Đúng lúc này, từ bên trong truyền đến tiếng bước chân vội vã, đại môn mở ra, Nam Cung Như Mộng xuất hiện, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, thật sự là tỷ sao?
- Như Mộng, đã lâu không gặp.
Vài năm trước, Nam Cung Như Mộng từng đến Tây Hoang tầm sư học đạo, lúc đó nàng vẫn là đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang, lòng mang kiêu ngạo, muốn khiêu chiến với những đan sư ưu tú nhất đại lục.
Trong vòng một tháng, Như Mộng đã liên tục đánh bại mấy vị thiên tài trên Đan Bảng, niềm tin không ngừng tăng lên, nàng bắt đầu khiêu chiến với thập đại thiên kiêu.
Tây Hoang có Đan Thành, bên trong Đan Thành có Đan Bảng, bên trên Đan Bảng là tên của 100 vị đan sư ưu tú nhất Tây Hoang, tất cả đều có thọ nguyên dưới 30 năm, trong đó 10 người đứng đầu gọi là thập đại thiên kiêu, mỗi người đều có khả năng luyện thành bát đan.
Khi bước vào Đan Thành, Nam Cung Như Mộng đã gặp được một nữ tử, nàng vẫn còn nhớ rất rõ tình cảnh lúc đó, nữ tử đứng trên đan đài diễn luyện, bên dưới là hàng ngàn đan sư quan sát.
Mỗi động tác của nữ tử đều toát lên vẻ thanh nhã thoát tục, dáng người uyển chuyển, mỹ mạo thiên tiên, tất cả kết hợp hoàn hảo với nhau tạo nên một loại khí chất phong hoa tuyệt đại, từ thời khắc đó, Như Mộng nhận ra bản thân sẽ không bao giờ có thể trở thành đệ nhất thiên tài đại lục.
Bên trong căn phòng, ánh mắt Như Mộng vẫn chưa hết kinh ngạc.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, sao tỷ lại đến đây?
- Ta có chuyện cần giải quyết, tiện đường ghé thăm muội.
Khoảng cách giữa các hoang vực là vô cùng xa xôi, ngay cả đại truyền tống trận cũng không thể kết nối, chưa kể ở giữa Nam Hoang và Tây Hoang còn có một cái Loạn Vực Chi Địa, hung hiểm vô cùng.
Lý Nguyệt Thần nhìn vị tiểu muội bên cạnh, ánh mắt cưng chiều.
- Chỉ vài năm không gặp, tiểu Mộng đã trưởng thành không ít.
- Nếu lúc đó không có tỷ tỷ chỉ dẫn sẽ không có Như Mộng hôm nay.
Sau lần gặp được nữ tử ở đan đài, Như Mộng đã tìm đến nàng khiêu chiến, tuy biết bản thân sẽ thất bại nhưng vẫn muốn thử một lần.
Khi hai vị tuyệt thế mỹ nữ gặp nhau, Lý Nguyệt Thần đã nhìn thấy được tiềm năng của Như Mộng, lúc đó nàng đã từ chối lời khiêu chiến sau đó dẫn vị tiểu muội này đi ngao du khắp Tây Hoang, cùng bàn luận với rất nhiều thiên tài trên Đan Bảng, từ đó đan thuật của Như Mộng không ngừng tăng lên.
Tuy đã vài năm không gặp nhưng trong lòng Như Mộng vẫn luôn nhớ về vị tỷ tỷ này.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, lần này để muội dẫn tỷ đi ngao du Nam Hoang có được không?
- Một nữ tử suốt ngày chỉ biết luyện đan như muội thì có thể đưa ta đi đâu?
- Tỷ đừng xem thường muội, danh cảnh ở Nam Hoang phần lớn muội đều đã đi qua.
Nguyệt Thần khẽ lắc đầu.
- Ta chỉ tiện đường ghé thăm muội, chút nữa phải rời đi.
- Nhanh như vậy sao?
- Lần này ta đến để giải quyết một chuyện rất quan trọng, không thể chậm trễ.
- Có phải liên quan đến thượng cổ đan thuật không?
Như Mộng nhìn ánh mắt của tỷ tỷ, nàng biết bản thân đã đoán trúng, Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật có thể đột phá cực hạn cửu đan, không một đan sư nào không muốn sở hữu.
Bên trong Trường Hà Thánh Cung cũng có một quyển Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật nhưng không thể truyền cho người ngoài, thế lực bên ngoài muốn lấy được thượng cổ đan thuật chỉ có thể đến chỗ Cửu Huyền Thánh Cung, đây là một trong những điều kiện Cửu Huyền đã đưa ra khi giao dịch.
Nhớ đến thượng cổ đan thuật, trong đầu Như Mộng lại xuất hiện hình ảnh của tên nam nhân kia, không biết bây giờ đan thuật của hắn đã tiến triển như thế nào rồi.
- Nguyệt Thần tỷ tỷ, có thể giúp muội một chuyện không?
- Ta chỉ vừa mới tới mà muội đã nhờ vả rồi sao?
- Chuyện muội nhờ tỷ giúp có liên quan đến thượng cổ đan thuật.
Như Mộng mang hết mọi chuyện có liên quan đến thượng cổ đan thuật nói ra, kể cả chuyện Lâm Phong là người đã tìm ra đan thuật, nàng muốn nhờ vị tỷ tỷ này nhìn xem thiên phú đan đạo của tên nam nhân kia lợi hại như thế nào.
Lý Nguyệt Thần nghe tiểu muội kể một lúc, ánh mắt thoáng biến đổi.
- Không ngờ Nam Hoang lại xuất hiện một kỳ tài như vậy.
- Muội từng cùng Lâm Phong bàn luận vài lần, hắn không chỉ có thiên phú cao tuyệt mà còn am hiểu rất sâu về đan đạo.
- Xem ra muội rất hiểu hắn.
Như Mộng đối diện với ánh mắt của vị tỷ tỷ trước mặt, vẻ mặt có chút không tự nhiên.
- Tỷ tỷ từng nói, muốn đánh bại đối thủ trước tiên phải hiểu rõ đối thủ, muội chỉ làm theo lời của tỷ dạy.
Lý Nguyệt Thần mỉm cười, dịu dàng nắm lấy ngọc thủ của Như Mộng.
- Chuyện này ta sẽ giúp muội nhưng muội không được quên những gì đã hứa với ta.
- Muội sẽ không quên, đợi khi tỷ trở lại, muội sẽ dẫn tỷ đi ngắm Nam Hoang danh cảnh.
Sáng hôm sau, Lâm Phong bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh giấc, hắn mở cửa phòng thì nhìn thấy một đôi tình nhân đang đứng bên ngoài, nữ tử xinh đẹp tuyệt trần còn nam tử vừa nhìn liền biết là một tên lưu manh vô sỉ.
- Phong sư huynh, Lý sư tỷ, hai người tìm đệ có chuyện gì không?
- Vào trong rồi nói.
Phong Viêm vừa bước vào phòng liền tìm một chỗ ngồi xuống, ánh mắt tán thưởng nhìn tên sư đệ đối diện.
- Lâm sư đệ, lần này đệ làm rất tốt, đúng là không uổng công sư huynh bồi dưỡng.
Tuệ Vân mỉm cười nhìn Lâm Phong.
- Tuy hành động của sư đệ có chút kiêu ngạo nhưng đã làm cho đối phương không dám xem thường chúng ta.
- Không sai, nếu là ta thì ta cũng sẽ làm như vậy.
Lâm Phong mở to mắt nhìn đôi nam nữ đối diện, hình như hắn chỉ vừa ngủ một giấc mấy canh giờ thôi mà, cái gì mà kiêu ngạo với xem thường.
- Sư huynh và sư tỷ có phải đã hiểu lầm chuyện gì rồi không?
- Tuy hành động của đệ có hơi quá đáng nhưng không cần sợ, các vị trưởng lão Đan Cung đã nói sẽ ủng hộ đệ.
- Đệ đã làm gì a?
Phong Viêm nhìn vẻ mặt đần độn của tên sư đệ đối diện, chân mày nhíu lại.
- Đệ không biết chuyện gì sao?
- Đệ có biết chuyện gì đâu.
Chuyện là trong lúc đám người Lâm Phong tham gia chiêu đồ thì có một đám đan sư từ Tây Hoang đến Cửu Huyền để trao đổi thượng cổ đan thuật, trong đó có cả thiên tài trên Đan Bảng.
Một số chân truyền đệ tử nghe danh thiên tài Đan Bảng liền muốn tìm đến bàn luận, kết quả là bị đối phương từ chối, một thanh niên còn kiêu ngạo nói trình độ của đan sư Nam Hoang chưa đủ tư cách cùng bọn họ luận bàn.
Chuyện này vừa truyền ra đã làm cho vô số đan sư Nam Hoang phẫn nộ, một số đệ tử chân truyền Cửu Huyền Đan Cung đã tìm tới cửa thách đấu, kết quả là thất bại thảm hại.
Lâm Phong nhíu mày, hắn từng nghe nói Tây Hoang là nơi tập trung nhiều đan sư nhất đại lục, trong thiên hạ có hai cái thánh địa đan đạo đều nằm ở Tây Hoang.
- Đám người đó lợi hại như vậy sao?
- Rất lợi hại.
Phong Viêm gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng.
- Đan Thành có một thứ gọi là Đan Bảng, trên đó có ghi tên một trăm thiên tài đan đạo ưu tú nhất Tây Hoang, nghe nói thập đại thiên kiêu đứng đầu Đan Bảng đều có thể luyện thành bát đan.
- Nhiều như vậy sao?
Nếu không có Lâm Phong ngang trời xuất thế thì toàn bộ Nam Hoang chỉ có Nam Cung Như Mộng là có thể luyện thành bát đan, chênh lệch thật sự quá lớn.