ổ của lão lại xuất hiện một tên tiểu tử khá như vậy, đúng là bất ngờ.
- Tên tiểu tử này không phải đệ tử của lão phu.
- Vậy tên tiểu tử này từ đâu chui ra?
- Hắn chính là đệ tử của lão nương.
Lưu Vũ Đồng trừng mắt lớn giọng.
- Lão có ý kiến gì sao?
- Thì ra là đệ tử của Lưu đạo hữu, đúng là nghiêm sư xuất cao đồ.
Lão đầu nói xong thì im lặng quan chiến, lão có thể đùa giỡn với Đường Nghiêm nhưng không dám chọc vào bà nương này.
Lão chấp sự bước lên đan đài, ánh mắt lão nhìn lên trời một lúc rồi hét lớn.
- Giờ lành đã điểm, thượng đài.
Lâm Phong và Trang Bất Phàm cùng lúc bước lên chiến đài trong tiếng hò reo của hàng vạn tu sĩ bên dưới.
- Tiểu Phong tử cố lên…
- Lâm sư huynh…
- Lâm sư huynh…
Trang Bất Phàm nhìn một đám nam nữ hò hét, ánh mắt khinh thường, thắng bại không phải dùng cái miệng để quyết định mà phải dùng đến thực lực.
- Không ngờ ngươi dám xuất hiện.
- Có gì không dám.
Lâm Phong sợ trời sợ đất sợ mất linh thạch chứ tuyệt đối không sợ cái tên trước mặt này.