Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 7



Kể từ hôm đó, Tống Minh Châu chính thức thiết lập một trạng thái nhân sinh mới tại phủ Định Quốc công: Buổi sáng nằm ườn trên chiếc sập gụ lót gấm êm ái, buổi chiều ôm một rổ bánh ngọt bơ sữa đi dạo quanh hồ cá, buổi tối thì đếm khế ước sản nghiệp mà tỷ tỷ lạnh lùng tặng cho để dễ ngủ.

 

Thế nhưng, ông trời dường như quyết chí không cho nàng làm một con sâu gạo an phận.

 

Hôm nay là ngày Tống Tri Vi dẫn Minh Châu đến buổi tụ họp của các quý nữ tại trà lâu đắt đỏ nhất thành Đông. 

 

Bàn bên cạnh, mấy vị tiểu thư lúc trước bị Tống Tri Vi "dùng tiền dọa nạt" vẫn chưa chừa cái thói đố kỵ, đang tụ năm tụ ba, cố tình nói bóng nói gió bằng cái giọng điệu thanh cao, ra vẻ hiểu biết:

 

"Chao ôi, người ta tuy có số làm Phượng hoàng, nhưng cái gốc gác thô lậu thì làm sao giấu được? Các tỷ muội nhìn xem, tư thế cầm chén trà kìa, thô thiển làm sao."

 

"Đúng thế, nghe nói dạo này trong Kinh thành đang thịnh hành loại trà tuyết núi tuyết gì đó, loại người cả đời chỉ biết hái t.h.u.ố.c thô như ai kia, chắc ngửi còn chưa từng được ngửi qua, nói gì đến thưởng thức?"

 

Tống Tri Vi đang nhấp trà, nghe thấy thế thì sắc mặt lập tức trầm xuống, bàn tay cầm chén sứ siết c.h.ặ.t, tỏa ra một luồng hàn khí thấu xương. 

 

Nàng vừa định đứng dậy "dùng tiền đè ch ết" mấy cái miệng thích tạo nghiệp kia thì Minh Châu đã nhanh tay ấn tỷ tỷ ngồi xuống.

 

Minh Châu chớp chớp mắt, dáng vẻ vô cùng ngây thơ, cúi đầu nhìn chén trà trên bàn của mình, rồi lại nghếch đầu nhìn sang chén trà của mấy vị tiểu thư bàn bên, cất giọng oanh vàng vô cùng trong trẻo:

 

"Mấy vị tỷ tỷ nói đúng lắm ạ. Muội muội từ nhỏ sống ở vùng quê nghèo khó, đúng là chưa từng được thấy loại trà tuyết đắt đỏ này bao giờ."

 

Mấy vị tiểu thư kia nghe vậy thì đắc ý, cằm vểnh lên tận trời: "Biết thế là tốt, liệu hồn mà học tập lễ nghi đi."

 

Nhưng Minh Châu chưa dừng lại ở đó. Nàng hít một hơi thật sâu, ghé mũi lại gần chén trà của bọn họ, nhíu mày một cái, rồi tặc lưỡi lắc đầu với vẻ mặt vô cùng tiếc nuối:

 

"Có điều... muội muội tuy không biết thưởng trà, nhưng mười mấy năm qua hái t.h.u.ố.c dân dã, cái mũi này lại cực kỳ nhạy bén với các loại độc thảo nha. Ví dụ như chén trà của vị tỷ tỷ mặc áo xanh kia kìa..."

 

Nàng chỉ ngón tay b.úp măng về phía vị tiểu thư vừa cười to nhất:

 

"Bên trong có thả ba phần phấn của hoa oải t.ử, hai phần nước ép của rễ cây đoạn trường. Cái loại trà tuyết này của tỷ tỷ, uống vào không những không giúp thanh nhiệt cơ thể đâu, mà nó còn giúp tỷ tỷ... trực tiếp đăng xuất khỏi thế gian, ba ngày sau bốc mộ là vừa đẹp đấy ạ!"

 

Xoảng!

 

Vị tiểu thư áo xanh nghe xong, mặt cắt không còn một giọt má u, hoảng loạn làm rơi chén trà xuống đất, nước trà b.ắ.n tung tóe.

 

Cả trà lâu bỗng chốc im phăng phắc. Mọi người trợn tròn mắt nhìn Minh Châu. Ai nấy đều nghĩ nàng đang nói bừa để hù dọa người khác, thế nhưng có vài người tinh mắt đã nhận ra sắc mặt của tên tiểu nhị vừa bưng trà lên đang biến đổi một cách kỳ quái, chân tay hắn run rẩy, chuẩn bị nhích người lùi ra phía cửa sau.

 

"Muốn chạy?"

 

Tống Tri Vi lạnh lùng thốt lên hai chữ. Không đợi tên tiểu nhị kịp nhấc chân, hai hộ vệ thân tín của nàng đã từ trên xà nhà lao xuống, đè nghiến gã tiểu nhị có hành tung khả nghi xuống mặt sàn gỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Minh Châu chậm rãi đứng dậy, phủi phủi vụn bánh quy bám trên váy, đi đến trước mặt tên tiểu nhị đang bị khống chế. 

 

Nàng thò tay vào trong giỏ t.h.u.ố.c nhỏ luôn mang theo bên người, lôi ra một cây châm bạc dài ngoằng, cười híp mắt:

 

"Ngươi tưởng ngụy trang độc d.ư.ợ.c dưới mùi thơm của trà tuyết là có thể qua mặt được thần y dân dã như ta sao? Nói mau, ai sai ngươi đến hạ độc? Nếu không nói, ta sẽ châm một mũi vào huyệt cười của ngươi, khiến ngươi cười đến mức sốc hông, co giật ngất xỉu giống hệt ta hôm trước mới thôi!"

 

Tên tiểu nhị nhìn cây kim bạc sáng loáng, lại nghe đến cái hình phạt quái dị "cười đến c hết" kia, sợ đến mức đại tiểu tiện suýt ra quần. 

 

Gã liên tục đập đầu xuống đất xin tha mạng:

 

"Quận chúa tha mạng! Nhị tiểu thư tha mạng! Tiểu nhân chỉ là làm theo lệnh thôi ạ! Có một vị đại nhân thần bí đưa cho tiểu nhân một bọc bột này, bảo tiểu nhân bỏ vào trà của nhị vị tiểu thư phủ Quốc công... Tiểu nhân không biết vị tiểu thư áo xanh kia lại cầm nhầm chén trà ạ!"

 

Hóa ra, mục tiêu ban đầu của kẻ hạ độc chính là chị em Minh Châu và Tri Vi! Vị tiểu thư áo xanh kia chẳng qua là vì muốn ra oai, cố tình giành lấy chén trà thượng hạng nhất nên mới vô tình đỡ đạn thay cho hai người.

 

Mấy vị quý nữ bàn bên lúc này mới hiểu ra sự tình, ai nấy đều run rẩy như cầy sấy, sợ hãi nhìn Minh Châu bằng ánh mắt hoàn toàn khác. Vị thiên kim thật này đâu phải là thôn cô ngốc nghếch? Nàng rõ ràng là một cao thủ y độc ẩn mình, một tay bẻ gãy âm mưu ngay từ trong trứng nước!

 

Tống Tri Vi bước tới, một tay ôm lấy vai Minh Châu, ánh mắt đầy vẻ tự hào và che chở, lạnh lùng quét qua toàn trường:

 

"Hôm nay nếu không có muội muội ta nhìn thấu độc kế, phủ Quốc công chúng ta và gia tộc của các ngươi e là đã đại loạn rồi. Ai còn dám mở miệng chê bai năng lực của muội muội ta một câu nào nữa, Tống Tri Vi ta thề sẽ dùng tiền mua đứt toàn bộ sản nghiệp nhà các ngươi, bắt các ngươi ra đầu đường bán màn thầu khô!"

 

Khách khứa trong trà lâu đồng loạt nuốt nước miếng, không một ai dám ho he nửa lời.

 

Minh Châu nhìn tên tiểu nhị đang bị áp giải đi, ánh mắt bỗng chốc trầm xuống. Nàng tiến lại gần, nhặt một mảnh vỡ của chén trà lên ngửi thử, trong lòng thầm kinh hãi: Mùi hương này... chất độc độc quyền này, cực kỳ giống với loại kịch độc năm xưa đã tàn phá kinh mạch của cha mẹ nuôi nàng trước khi chế t!

 

Nàng siết c.h.ặ.t mảnh sứ vỡ trong tay, đôi mắt tròn xoe vốn hằng ngày chỉ biết tấu hài bỗng chốc lóe lên một tia lạnh lùng sắc sảo:

Rốt cuộc cáo cũng lộ đuôi ra rồi! 

 

Sau biến cố bị hạ độc hụt ở trà lâu, không khí tại phủ Định Quốc công đột ngột chùng xuống, căng thẳng đến mức nghẹt thở.

 

Giữa đêm thanh vắng, Tống Minh Châu bị Tống Tri Vi dắt tay đi xuyên qua những dãy hành lang dài hun hút, tiến thẳng vào mật thất nằm sâu dưới thư phòng của Tống Quốc công. 

 

Trong căn phòng ngập ánh nến, Tống Quốc công và Tống Cảnh Hành đã ngồi đợi sẵn, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm nghị, hoàn toàn biến mất dáng vẻ cưng chiều, tấu hài thường ngày.

 

Tống Quốc công nhìn mảnh sứ vỡ bám đen độc d.ư.ợ.c mà Minh Châu mang về, thở dài một tiếng đầy bất lực, giọng ông run run:

 

"Minh Châu, con không nhìn nhầm chứ? Thứ độc này... thực sự là loại độc năm xưa sao?"

 

Minh Châu nghiêm túc gật đầu: "Phụ thân, con dùng mạng sống của mình ra đảm bảo. Loại kịch độc này dùng rễ cây đoạn trường làm chất dẫn, tàn phá kinh mạch người trúng độc từ bên trong, khiến họ sống không bằng ch ết. Cha mẹ nuôi của con... chính là vì thứ độc này hành hạ mà qua đời năm con mới 6 tuổi."

 

Đến lúc này, Tống Quốc công không thể giấu diếm được nữa. Ông đặt tay lên vai Minh Châu, nghẹn ngào kể lại toàn bộ sự thật mà hai mươi năm qua phủ Quốc công phải chôn c.h.ặ.t trong lòng.