Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 8



Năm xưa, triều đình dậy sóng, Tề Vương một tay che trời, muốn nhổ cỏ tận gốc phủ Quốc công hòng đoạt binh quyền. 

 

Trận truy sát năm ấy vô cùng tàn khốc, vương phủ bị bao vây tứ phía. 

 

Để bảo vệ giọt m.á.u độc nhất của Tống gia, Tống phu nhân trong cơn tuyệt vọng đã phải đưa ra một quyết định nát lòng: Chủ động tráo đổi Minh Châu với con gái của v.ú nuôi để làm nghi binh.

 

Đứa trẻ thế thân ở lại vương phủ chịu trận, thu hút toàn bộ hỏa lực của sát thủ. Còn cặp vợ chồng ám vệ trung thành nhất mang theo kịch độc trong người, phế hết võ công, ôm Minh Châu thật sự bò qua đường hầm đầy m.á.u để trốn về vùng nông thôn hẻo lánh.

 

Minh Châu nghe đến đây, sống mũi cay xè, nước mắt khẽ rơi. Nàng quay sang nhìn Tống Tri Vi đang đứng im lặng trong góc tối.

 

Đứa trẻ thế thân năm ấy... chính là Tống Tri Vi.

 

Tri Vi đứng đó, đôi mắt phượng rủ xuống, thanh âm bình thản đến đáng thương: "Năm đó sát thủ c.h.é.m vỡ cửa phòng, ta khi ấy mới là một đứa trẻ đỏ hỏn, đã bị một kiếm của t.ử sĩ Tề Vương đ.â.m xuyên qua bả vai, suýt chút nữa thì mất mạng. 

 

Phụ mẫu và đại ca liều ch ết mới giữ lại được hơi thở này cho ta. Thân thế của ta, ta đã biết từ năm mười tuổi. Nhị muội, là ta đã cướp đi vinh hoa phú quý mười mấy năm qua của muội..."

 

Nhìn bờ vai gầy nhưng thẳng tắp của tỷ tỷ, trong lòng Minh Châu bỗng trào dâng một niềm thương xót vô hạn. Nàng tiến tới, không chút do dự mà ôm chầm lấy Tống Tri Vi.

 

"Tỷ tỷ ngốc này, tỷ nói cái gì thế?" Minh Châu vỗ vỗ lưng Tri Vi, giọng nói vừa thương cảm vừa có chút nghẹn ngào: "Tỷ mới là người chịu khổ ấy! Lúc muội muội đang ở dưới quê gặm màn thầu ăn chơi nhảy múa, thì tỷ ở Kinh thành này gánh nạn thay muội, một kiếm kia đau đớn biết bao nhiêu? Phủ Quốc công nợ tỷ một mạng, muội cũng nợ tỷ một mạng. Từ nay về sau, tỷ chính là tỷ tỷ ruột của Tống Minh Châu này!"

 

Tống Tri Vi vốn là một nữ cường nhân lạnh lùng trên thương trường, chưa từng rơi một giọt nước mắt trước mặt ai, vậy mà giờ phút này, hốc mắt nàng đỏ bừng, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy muội muội. 

 

Sự áy náy bủa vây nàng bao năm qua, cuối cùng đã được sự bao dung và ấm áp của Minh Châu làm cho tan chảy.

 

Tống Cảnh Hành ở bên cạnh thấy cảnh này thì lại sụt sịt, lôi khăn gấm ra lau nước mắt: "Oa, hai muội muội của ta tốt quá, làm ta cảm động ch ết mất..."

 

Tống Quốc công đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt bùng lên ngọn lửa căm hờn: "Tề Vương năm xưa ngụy trang sát thủ thành sơn tặc, khiến chúng ta không có bằng chứng để luận tội trước Tiên hoàng. Bao năm qua, phủ Quốc công giả vờ như không biết hung thủ để bảo toàn lực lượng. Không ngờ bây giờ con vừa lộ diện, hắn lại dùng chính thứ độc năm xưa để diệ t khẩu cả hai đứa con gái của ta!"

 

"Hắn muốn diệ t khẩu? Nằm mơ đi!" Minh Châu buông Tri Vi ra, đôi mắt tròn xoe lấp lánh một tia sắc sảo của một thần y dân dã: "Năm xưa hắn dùng độc không để lại dấu vết, nhưng nay hắn gặp phải con! Con sẽ dùng chính bát canh độc này để lật tung cái vương phủ của hắn lên!"

 

Để vạch trần bộ mặt thật của Tề Vương, phủ Quốc công cần một thế lực đủ mạnh ở trong cung phối hợp "nội ứng ngoại hợp". 

 

Và thế lực đó, không ai khác chính là vị Diêm Vương mặt lạnh của Kinh thành — Nhiếp chính vương đương triều, Tiêu Dực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sáng hôm sau, theo kế hoạch của Tống Quốc công, Minh Châu cải trang thành một tiểu d.ư.ợ.c đồng, ôm hộp t.h.u.ố.c lẽo đẽo đi theo đại ca Tống Cảnh Hành tiến vào phủ Nhiếp chính vương dưới danh nghĩa cống dâng thần y.

 

Phủ Nhiếp chính vương quanh năm suốt tháng đóng cửa im lìm, âm u lạnh lẽo hệt như một cái hầm băng. Minh Châu vừa bước qua cánh cửa lớn đã cảm thấy sống lưng lạnh toát, trong lòng thầm nghĩ: "Cái nhà này phong thủy không tốt nha, âm khí nặng thế này, nếu là ta thì ta đã mang đống than bạc sưởi ấm của phủ Quốc công qua đây đốt cho ấm người rồi."

 

Vào đến chính đường, đập vào mắt nàng là một nam t.ử đang ngồi tựa lưng trên sập gụ khảm ngọc.

 

Hắn mặc một bộ huyền y thêu mãng xà bằng chỉ đen, gương mặt góc cạnh như điêu khắc, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, đặc biệt là đôi mắt sắc lạnh như chim ưng, chỉ cần liếc nhìn một cái cũng đủ khiến người đối diện rùng mình. 

 

Cái thần thái bá đạo ngút trời này, so với đại ca Tống Cảnh Hành thì đúng là một trời một vực!

 

"Nhiếp chính vương gia, dạo này thân thể vẫn khỏe mạnh chứ?" Tống Cảnh Hành cung kính hành lễ.

 

Tiêu Dực không thèm nâng mi mắt, giọng nói trầm thấp, từ tính nhưng lạnh thấu xương vang lên: "Có việc mau nói, bổn vương không rảnh nghe ngươi nói nhảm."

 

Tống Cảnh Hành ho nhẹ một tiếng, kéo Minh Châu từ phía sau ra: "Khụ, nghe đồn Vương gia dạo gần đây trúng độc, hôm nay hạ quan dẫn theo vị thần y mới tiến cử này đến để kiểm tra độc tính trong người cho vương gia."

 

Tiêu Dực lúc này mới chậm rãi ngước mắt lên. Ánh mắt sắc bén của hắn quét qua người Minh Châu, dừng lại trên gương mặt thanh tú đang lấm lét nhìn quanh của nàng. 

 

Hắn cười lạnh một tiếng: "Một tiểu hài t.ử vắt mũi chưa sạch mà cũng đòi làm thần y? Tống Cảnh Hành, ngươi chán sống rồi sao?"

 

Bị khinh thường công khai, m.á.u nghề nghiệp của Minh Châu lập tức trỗi dậy. Nàng không thèm sợ hãi cái danh xưng Diêm Vương của hắn nữa, bước lên một bước, hất hàm nói:

 

"Vương gia, người nhìn mặt mà bắt hình dong là không tốt đâu nha. Sắc mặt người nhìn thì thâm trầm quyền lực, nhưng thực chất quầng thâm dưới mắt to như hai quả trứng gà, khí huyết ứ đọng, kinh mạch ở tay trái mỗi khi trời mưa đều đau nhức thấu xương đúng không?"

 

Đôi mắt Tiêu Dực nheo lại, một luồng sát khí vô hình đột ngột khóa c.h.ặ.t lấy Minh Châu. Những triệu chứng này là bí mật tuyệt mật của hắn, ngay cả thái y viện cũng không ai biết rõ!

 

Minh Châu chẳng những không lùi bước, trái lại còn tiến sát hơn, ghé sát vào người hắn ngửi ngửi, rồi vô tư phán một câu xanh rờn:

 

"Hơn nữa... trên người vương gia có mùi hương thảo d.ư.ợ.c rất lạ. Người cũng trúng độc của Tề Vương, đúng không?"

 

Rắc!

 

Chiếc chén sứ trong tay Tiêu Dực trong nháy mắt bị bóp nát thành bột mịn. Hắn đột ngột đứng dậy, một tay bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay Minh Châu, kéo mạnh nàng áp sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của mình, ánh mắt tràn ngập vẻ nguy hiểm:

 

"Ngươi rốt cuộc là ai? Ai phái ngươi đến dò xét bổn vương?"