Lâm Phong đợi một lúc vẫn không thấy động tĩnh, nhịn không được hỏi.
- Phong sư huynh, sau đó thế nào?
- Hết rồi.
- Không thể nào, nữ tử đó cuối cùng ra sao, con của nàng có được sinh ra không?
Phong Viêm mỉm cười, nụ cười vô cùng mờ ám.
- Nữ tử sau khi trở về đã hạ sinh một nhi nữ, trùng hợp là nhi nữ của nàng lại quen biết với đệ.
- Có sao?
Lâm Phong nhíu mày, trong số nữ tử hắn quen thì tỷ muội Lãnh gia chắc chắn không phải, nhạc phụ và nhạc mẫu của hắn vẫn tốt, tiếp theo là Huân Vũ, Tuệ Vân sư tỷ, yêu nữ, bạo nữ…
- Không lẽ là Tuệ Vân sư tỷ?
Thông thường những đứa trẻ trải qua bi kịch sẽ trưởng thành sớm hơn, Tuệ Vân sư tỷ lúc nào cũng giữ được bình tĩnh nên được Lâm Phong đưa vào ứng cử viên số một.
- Nữ tử đó gọi là Phong Viên Viên, nữ nhi của nàng là Phong Thanh Thanh.
- Thật sao?
Lâm Phong không ngờ nữ tử có số phận thê thảm đó lại là mẫu thân của bạo nữ, nếu để bạo nữ biết được những lời của hắn nói nãy giờ thì xác định luôn.
- Phong sư huynh, hình như đệ đâu có đắc tội với huynh có phải không?
- Không có, ngược lại sư đệ đã giúp ta không ít.
- Vậy chuyện ngày hôm nay xem như đệ chưa từng nói gì có được không?
- Ta sẽ giữ bí mật.
Phong Viêm sảng khoái gật đầu làm cho Lâm Phong có chút nghi ngờ, hắn cảm giác gian thương hôm nay lạ lắm.
- Nếu không còn chuyện gì nữa thì đệ đi ngủ đây, không tiễn.
- Sư đệ xin dừng bước.
Phong Viêm nhìn tên sư đệ đứng lên liền ngăn lại.
- Hôm nay ta đến đây là muốn trao đổi với đệ một vật.
- Có phải là Thánh Chủ Lệnh không?
- Sư đệ đúng là thông minh hơn người, nhân tài hiếm thấy.
- Ngừng.
Ánh mắt Lâm Phong kiên định nhìn đối phương.
- Đệ sẽ không trao đổi, Thánh Chủ Lệnh đối với đệ rất quan trọng.
- Ta biết.
Phong Viêm lấy ra hai cái hộp ngọc đặt trước mặt Lâm Phong.
- Trước tiên xem những thứ này, sau đó muốn đổi hay không tùy đệ quyết định.
Vừa nói Phong Viêm vừa mở hộp ngọc đầu tiên, bên trong là một cái sừng có kích thước như ngón tay, trong suốt như thủy tinh.
- Đây là bảo vật gia truyền của Phong gia, đừng nhìn bên ngoài bình thường nhưng vô cùng cứng rắn, dù là tôn giả cũng không thể phá hủy.
- Lợi hại như vậy sao?
Lâm Phong tiến lại gần quan sát, nhìn kiểu gì cũng không thấy thứ này có gì đặc biệt, đúng lúc này giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Là sừng của Thần Tộc, không ngờ lại có thể gặp được ở đây.
- Thần Tộc?
Lâm Phong từng nghe lão đầu nói về Thần Ma nhị tộc, chẳng lẽ thứ này có liên quan đến Thần Tộc hùng mạnh kia, nếu thật là như vậy không chừng đây là một thứ tốt.
- Lão đầu, thứ này dùng được không?
- Không, chỉ có người sở hữu huyết mạch của Thần Tộc mới có thể sử dụng.
- Vậy thứ này đối với ta vô dụng rồi.
- Đúng là như vậy.
Nếu đã vô dụng thì không cần phải thương lượng, Lâm Phong lập tức lắc đầu.
- Thứ này đệ không cần.
- Vậy thứ này thì sao?
Phong Viêm mở hộp ngọc thứ hai, bên trong có 10 viên cầu kích thước tương đương đan dược nhưng hoàn toàn trong suốt.
Lâm Phong chưa kịp nhìn thì giọng nói của lão đầu lại truyền đến.
- Thần Châu.
- Chẳng lẽ thứ này lại có liên quan đến Thần Tộc?
- Không sai.
Sau khi tộc nhân của Thần Tộc vẫn lạc, thần hồn sẽ hóa thành Thần Châu, thứ này ẩn chứa hồn lực to lớn, có thể giúp tu sĩ ôn dưỡng thần hồn, mở rộng thần thức.
- Tiểu tử, mau hỏi xem mấy thứ này tìm được ở đâu?
- À, được.
Lâm Phong nhíu mày, hắn cầm một viên Thần Châu lên nhìn tới nhìn lui, sau đó quay qua hỏi Phong Viêm.
- Đây là lần đầu đệ nhìn thấy thứ này.
- Đó cũng là chuyện bình thường, thứ này không dễ tìm đâu.
- Sư huynh biết thứ này có thể tìm ở đâu không?
- Thượng Cổ Chiến Trường.
Phong Viêm nhìn vẻ mặt hứng thú của Lâm Phong, vội thêm lửa.
- Có thể sư đệ chưa biết, Thượng Cổ Chiến Trường vài chục năm mở ra một lần, bên trong ẩn chứa vô số thứ kỳ lạ, mức độ nguy hiểm còn vượt qua cả đại thiên bí cảnh và Hoang Nguyên.
Lâm Phong đặt Thần Châu trở lại hộp ngọc, cái sừng này không giúp gì được cho hắn, mấy viên Thần Châu rất tốt nhưng vẫn không đủ để đổi lấy Thánh Chủ Lệnh.
Phong Viêm vừa nhìn vẻ mặt của đối phương liền biết lần giao dịch này đã hoàn toàn thất bại, hắn thu lại hai cái hộp ngọc.
- Xem ra ta đã lãng phí thời gian của sư đệ.
- Không hẳn, hôm nay đệ cũng được mở rộng tầm mắt.
- Không làm phiền sư đệ nữa, cáo từ.
Lâm Phong nhìn gian thương rời đi, hắn vẫn cảm giác có gì đó rất lạ, từ bao giờ vị sư huynh này của hắn lại tích cực giúp người đến như vậy?
- Chẳng lẽ còn có huyền cơ?
- Xem ra tiểu tử đó thật sự thích nha đầu Tuệ Vân kia.
Lâm Phong nghe lão đầu nói lại càng không hiểu.
- Chẳng lẽ sư huynh lừa ta, Tuệ Vân sư tỷ mới chính là nữ nhi của nữ tử có số mệnh bi thảm kia?
- Tiểu tử đó đang muốn xây dựng thế lực cho bản thân, Phong Thanh Thanh là thiên kiêu Phong gia, đúng là một nhân tuyển tốt để lôi kéo.
- Thì ra là như vậy.
Lâm Phong đã mơ hồ đoán ra được ý đồ của Phong Viêm, dù sao Tuệ Vân sư tỷ cũng là đệ nhất mỹ nhân Đan Cung, có vô số thiên tài theo đuổi, Phong Viêm chỉ dựa vào hai chữ thiên tài chưa chắc đã chiến thắng nên phải tạo dựng tiền đồ riêng cho bản thân.
Nghĩ đến hai vị lão bà tương lai của mình đều không thua kém gì Tuệ Vân sư tỷ, trong lòng Lâm Phong chợt có chút áp lực, xem ra hắn cần phải tiếp tục phấn đấu, ít nhất cũng phải đạt đến trình độ môn đăng hộ đối.
Lão đầu vừa nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Lâm Phong liền biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.
- Lão phu có một cách chắc ăn hơn, tiểu tử ngươi có muốn thử không?
- Xin tiền bối chỉ giáo.
- Lão phu biết một loại thượng cổ xuân dược có thể biến nữ nhân thành dã nhân, một khi váng đã đóng thuyền thì dễ xử.
Lâm Phong lập tức lắc đầu.
- Quân tử không làm chuyện mờ ám, xin tiền bối đừng vấy bẩn tâm hồn thuần khiết của tiểu bối, thiện tai thiện tai.
Sáng hôm sau, hàng vạn tu sĩ cùng hướng về Chủ Cung để cổ vũ cho trận đấu cuối cùng của ngũ cung đại hội, khán đài không một chỗ trống, thanh âm hò hét vang vọng khắp nơi.
Phần lớn đệ tử tham gia ngũ cung đại hội đều có mặt trên khán đài dành riêng cho chân truyền đệ tử, trong số đó có cả những nhân vật nổi danh như Nam Cung Như Mộng, Phi Dương, Bách Lý Tinh…
Lâm Phong cũng đến xem thi đấu nhưng hắn không ngồi chung mâm với những nhân vật nổi danh, Huân Vũ không thể tiến vào khán đài của chân truyền đệ tử nên hắn phải ở lại khán đài với nàng, không chỉ Lâm Phong mà cả Hàn Băng và đám huynh đệ của hắn đều có chung chí hướng.
Lúc này, đệ tử tham gia thi đấu đã bước lên chiến đài, quy tắc thi đấu hôm nay là đơn đấu, mỗi đội sẽ cử ra một đệ tử để tham gia thi đấu cho đến khi số đệ tử của một trong hai đội bị loại hết thì trận đấu sẽ kết thúc.
Sau khi công bố quy tắc, lão chấp sự ra hiệu cho hai đội vào vị trí.
- Đệ tử thi đấu chuẩn bị.
Đệ tử đầu tiên bước lên là Lưu Hoa Vân đệ nhất thiên tài Âm Dương Chiến Cung, đối thủ của thanh niên này là Diệp Hoan, đệ nhất thiên tài Vô Cực Chiến Cung.
- Chỉ là trận đầu tiên mà đã cử người mạnh nhất ra thi đấu rồi sao?
Lâm Phong nhìn hai thanh niên bên dưới chuẩn bị bước vào trận chiến, vẻ mặt mờ mịt, thường thì trùm cuối phải xuất hiện sau cùng mới hấp dẫn.