Thiên La

Chương 132: Cố Sự





Lâm Phong nhìn thấy tình hình có vẻ thuận lợi, hắn chuẩn bị tiếp tục buôn lời dụ dỗ thì Phong Viêm đột nhiên xuất hiện bên cạnh.

- Lâm sư đệ, có thể nói chuyện riêng một chút không?

- À được.

Hai thanh niên tìm một chỗ vắng người bắt đầu tâm sự, Phong Viêm hướng đối phương hành lễ.

- Hôm trước là biểu tỷ hành sự tùy ý, ta ở đây thay mặt biểu tỷ tạ lỗi với sư đệ.

- Sư huynh không cần đa lễ, đệ đã sớm quên chuyện này rồi.

Ân oán giữa Lâm Phong và Phong Thanh Thanh không phải chỉ có chuyện này, tạm thời hắn sẽ ẩn nhẫn, đến khi cơ hội xuất hiện sẽ trả đủ, quân tử phục thù 10 năm chưa muộn.

Phong Viêm dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn tên sư đệ trước mặt.

- Tấm lòng sư đệ rộng lượng, sư huynh bái phục.

- Có phải sư huynh có chuyện muốn đệ giúp không?

- Làm sao đệ biết?

- Nếu không phải có chuyện muốn cầu đệ thì sư huynh sao nỡ để Tuệ Vân sư tỷ ngồi một mình.

Lâm Phong còn lạ gì cái tên gian thương này, hai bên làm ăn lâu như vậy Phong Viêm chỉ nói câu đầu thì hắn đã hiểu câu sau.

Phong Viêm vào thẳng vấn đề.

- Ta có chuyện quan trọng muốn thương lượng với đệ, có thể cho ta chút thời gian không?

- Chút nữa chúng ta sẽ nói tiếp.

- Đa tạ.

Hai giờ trôi qua, dạ tiệc kết thúc, bên trong phòng chỉ còn lại hai thanh niên ngồi đối diện nhau, Phong Viêm thở dài.

- Sư đệ có muốn nghe chuyện xưa không?

- Vui không?

- Đó là một câu chuyện buồn…

Ngày xửa ngày xưa, có một nữ tử sở hữu vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn, nghiêng nước nghiêng thành, nàng sinh ra và lớn lên trong một đại gia tộc, từ nhỏ nàng đã thể hiện thiên phú hơn người, được các trưởng bối vô cùng yêu quý và đặt kỳ vọng sẽ trở thành trụ cột tương lai, chống đỡ gia tộc đi qua mưa giông bão tố.

Khi nàng vừa tròn mười tám tuổi, với vẻ đẹp tuyệt trần và thiên phú tuyệt thế, nàng đã trở thành nữ thần của vố số đồng môn huynh đệ, không biết đã có bao nhiêu thanh niên ưu tú tìm đến gia tộc của nàng để cầu thân, cuối cùng người được chọn là một thiếu niên thiên tài xuất thân từ một đại tộc có thế lực không thua kém gia tộc của nàng.

Xuân qua thu đến, tình cảm giữa nàng và thiếu niên kia tốt dần theo thời gian, tưởng rằng đôi trai tài gái sắc sẽ thề ước trăm năm, trọn kiếp không rời nhưng cuộc đời là một tấn bi kịch.

- Tới rồi.

Lâm Phong và lão đầu cùng lúc lên tiếng, cả hai đều hóng phần tiếp theo, Phong Viêm uống một ngụm trà rồi tiếp tục câu chuyện.

Trong một lần thí luyện, cả hai bị yêu thú vây giết, rơi vào tình cảnh sơn cùng thủy tận, sau một trận đại chiến kinh thiên động địa, quỷ khốc thần sầu, cuối cùng thiếu niên thành công tẩu thoát nhưng khi nhìn lại đã không thấy nữ tử bên cạnh.

Lâm Phong thở dài.

- Đúng là bi kịch, có tìm thấy thi thể của nữ tử đó không?

- Không.

- Hủy thi diệt tích, đám yêu thú đó thật là dã man.

Phong Viêm nhìn vẻ mặt đồng cảm của tên sư đệ, chợt có xúc động muốn mắng người, còn tốt là hắn nhịn được.

- Thật ra nữ tử đó vẫn còn sống.

- Bị một đám yêu thú vây giết mà không chết, xem ra nữ tử đó là một người rất tốt.

- Làm sao sư đệ biết?

- Người tốt sẽ được trời độ.

Đúng như Lâm Phong dự đoán, nữ tử tuy giữ được tính mạng nhưng lại bị thương vô cùng nghiêm trọng, nàng chạy được một lúc thì hôn mê bất tỉnh, đến khi tỉnh lại thì thấy bản thân đang ở trong một căn nhà nhỏ.

Chủ nhân của căn nhà nhỏ cũng là một thanh niên trai tráng vừa bước vào độ tuổi đôi mươi, trong lúc đi săn yêu thú thì vô tình gặp được nữ tử ngủ trong rừng.

Lâm Phong đã dần hiểu được câu chuyện.

- Có phải chàng thanh niên đã tặng cho nữ tử một nụ hôn sau đó nữ tử tỉnh lại rồi lấy thân báo đáp không?

- Sư đệ đừng vội.

Nữ tử bị thương cực kỳ nghiêm trọng, đến nỗi quên cả bản thân là ai, không biết mình từ đâu đến, ngay cả linh lực cũng tạm thời không thể sử dụng, tinh thần của nàng rơi vào trạng thái vô cùng tồi tệ.

Nam tử thấy vậy thì ra tay giúp đỡ, ngày ngày lên núi săn thú tìm dược để mua thuốc trị thương cho nữ tử, xuân qua thu đến, giữa hai người dần nảy sinh tình cảm.

Cho đến một ngày, linh lực của nữ tử dần hồi phục, vết thương của nàng dần tốt lên, ký ức cũng dần được lấy lại, dù nàng đã nhớ ra mọi chuyện nhưng vẫn chọn ở lại nơi sơn dã, ở nơi này, nàng đã tìm thấy tình yêu của đời mình.

Lâm Phong nhíu mày.

- Tính ra thì cũng không giống với bi kịch, kết truyện rất có hậu.

- Vẫn chưa xong đâu.

Xuân qua thu đến, khi hai người vào thành mua dược thì vô tình gặp được tộc nhân trong gia tộc của nữ tử, tin tức nàng còn sống theo gió truyền đi khắp nơi cuối cùng lọt vào tai thanh niên đại tộc.

Cả hai đại tộc đều phái tộc nhân đi tìm kiếm tung tích của nữ tử, trời cao không phụ người có lòng, cuối cùng thiếu niên đại tộc cũng tìm được nàng chỉ là mọi thứ đã quá muộn màng.

Lúc này trong người của nàng đã mang cốt nhục của thiếu niên sơn dã, nhìn nữ nhân mình ngày đêm thương nhớ tay trong tay với một tên nam nhân khác, thử hỏi ai không đau lòng, trong giây phút cảm xúc dâng trào, thiếu niên đại tộc đã không kiềm chế được mà xông tới tấn công tình địch.

Lâm Phong vừa nghe đến đây liền bật dậy.

- Đúng lúc đó nữ tử xuất hiện cản đòn, cuối cùng trọng thương vẫn lạc, trước khi nhắm mắt đã căn dặn hai thanh niên còn sống, dù có chuyện gì xảy ra cũng không được giết hại đối phương, có đúng không?

- Sư đệ cứ bình tĩnh.

Những năm ở bên người mình thương, nữ tử luôn tận hưởng cảm giác hạnh phúc mà dần quên lãng chuyện tu luyện, tu vi của nàng đã sớm thua xa thiếu niên đại tộc, chỉ có thể nhìn nam nhân của nàng vẫn lạc dưới tay kẻ khác.

Tim nàng như vỡ thành từng mảnh, ánh mắt ngây dại nhìn nam nhân nằm im trên đất, nàng đi đến bên cạnh ôm lấy hắn, lệ châu lăn dài trên đôi gò má.

Thiếu niên đại tộc nhìn thấy nàng đau khổ vì một nam nhân khác, trong lòng như tan nát, hắn từng bước tiến đến bên cạnh nàng nói ra lời xin lỗi.

Nhưng nàng không quan tâm vì trong lòng nàng không trách hắn, nàng đã phản bội hắn trước, đây là kết quả nàng phải gánh chịu.

Nàng lấy ra một thanh trường kiếm, muốn đi theo người trong lòng nhưng đã bị thiếu niên đại tộc kịp thời ngăn cản, trong lúc giằng co, nữ tử đã tung chưởng về phía thiếu niên đại tộc, nàng chỉ muốn đẩy hắn ra để thực hiện nguyện vọng cuối cùng.

Chỉ là nàng không ngờ thiếu niên đại tộc lại không chút phòng bị, cứ thế lãnh trọn một chưởng của nàng, tuy tu vi của nàng không bằng đối phương nhưng dù sao cũng là tu sĩ, muốn giết một người không phòng bị chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Sau khi lãnh trọn một chưởng của nữ tử, đan điền của thanh niên đại tộc bị phá nát, kinh mạch đứt đoạn, linh lực tán loạn, dù thánh nhân nhìn thấy thì cũng lắc đầu.

Đúng lúc này, người của hai đại tộc tìm đến, tuy đã cố hết sức nhưng vẫn không thể cải tử hồi sinh, nữ tử được đưa trở về, chờ đón nàng chính là hình phạt tàn khốc của Thánh Cung.

Dù trước khi thanh niên đại tộc vẫn lạc đã cầu xin gia tộc không trách phạt nữ tử nhưng thánh quy là bất khả xâm phạm, không ai được phép thay đổi, giết hại đồng môn là trọng tội, dù không phế bỏ tu vi thì cũng sẽ bị đày vào cấm địa.