Thiên La

Chương 209: Kết Thúc Sơ Loại



Bảo Nguyên Bí Thuật một khi bị cắt đứt gần như không có cách để chữa trị, chỉ có thể tu luyện lại dần.

- Chỉ là một chút tu vi, Ảnh huynh không cần để ý.

- Tự Thiên huynh đã có tính toán gì chưa?

- Đợi ta khôi phục tu vi sẽ đi tìm đám tiểu nhân kia đòi lại công đạo.

- Chuyện này không dễ.

Quỷ Ảnh nhíu mày, ngũ đại Thánh Cung không dễ đối phó nếu không hắn đã sớm thống nhất Nam Hoang, tuy Văn Tự Thiên rất mạnh nhưng tu vi vẫn chưa khôi phục, một khi giao chiến với ngũ cung chính là tự tìm đường chết, một quân cờ tốt như vậy sao có thể lãng phí.

- Tự Thiên huynh, không phải ta xem thường huynh nhưng với thực lực của huynh bây giờ không phải là đối thủ của ngũ đại Thánh Cung.

- Dù không thể giết sạch bọn chúng cũng phải làm cho bọn chúng ăn không ngon ngủ không yên.

- Nếu Tự Thiên huynh đã có lòng như vậy, sao chúng ta không hợp tác để cùng tiêu diệt bọn chúng.

Chuyện này Văn Tự Thiên đã từng suy nghĩ, một khi hợp tác với Ma Giáo thì hắn phải làm theo kế hoạch của đối phương, như vậy chẳng khác gì làm tay sai cho bọn chúng.

Quỷ Ảnh vừa nhìn liền nhận ra được tâm tư của Văn Tự Thiên, đối với loại kiêu hùng như U Minh Thánh Chủ không thể dùng bạo lực để trấn áp, chỉ có thể dùng ân tình để lôi kéo.

- Không giấu gì Tự Thiên huynh, sắp tới bản giáo sẽ có một kế hoạch tấn công ngũ đại Thánh Cung, nếu có được sự giúp sức của huynh và các đạo hữu U Minh Thánh Cung, chúng ta nhất định sẽ quét sạch ngũ cung, thâu tóm Nam Hoang.

- Ảnh huynh đã có lòng, ta cũng không thể từ chối.

- Như vậy thì quá tốt, xem ra đến thượng thiên cũng muốn diệt ngũ đại Thánh Cung.

Vài ngày sau, toàn bộ thành viên tham gia chiêu đồ đều đã trở về Thánh Địa, chuyến đi lần này vô cùng thuận lợi, ngoại trừ gặp phải một số thanh niên chưa trải sự đời thích thể hiện ra thì mọi chuyện vẫn bình thường.

Lâm Phong vừa nhập cung liền chạy tới chỗ sư phụ trình báo chuyện thu nhận Mạc Cương, Lưu Vũ Đồng sau khi nghe xong chỉ căn dặn hắn đừng vì chuyện cá nhân mà bỏ quên tu luyện rồi đuổi đi.

Lâm Phong vừa rời khỏi phòng thì nhìn thấy hai tên huyết y nhân đứng cách đó không xa, hắn đang định bước tới thì bị Phong Thanh Thanh ngăn lại.

- Có cần ta giải quyết bọn chúng không?

- Không cần.

Lâm Phong lắc đầu, đột nhiên hắn cảm giác có gì đó không đúng, ánh mắt cảnh giác nhìn bạo nữ bên cạnh.

- Ngươi là ai?

Phong Thanh Thanh nhíu mày, không biết tên dâm tặc này lại muốn giở trò gì.

- Ngươi có ý gì?

- Đừng tưởng ta không biết ngươi đã dịch dung thành Phong chấp sự, tiểu thuật của ngươi sao có thể qua được pháp nhãn của ta.

- Nếu ngươi còn nói lung tung thì đừng trách ta.

- Phong chấp sự bình thường sẽ không chủ động xen vào chuyện của ta, hơn nữa dịch dung thuật của ngươi cũng quá tệ rồi.

Lâm Phong vừa dứt lời, cặp sắc nhãn của hắn liền dừng lại trên ngọc phong bạo mãn của nữ tử đối diện, nơi này so với lúc trước hình như lớn hơn không ít.

Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt đắc ý của dâm tặc, nhất là ánh mắt dâm đãng của hắn, hỏa khí trong người không ngừng dâng lên, trên đời có một số người không thể đối xử quá tốt với bọn họ, tên trước mặt nàng chính là cực phẩm trong số đó.

- Muốn chết.

- Thì ra là hàng thật.

Lâm Phong lập tức thi triển Thiên Lý Tùy Hành, chớp mắt hắn đã xuất hiện ngay bên cạnh hai tên huyết y nhân.

- Các vị đại ca mau chạy thôi.

Hai tên huyết y nhân vội nắm lấy Lâm Phong kéo đi, lúc sau, cả ba tên cùng xuất hiện bên trong Thánh Nữ Phủ, Phong Thanh Thanh có ân oán với Linh Mộng nên không tiến vào mà chỉ đứng bên ngoài chờ.

Bên trong một căn phòng của Phủ Thánh Nữ, Linh Mộng ngồi trên giường vận công tu luyện, hai mắt nhắm chặt, tóc dài buôn thả, ngọc phong lên xuống theo từng nhịp thở, ngọc thể ẩn hiện bên trong hỏa ảnh, xuân cảnh mờ ảo động lòng người.

Đôi mắt xinh đẹp khẽ mở, nàng cầm lấy hồng y khoác lên dáng người ngạo nhân, đúng lúc này bên ngoài truyền đến giọng nói.

- Thánh Nữ, thuộc hạ đã đưa người đến.

- Để hắn vào.

Linh Mộng vừa dứt lời, Lâm Phong liền đẩy cửa bước vào, vẻ mặt bất cần nhìn yêu nữ.

- Tìm ta có chuyện gì?

- Bản thánh nữ muốn gặp ngươi không được sao?

- Không có chuyện gì thì ta đi đây.

Lâm Phong vừa xoay người thì cảm giác sau lưng lạnh toát, chỉ cần hắn bước thêm một bước kết quả nhất định sẽ rất thê thảm.

Linh Mộng mỉm cười, ngọc thủ lấy ra một cái túi trữ vật cầm trên tay.

- Lần này ngươi biểu hiện không tệ, bản Thánh Nữ sẽ thay mặt Thánh Cung ban thưởng cho ngươi.

- Có chuyện tốt như vậy sao?

Lâm Phong vừa xoay người liền nhìn thấy một cái túi trữ vật bay tới trước mặt, hắn lập tức tránh qua một bên, đợi khi túi trữ vật rơi xuống đất thì hắn mới nhặt lên, thần thức cẩn thận kiểm tra những thứ bên trong.

- Lão đầu, mấy gốc linh dược này không có vấn đề gì chứ?

- Không có.

Bên trong túi trữ vật có mười mấy gốc địa cấp linh dược, trong đó có một gốc hồn dược và hai gốc nguyên dược, tổng giá trị ước tính hơn 100 vạn trung phẩm linh thạch.

- Đa tạ Thánh Nữ.

Dù sao yêu nữ cũng tặng quà cho hắn, theo lễ thì phải đa tạ một tiếng rồi sau đó thu quà tặng vào giới chỉ, đề phòng đối phương đòi lại.

Lâm Phong lấy ra một cái ngọc giản ném cho yêu nữ.

- Thứ này cho ngươi.

Linh Mộng nhận lấy ngọc giản, thần thức đảo qua thì phát hiện bên trong có vài chục cái tên tu sĩ.

- Ngươi có ý gì?

- Thiên phú đan đạo của mấy tên đó không tệ, muốn lấy hay không thì tùy ngươi.

Linh Mộng nhìn ngọc giản trong tay, ánh mắt do dự một lúc rồi thu vào, trong lòng chợt xuất hiện một cảm giác khác lạ, hình như đã rất lâu rồi mới có một tên nam nhân tặng quà cho nàng.

Lâm Phong đứng đợi một lúc vẫn không thấy yêu nữ nói lời đa tạ, hắn đành phải làm trái với lễ nghi.

- Không còn gì nữa thì ta đi đây.

Hắn nói xong thì xoay người rời đi, lần này phía sau không truyền đến cảm giác nóng lạnh thất thường, xem ra yêu nữ đã không còn chuyện gì muốn nói với hắn.

Đến khi rời khỏi Phủ Thánh Nữ, Lâm Phong vẫn có cảm giác không đúng, hắn kiểm tra giới chỉ vài lần phát hiện mấy gốc linh dược yêu nữ tặng vẫn nằm im bên trong.

- Không lẽ là ta đa nghi?

- Trong thiên địa này thứ khó đoán nhất chính là lòng dạ của nữ nhân.

- Nhất trí.

Bên trong một căn phòng của Trường Hà Thánh Cung, Nam Cung Như Mộng đang bế quan tu luyện thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, nàng đặt quyển thư tịch trong tay xuống sau đó hướng cửa phòng đi đến.

Trước khi bế quan, Như Mộng đã căn dặn không có chuyện quan trọng thì không được làm phiền, nhất định bên ngoài đã có đại sự xảy ra.

- Có chuyện gì?

- Bên ngoài có người muốn gặp chấp sự.

- Người đó có nói gì không?

- Người đó chỉ nói là cố nhân Thiên Hỏa Sơn.

Nam Cung Như Mộng vừa nghe thị vệ nói liền chạy ra bên ngoài, nữ thị vệ bị nàng làm cho kinh động, trước giờ nàng chưa từng thấy chấp sự vội vàng như vậy.

Bên ngoài biệt có một nữ tử đứng chờ, dung mạo bị hồng y che khuất nhưng chỉ cần dáng người đã có thể xưng là mỹ nhân.