Thiên Kim Thật Cầm Kịch Bản Hài

Chương 9



Minh Châu bị đau nhưng cái miệng thì vẫn cứng lắm, nàng nhìn thẳng vào đôi mắt hung bạo của nam nhân bá đạo trước mặt, cười toe toét:

 

"Vương gia bớt giận, đau tiểu nhân! Ta là người của phủ Quốc công, cũng là người duy nhất trên đời này có thể giải được thứ độc này cho người, đồng thời giúp người tiễn Tề Vương đi bán muối!"

 

Mùi hương long diên hương lãnh đạm hòa cùng chút mùi m áu tanh nhạt từ vết thương cũ của Tiêu Dực bủa vây lấy Minh Châu. 

 

Cổ tay nàng bị hắn siết c.h.ặ.t, đau đến mức nhe răng trợn mắt, nhưng nụ cười trên môi thì vẫn cố bấu víu không chịu buông.

 

Tống Cảnh Hành ở bên cạnh thấy em gái cưng vừa về phủ chưa được mấy ngày đã bị Nhiếp chính vương đem làm “gà xách cổ”, hồn vía suýt chút nữa bay lên mây. 

 

Hắn lập tức lao lên, vừa muốn giật tay Tiêu Dực ra vừa cuống cuồng giải thích:

 

“Vương gia bớt giận! Vương gia nương tay! Đây không phải mật thám gì đâu, đây là muội muội ruột mới tìm về của hạ quan, Tống Minh Châu!”

 

Đôi mắt sắc lạnh của Tiêu Dực khẽ động. Hắn nhìn cô nương trước mặt, quả nhiên ngũ quan có vài phần giống Tống Cảnh Hành, nhưng thần thái thì lại... linh hoạt và có chút quái dị hơn nhiều. 

 

Hắn từ từ buông lỏng lực đạo ở tay, nhưng giọng nói vẫn trầm thấp, áp bức đầy nguy hiểm:

 

“Đích nữ phủ Quốc công? Một tiểu thư khuê các mà lại ngửi một cái liền ra độc tính trên người bổn vương? Tống gia các người nuôi dạy con cái bằng cách ném vào vại t.h.u.ố.c sao?”

 

Minh Châu xoa xoa cổ tay đỏ ửng, lầm bầm trong miệng: “Đúng là đồ thô bạo, uổng cho cái mặt đẹp trai như thế này.”

 

Nàng thẳng lưng, chỉnh lại mũ sai vặt trên đầu, bộ dạng vô cùng nghiêm túc:

 

“Vương gia, tiểu nữ mười mấy năm lưu lạc bên ngoài, không học cầm kỳ thi họa nhưng may mắn được một dị nhân truyền lại y thuật dân dã. Thứ độc trên người vương gia, gọi là Mạn Đà La Phệ Cốt Sanh, hằng năm vào đêm trăng tròn hoặc khi trời đổ mưa, độc tính sẽ c.ắ.n xé kinh mạch tại tay trái, khiến người trúng độc đau đớn như bị vạn tiễn xuyên tâm. Thứ độc này, cùng với loại độc mà Tề Vương dùng để hạ độc tỷ tỷ ta ngoài trà lâu cách đây hai ngày, đều có chung một nguồn gốc.”

 

Tiêu Dực ngồi trở lại sập gụ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ trắc, đôi mắt nheo lại đầy tính toán. 

 

Đúng là ba năm trước, trong một trận mai phục, hắn đã bị t.ử sĩ của Tề Vương ám hại bằng thứ độc này. 

 

Ba năm qua, hắn dùng đủ mọi loại thần d.ư.ợ.c của thái y viện cũng chỉ có thể chế ngự được ba phần, mỗi lần độc phát đều phải chịu đựng đau đớn thấu xương.

 

Hắn nhìn Minh Châu, thanh âm lạnh lùng hờ hững: “Cho dù ngươi nói đúng triệu chứng, bổn vương làm sao tin được một kẻ miệng còn hôi sữa như ngươi có thể giải được độc này?”

 

Minh Châu thấy hắn không tin tưởng “bàn tay vàng” của mình, liền biến thành bộ dạng đắc ý. 

 

Nàng tiến lên, không xin phép mà trực tiếp chộp lấy bàn tay trái của Tiêu Dực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nha dịch thân tín bên cạnh Tiêu Dực định rút kiếm ngăn cản, nhưng Nhiếp chính vương đã giơ tay ra hiệu dừng lại. Hắn muốn xem cô nương này rốt cuộc định giở trò gì.

 

Minh Châu rút từ trong túi áo ra một chiếc lọ sứ nhỏ, đổ ra một viên bôi màu đen sì, bốc lên một mùi hương... thum thủm khó tả. 

 

Nàng không nói không rằng, thô bạo trét thẳng viên bôi đó lên lòng bàn tay hắn, sau đó dùng ngón tay cái ra sức day mạnh vào huyệt Hợp Cốc.

 

“Muội muội! Muội làm cái gì thế? Đó là tay của Nhiếp chính vương, không phải củ cải ngoài chợ đâu!”

 

Tống Cảnh Hành sợ đến mức tim muốn nhảy ra ngoài.

 

Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi chất bôi thum thủm kia ngấm vào da, một luồng khí mát lạnh chạy dọc theo kinh mạch tay trái của Tiêu Dực, cảm giác nhức nhối, âm ỉ ngột ngạt suốt ba năm qua bỗng chốc tiêu tán đi quá nửa. Cơ mặt luôn căng thẳng của Nhiếp chính vương trong phút chốc được thư giãn rõ rệt.

 

Hắn kinh ngạc nhìn lòng bàn tay mình, rồi ngước lên nhìn Minh Châu.

 

Minh Châu vỗ tay cái bộp, cười híp mắt: “Thế nào? Đỡ đau rồi đúng không? Đây mới chỉ là t.h.u.ố.c giảm đau dân dã của ta thôi. Muốn giải tận gốc, phải cần đến mười hai vị d.ư.ợ.c liệu quý hiếm và ba tháng châm cứu phối hợp.”

 

Tiêu Dực thu lại bàn tay, ánh mắt nhìn nàng đã bớt đi ba phần sát khí, thêm vào năm phần thâm trầm phức tạp: “Điều kiện của phủ Quốc công là gì?”

 

Minh Châu quay sang nháy mắt với đại ca, Tống Cảnh Hành lập tức bước lên phối hợp, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Vương gia, Tề Vương cấu kết ngoại bang, nuôi dưỡng t.ử sĩ, năm xưa truy sát mật hại trung thần, nay lại định ra tay với phủ Quốc công chúng ta lần nữa. Chứng cứ độc d.ư.ợ.c này chính là chìa khóa. Phủ Quốc công muốn bắt tay cùng vương gia, nội ứng ngoại hợp, triệt hạ thế lực phản nghịch của Tề Vương, đòi lại công lý cho những người đã khuất!”

 

Tiêu Dực im lặng một lúc lâu. Trận chiến hoàng quyền này hắn vốn dĩ đã chuẩn bị từ lâu, nay có thêm sự gia nhập của binh quyền phủ Quốc công và “bàn tay vàng” y thuật của Tống Minh Châu, thắng lợi chắc chắn đã nằm trong tầm tay.

 

Hắn đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt Minh Châu, giọng nói mang theo sự cam kết định đoạt: 

 

“Được. Thành giao. Bản vương sẽ bảo vệ phủ Quốc công an toàn cho đến ngày Tề Vương đền tội. Ngược lại, mạng của bổn vương, giao cho ngươi.”

 

Minh Châu nghe xong liền cười toe toét: “Thành giao! Có Nhiếp chính vương chống lưng, sau này ta đi dạo phố Đông phố Tây chắc không ai dám thu tiền bảo kê nữa rồi!”

 

Tiêu Dực: “...” 

 

Hắn đường đường là Nhiếp chính vương nắm giữ vận mệnh giang sơn, trong mắt cô nương này chỉ có tác dụng đi bảo kê dạo phố thôi sao?

 

Mấy ngày sau, liên minh ngầm chính thức đi vào hoạt động. Tống Tri Vi dùng mạng lưới kinh thương của mình để âm thầm thu mua các hiệu t.h.u.ố.c và bến tàu liên quan đến Tề Vương, Tống Cảnh Hành phối hợp với quân đội mật thám giám sát vương phủ, còn Minh Châu thì hằng ngày nghiên cứu phương t.h.u.ố.c giải độc.

 

Vào một buổi chiều đầy nắng, Minh Châu đang nằm ườn trên sập gụ ăn nho, thì quản gia vội vã chạy vào báo:

 

“Nhị tiểu thư! Bên ngoài phủ Nhiếp chính vương có người đem quà đến tặng cho tiểu thư ạ!”

 

Minh Châu lập tức bật dậy như tôm tươi, mắt sáng rực: “Quà? Nhiếp chính vương tặng quà sao? Chắc chắn là biết ơn ta đã giảm đau cho hắn, nên tặng vàng bạc châu báu hoặc khế đất để lấy lòng đây mà! Mau, mau mang vào đây!”