Thiên La

Chương 134: Trận Cuối





Phong Viêm đứng bên cạnh giải thích.

- Nếu Diệp Hoan không thi đấu thì Vô Cực Thánh Cung chắc chắn sẽ thua.

Lưu Hoa Vân sở hữu quang linh chi thể hiếm có, ưu điểm của loại thể chất này là càng chiến càng mạnh, thời gian chiến đấu càng kéo dài thì quang linh chi thể càng bá đạo.

- Chẳng lẽ Lưu Hoa Vân muốn một mình cân hết thiên tài của Vô Cực Thánh Cung?

- Có thể, bản lĩnh của Âm Dương Song Hùng không thể xem thường được.

Ở Nam Hoang không chỉ có Nhị Mộng mà còn có Song Hùng, đó chính là Lưu Hoa Vân và Bách Lý Tinh.

Thực lực của Bách Lý Tinh đã được thể hiện, dù Lãnh Hàn Băng và Triệu Dương liên thủ cũng không thể chiếm được ưu thế.

Lưu Hoa Vân không chỉ có thể so với Bách Lý Tinh mà còn đang nắm giữ kỷ lục của Chiến Thiên Tháp, thực lực của thanh niên này không phải dạng vừa.

Bên dưới chiến đài, hai thanh niên đã bắt đầu khởi động, Diệp Hoan vận linh lực xông thẳng về phía đối thủ.

- Chiến Vương Quyền.

Cơ thể Diệp Hoan bạo phát kim quang, đại thủ như được một lớp kim giáp bao phủ, mỗi quyền tung ra mang theo uy lực bá đạo, khiến cho đối thủ không thể ngăn cản.

Lưu Hoa Vân liên tục lui lại, chỉ thủ không công, ngay cả trường kiếm trong tay vẫn chưa rời vỏ, bạch quang trên cơ thể càng lúc càng hiện rõ.

Hai bên giao chiến hơn trăm hiệp, Diệp Hoan vẫn là người chiếm ưu thế nhưng vẻ mặt không chút đắc ý, kế hoạch của hắn là dùng tốc độ nhanh nhất để đánh bại đối thủ, làm cho quang linh chi thể không thể phát huy sức mạnh nhưng thân pháp của đối phương quá tinh diệu, làm kế hoạch của hắn không thể thực hiện.

Diệp Hoan đột nhiên hét lên.

- Lưu Hoa Vân, có dám đánh với ta một trận không?

- Ngu ngốc, không phải ta với ngươi đang đánh nhau sao?

- Ngươi có dám đỡ một quyền của ta không?

- Không.

Lưu Hoa Vân tiếp tục đạp bộ pháp né tránh, Chiến Vương Quyền chính là một trong những tuyệt kỹ của Vô Cực Thánh Cung, uy lực vô cùng bá đạo, kết hợp với kim linh chi thể của Diệp Hoan, đúng là thiên y vô phùng.

Bên trên khán đài, Lâm Phong vừa nhìn hai thanh niên bên dưới chiến đấu vừa nghe lão đầu giảng giải để tích lũy kinh nghiệm, ánh mắt hắn chủ yếu dừng trên người Lưu Hoa Vân.

Đối diện với thế công như vũ bảo của đối thủ, Lưu Hoa Vân vẫn giữ thái độ nhàn nhã, không chút hoảng loạn, dùng nhu chế cương, chờ đợi cơ hội phản công.

Đúng lúc này, Lưu Hoa Vân đột nhiên nhảy lên, trường kiếm trong tay rời vỏ đâm thẳng về phía đối thủ.

- Đến đây.

Diệp Hoan phóng tới tung ra một quyền đầy uy lực, hai bên vừa chạm, trường kiếm liền cong thành vòng cung, Lưu Hoa Vân mượn thế lui lại sau đó tiếp tục tấn công.

Hai bên bắt đầu kịch chiến, quyền kiếm liên tục va chạm, linh lực dao động làm cho hộ trận của chiến đài liên tục rung lên, chấp sự Thánh Cung lập tức xuất hiện trấn giữ trận pháp.

Bên trên khán đài, hàng vạn tu sĩ vẫn không ngừng hò hét, không khí vô cùng cuồng nhiệt, cảm giác chẳng khác gì hai đại Thánh Cung đang khẩu chiến, bên chiếm lợi thế vẫn là Vô Cực Thánh Cung.

Nửa giờ trôi qua, trận chiến vẫn chưa phân được thắng bại, Lưu Hoa Vân tay cầm trường kiếm, cơ thể bao phủ bạch quang, khí tức càng lúc càng thịnh, bên phía đối diện, Diệp Hoan nắm chặt song quyền, cơ thể lấp lánh kim quang như chiến thần giáng thế.

- Chiến Vương Trấn Thế.

Diệp Hoan rống lớn một tiếng, song nhãn hiện kim quang, cơ thể như lưu tinh phóng thẳng tới Lưu Hoa Vân.

- Dương Kiếm.

Trường kiếm tỏa ra bạch quang từ trên cao chém xuống, lục đạo kiếm khí phá không chém thẳng vào người đối thủ, từng đạo kiếm khí bị song quyền đấm nát, quyền kiếm va chạm, linh lực bùng nổ, chiến đài bị dẫm nát dưới chân hai vị đệ nhất thiên tài.

- ẦM…

Cả hai cùng lúc lui lại, lần này bất phân thắng bại, Lưu Hoa Vân lập tức phóng lên, lục đạo kiếm khí lần nữa xuất hiện, Diệp Hoan tung quyền đấm nát từng đạo kiếm khí, mỗi lần tung ra một quyền hắn phải lui lại một bước để trụ vững cơ thể.

- Âm Kiếm.

Trường kiếm vừa đâm tới liền bị song quyền ngăn lại, thân kiếm đột nhiên cong lại lách khỏi song quyền đâm thẳng vào người Diệp Hoan.

- Keng…

Thân thể Diệp Hoan liên tục lui lại, hắn còn chưa kịp ổn định thì lục đạo kiếm khí đã bay tới trước mặt.

- Leng keng leng keng leng keng…

Lưu Hoa Vân biến thủ thành công, trường kiếm trong tay liên tục chém về phía đối thủ, thế công như hoàng hà cuồn cuộng, so với Diệp Hoan lúc trước còn khủng khiếp hơn.

Đám tu sĩ bên trên khán đài hoàn toàn câm lặng, ánh mắt đồng cảm nhìn Diệp Hoan bị đánh tơi tả bên trên chiến đài.

- Đây chính là thực lực của Âm Dương Song Hùng sao?

- Thật đáng sợ.

- Tối nay Diệp Hoan về lại mơ thấy Lưu Hoa Vân.

Trường kiếm trong tay Lưu Hoa Vân lần nữa giơ lên, bạch quang bạo phát bao phủ cả chiến đài, hoàn toàn nhấn chìm kim quang.

- Âm Dương Nhất Kiếm.

Lục đạo kiếm khí mang theo bạch quang chém thẳng về phía Diệp Hoan.

- Chiến Vương Quyền.

Song quyền đánh vào kiếm khí nhưng không đánh nát mà là đánh xuyên qua, lục đạo kiếm khí tiếp tục chém vào người Diệp Hoan.

- Leng keng leng keng leng keng…

Thân thể Diệp Hoan bị đánh bay khỏi chiến đài, trận đấu đầu tiên kết thúc, Lưu Hoa Vân giành được chiến thắng.

Sau trận đánh với Diệp Hoan, Lưu Hoa Vân tiếp tục đánh bại thêm bốn đệ tử của Vô Cực Thánh Cung, chiến lực của hắn lúc này đã gần tiếp cận với vương giả thất cấp.

Trận chiến thứ năm kết thúc, Lưu Hoa Vân chủ động rút lui, nhường lại vị trí cho đồng môn, chín tên đệ tử của Âm Dương Thánh Cung sẽ chiến với năm tên đệ tử còn lại của Vô Cực Thánh Cung.

Nhờ số lượng áp đảo, chỉ ba canh giờ trôi qua, toàn bộ đệ tử Vô Cực Thánh Cung đều bị loại, Âm Dương Thánh Cung giành chiến thắng trong trận đấu cuối cùng.

Trận đấu kết thúc, tu sĩ lần lượt rời đi, Lâm Phong bước ra đến đại môn của Chủ Cung thì bị một tên đệ tử ngăn lại.

- Lâm sư huynh, đại trưởng lão muốn gặp huynh.

- Lâm sư huynh?

Lâm Phong nhìn xung quanh, cuối cùng xác định người mà thanh niên trước mặt gọi chính là hắn, hình như đây là lần đầu tiên hắn được gọi là sư huynh, cảm giác cũng không tệ.

- Làm phiền sư đệ dẫn đường.

Sau khi trận đấu cuối cùng của ngũ cung đại hội kết thúc, toàn bộ đệ tử tham gia thi đấu sẽ được nghỉ một ngày, sau đó tham gia lễ bế mạc của đại hội.

Trong thời gian đại hội diễn ra, có không ít thiên tài đã thể hiện được bản thân, nổi bật nhất vẫn là những nhân vật kỳ cựu như Nam Cung Như Mộng thành công luyện thành bát đan, Lưu Hoa Vân cân một nửa thiên tài Vô Cực Chiến Cung…

Bên cạnh đó cũng có một số thiên tài lần đầu tham gia đã tỏa sáng rực rỡ, trong đó phải kể đến ôn thần Lâm Phong, kẻ đã truyền nhiễm căn bệnh viêm màng túi cho hàng vạn tu sĩ.

Trong lúc nhiều người đang bàn tán về Lâm Phong thì hắn đang đắc ý ngồi trong phòng, tay nắm Thánh Chủ Lệnh.

Lâm Phong nhìn lệnh bài trong tay, mặt trước ghi hai chữ “Thánh Lệnh” mặt sau ghi hai chữ “Cửu Huyền” ngoài ra còn có điêu khắc 5 cái trận văn, nhìn cũng không tệ.

- Không ngờ thứ này lợi hại như vậy, sao trước kia lão tử lại không biết nhỉ?

Sau khi từ phòng của trưởng lão trở về, Lâm Phong đã lập tức tìm và đọc lại thánh quy, bên trong đúng là có ghi chép về Thánh Chủ Lệnh.