Thiên La

Chương 211: Thách Đấu



Trong lúc dầu sôi lửa bỏng, Linh Mộng xuất hiện, nàng thay mặt đệ nhất thiên tài Lâm Phong đưa ra lời khiêu chiến đến toàn bộ đan sư của Tây Hoang, dù là già hay trẻ, dù là nam hay nữ thì hắn đều chiến hết.

- Đậu xanh rau má.

Lâm Phong nghe mà đau cả tim gan, một mình hắn độc chiến Tây Hoang, vừa nghĩ đến thôi đã thấy tương lai đen tối.

Giọng nói của lão đầu mang theo vài phần hứng thú truyền đến.

- Có lão phu ở đây tiểu tử ngươi sợ gì.

Lâm Phong nghe lão nói, ánh mắt lại lóe lên hy vọng, có lão đầu ở một bên chỉ đạo thì hắn không cần phải sợ đám người kia.

- Tiền bối đồng ý hỗ trợ tiểu bối sao?

- Không.

- Éc…

- Lão phu sẽ dạy tiểu tử ngươi một số thủ thuật, giúp ngươi đánh bại mấy tên kiêu ngạo kia.

Ngay khi Linh Mộng đưa ra lời khiêu chiến thì đám đan sư Tây Hoang lập tức đồng ý, thời gian thượng đài là nửa tháng sau, ngay cả đối thủ của Lâm Phong cũng đã được xác định, đan sư ứng chiến là đệ lục thiên kiêu trên Đan Bảng, Trang Bất Phàm.

Phong Viêm lấy ra một cái ngọc giản đưa cho sư đệ.

- Ta đã giúp đệ tìm hiểu thông tin của tên này.

- Đa tạ sư huynh.

Có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng, Lâm Phong cầm lấy ngọc giản, ánh mắt tự tin thêm vài phần chỉ là thần thức vừa đảo qua thì vẻ mặt hắn lập tức thay đổi.

Trang Bất Phàm không chỉ là đệ lục thiên kiêu trên Đan Bảng mà còn là tộc nhân dòng chính của Trang gia, một trong tam đại gia tộc đứng đầu Tây Hoang, thành tích cao nhất của thanh niên này đạt được là bát đan, trong đó có thất đan thượng phẩm, nhất đan trung phẩm.

- Đúng là hồng nhan họa thủy, thù này lão nhất định phải báo.

Trên đời có biết bao nhiêu chuyện tốt không làm, sao lúc nào cũng phải tìm phiền phức cho hắn, đợi đến ngày Lâm Phong tu thành chính quả nhất định sẽ treo yêu nữ lên đánh một trận cho hả giận.

Trong lúc Lâm Phong vẫn ảo tưởng thì giọng nói của gian thương truyền đến.

- Còn có một chuyện quan trọng ta quên nói với đệ, nghe nói lúc Thánh Nữ đưa ra lời khiêu chiến đã dùng 10 vạn thượng phẩm linh thạch đặt cược đệ sẽ chiến thắng.

- Còn có chuyện này?

- Ta còn nghe nói có vài vị trưởng lão đã bắt đầu mở sòng, đệ có muốn tham gia không?

Phong Viêm mỉm cười mờ ám nhìn tên sư đệ, lần này Lâm Phong là người tham chiến, chỉ cần hai bên hợp tác nhất định sẽ thu được một đống lớn linh thạch.

Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

- Lần này đệ sẽ không tham gia.

Trận đấu lần này không chỉ liên quan đến danh dự của Lâm Phong mà còn liên quan đến toàn bộ đan sư của Nam Hoang, hắn chỉ có thể dùng hết sức để chiến đấu, không thể để tiền tài làm ảnh hưởng.

Sau khi tiễn Tuệ Vân sư tỷ và gian thương rời đi, Lâm Phong hướng Thánh Nữ Phủ chạy đến, trước khi bế quan, hắn phải đòi lại chút công đạo cho bản thân.

Mấy ngày tiếp theo, tu sĩ khắp nơi liên tục tràn về Cửu Huyền Thánh Thành, chỉ trong một thời gian ngắn, thành trì đã chật kín người, rất nhiều tu sĩ phải qua đêm bên ngoài thành.

Thánh Cung đã cho đệ tử sắp xếp vài nơi dã chiến bên ngoài Thánh Thành để tu sĩ dừng chân, lần này số lượng tu sĩ tham gia chiêu đồ đông hơn dự kiến, thêm vào chuyện của Lâm Phong làm cho Thánh Cung có phần trở tay không kịp.

Trên một ngọn tiểu sơn cách Thánh Thành mười mấy dặm, một thanh niên vừa gặm bánh bao vừa nghe đám người bên cạnh bàn luận.

- Không biết lần này ôn thần có thắng được tên kia không?

- Ta nghe nói đối thủ cũng luyện thành bát đan, không phải dạng vừa đâu.

- Là tu sĩ Nam Hoang, ta vẫn hy vọng ôn thần chiến thắng.

Đúng lúc này có một thanh niên từ xa chạy tới, bộ dáng nóng vội.

- Tìm được rồi, lần này giao chiến ôn thần nằm kèo dưới, đối phương chấp nửa giờ, tỷ lệ đặt cược là 1 ăn 1.

Trong trường hợp hai bên có cùng số đan dược và phẩm chất thì sẽ dựa vào thời gian luyện đan để phân định thắng bại, Trang Bất Phàm được đánh giá cao hơn nên nhà cái quyết định đưa thanh niên này lên kèo trên, chấp Lâm Phong nửa giờ.

Một thanh niên nhíu mày.

- Chỉ có nửa giờ thôi sao?

- Ta còn tưởng là chấp nửa viên đan dược chứ.

- Các vị huynh đệ nghĩ thế nào?

Đám thanh niên im lặng một lúc rồi cùng chỉ tay về phía Tây, vẻ mặt thanh niên đặt câu hỏi phức tạp, trái tim hắn hướng về Nam Hoang nhưng lý trí lại hướng hắn về Tây Hoang, giờ phút này hắn không biết là nên chọn con tim hay là nghe lý trí.

Thanh niên ngồi bên cạnh gặm xong một cái bánh bao thì đứng dậy rời đi, trước khi đi còn không quên nhắc nhở.

- Các ngươi nên đặt cược vào Lâm Phong.

- Vì sao?

- Vì công tử sẽ không thua.

Trên đường đến Thánh Thành, Mạc Cương vừa đi vừa tu luyện, dù hắn đã rất tranh thủ nhưng khi đến nơi thì bên trong khách điếm đã không còn chỗ trống, hắn chỉ có thể tìm một chỗ bên ngoài thành để nghỉ chân.

- Bây giờ công tử chắc chắn đang luyện tập cho trận chiến ngày mai?

Nhắc đến Lâm Phong, ánh mắt Mạc Cương hiện rõ sự cuồng nhiệt, sau khi đọc xong quyển đan thư cơ bản thì bây giờ thái độ của Mạc Cương đối với Lâm Phong chỉ có thể dùng bốn chữ sùng bái mù quáng để hình dung.

Đúng như Mạc Cương dự đoán, sau khi từ Phủ Thánh Nữ trở về Lâm Phong đã bế quan tu luyện, ngày đêm không ngủ, cả cuộc đời hắn chưa có lần nào nổ lực phấn đấu như lần này.

- Lão có mấy thứ hay như vậy sao lúc trước không dạy cho ta, có phải muốn để làm của hồi môn không?

Trong thời gian mười mấy ngày bế quan khổ luyện, Lâm Phong chủ yếu luyện tập một số đan thuật phụ trợ được lão đầu chỉ dạy, những thứ này không chỉ giúp hắn gia tăng phẩm chất của đan được mà còn rút ngắn thời gian luyện chế, từ đó tiết kiệm được không ít hỏa lực.

- Những thứ này chỉ là kinh nghiệm cơ bản, để ý một chút sẽ nhận ra thôi.

- Vậy sao trước giờ ta lại không nhận ra?

- Đó là vì tiểu tử ngươi quá ngốc.

- Hừ, rõ ràng là lão giấu nghề.

Lâm Phong đương nhiên sẽ không đồng ý với lão đầu, một thiên tài như hắn sao có thể không nhận ra được những thứ đơn giản như vậy, xem ra lão đầu vẫn còn không ít thứ tốt, phải tranh thủ đào thêm vài thứ mới được.

Giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi liều mạng luyện tập như vậy chẳng lẽ thật sự tin lời của nha đầu kia sao?

- Lão yên tâm, có Hàn Băng làm chứng thì yêu nữ sẽ không dám nuốt lời.

Trước khi Lâm Phong chạy tới chỗ Linh Mộng đòi công đạo, hắn đã ghé qua chỗ của Hàn Băng để kéo nàng đi cùng.

Sau một hồi thương lượng, Linh Mộng đã đồng ý chia một nửa số linh thạch thắng cược cho Lâm Phong nhưng với một điều kiện, nếu hắn thua cược thì phải giao cho nàng 5 vạn thượng phẩm linh thạch.

- Nếu lần này tiểu tử ngươi thất bại thì nha đầu kia nhất định sẽ không tha cho ngươi.

Tuy Lâm Phong là người tham gia thi đấu nhưng người đưa ra lời khiêu chiến lại là Linh Mộng, một khi hắn chiến bại thì danh dự Cửu Huyền Thánh Nữ cũng sẽ bị ảnh hưởng.

- Cùng lắm thì ta bán thân chuộc nợ, chấp nhận làm nam sủng cho yêu nữ.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, bộ dáng không chút hoảng sợ, chuyện lần này là do Linh Mộng tự chủ, liên quan gì đến hắn, nếu hắn thất bại thì cũng là do yêu nữ tự làm tự chịu.