Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1869:



Trong cuộc sống hàng ngày hắn không thường sử dụng sức mạnh tinh thần lắm, không ngờ trái lại nó lại gây ra sự hạn chế cho bản thân.

Dị biến giả chính là người có sức mạnh tinh thần vượt bậc.

Mà luồng sức mạnh tinh thần này có thể dùng làm xung kích tinh thần hoặc làm vặn vẹo từ trường.

Và sức mạnh nằm bên trong làn từ trường vặn vẹo đó chính là niệm lực mà người bình thường hay nói đến. Chỉ có điều niệm lực là một thứ rất khó để không chế, hơn nữa cũng rất ít khi tạo ra hiệu quả như mong muốn. Nhưng hôm nay Lục Tân chợt phát hiện khả năng khống chế sức mạnh tinh thần của mình hình như đã tốt hơn rất nhiều.

Cũng càng trở nên mạnh hơn.

"Hô..."

Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi, sau đó siết tay lại thành quyền.

Răng... rắc...

Ngay sau đó, những chiếc mô tô và con người đang trôi bổng bềnh trong không trung, thậm chí bao gồm cả vũ khí trong tay của họ.

Đều bị một từ trường vặn vẹo ép chặt vào nhau, biến thành một đống hổ lốn có hình tròn.

Tiếp đó, những vật thể hình tròn này đột nhiên rơi thẳng xuống đất, tạo ra mấy cái lỗ sâu hoắm.

"Rắc... rắc."

Lục Tân lại tiếp tục xoay người, sau đó ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phía Nam. Động tác của hắn rất quỷ dị, thậm chí còn có thể nghe được tiếng xương cốt kêu lên răng rắc.

Lúc này ở nơi đó đột nhiên xuất hiện ánh đèn lấp lóe, có ba bốn chiếc trực thăng đang bay nhanh về phía này.

Con ngươi của hắn không ngừng co vào, cảnh tượng trước mắt của liên tục rút ngắn và mở rộng.

Lục Tân thậm chí có thể nhìn thấy rõ ràng mấy cái tên lửa đạn đạo và pháo hàng không được treo trên đó.

Chỗ núp của đối phương hình như có chút xa, nên cần phải tốn một ít thời gian mới có thể tới đây.

Có lẽ họ đã nghe được tiếng hỗn loạn phát ra từ bên này cho nên mới gấp rút chạy tới, để tránh việc không giành được phần thưởng.

Lục Tân cảm nhận được sự cấp bách của đối phương, cho nên quyết định đứng yên tại chỗ chờ người tới.

Nếu đối phương đang mang theo sự mong đợi mà đến.

Thì Lục Tân cũng sẽ mang theo sự mong đợi mà chờ.

Dần dần, khoảng cách của hai bên cũng đã đạt tới phạm vi có thể công kích. Người điều khiển ngồi trên chiếc trực thăng bay đầu cũng đã đặt tay lên bàn điều khiển, đôi mắt thì cứ nhìn chằm chằm vào lều vải và Lục Tân đang ngẩng đầu nhìn mình cách đó không xa.

Mình đang lái trực thăng tới để nghiền ép hắn, hơn nữa đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc khai hỏa.

Nhưng hắn chỉ đứng yên ở chỗ đó, thậm chí ngay cả một khẩu súng cầm tay cũng không có?

Một cảm giác có chút hoang đường đột nhiên dâng lên trong đầu, trong lòng chẳng hiểu sao có chút nóng nảy, tay cũng vô thức đè lên nút bắn.

Cũng vào lúc này, Lục Tân đang ngẩng đầu nhìn đột nhiên chậm rãi giơ tay lên.

Hắn dùng tay tạo thành hình một cái súng ngắn, sau đó chỉ thẳng về phía chiếc trực thăng.

"Vút."

Khi tên lửa đạn đạo của trực thăng được khởi động, đang phóng về phía này với tốc độ cực nhanh thì Lục Tân cũng nổ súng.

"Đằng..."

Hắn bắn tay một cái, đồng thời dùng miệng để tạo ra tiếng đạn bắn.

Ngay sau đó, một đám hạt màu đen kịch liệt chấn động, khiến cho bầu không khí xung quanh trở nên gợn sóng vặn vẹo.

Tiếp theo, nó bay vút ra bên ngoài theo hướng ngón tay của Lục Tân.

Hơn nữa trong quá trình bay thì đám hạt này càng lúc càng lớn, dẫn đến sự loạn lưu trong không khí cũng càng được mở rộng.

Đến khi tạo ra một chuỗi sóng không khí hình xoắn ốc có thể nhìn thấy bằng mắt thường, nó bay vút lên trời, rồi đâm thẳng vào trực thăng.

Ẩm... m.

Chiếc trực thăng cộng với viên tên lửa vừa mới bắn ra đột nhiên nổ tung cùng một lúc, ngọn lửa bùng lên chiếu sáng cả một khoảng trời.

"Quái vật gì vậy?"

Hai chiếc trực thăng bay đằng sau bị cảnh tượng bất thình linh này dọa tới, họ rõ ràng đâu có phát hiện đối phương cầm theo vũ khí hạng nặng gì...

Nhưng chưa chờ họ điều chỉnh hướng bay để né vụ nổ thì Lục Tân ở dưới lại thổ ra một hơi thật sâu, sau đó ngẩng đầu nhìn hai chiếc trực thăng trên trời, những viên đạn đang bay tới và đám người đang đứng quan sát ở xung quanh.

Phát hiện có rất nhiều người đang dòm ngó mình.

"Phá hủy thì có hơi tiếc, vì dù sao ta đến tận bây giờ cũng không mua được một chiếc trực thăng nào... Chỉ có điều..."

Trong lòng thoáng qua một suy nghĩ, nhưng hai tay của hắn vẫn đè xuống một chút, sau đó nhẹ nhàng nâng lên.

Thoạt nhìn chỉ là một động tác múa đơn giản.

Nhưng một giây sau, một tiếng nổ vang lên, một luồng uy áp tinh thần đột nhiên từ dưới đất phun thẳng lên bầu trời, như một con sóng thần vô hình xuất hiện trên mặt biển, dẫn theo sức mạnh có thể phá hủy mọi thử bay vút lên bầu trời, to lớn đến mức che khuất cả ánh trăng. Ngọn lửa và sóng xung kích từ vụ nổ ban nãy cũng trực tiếp bị con sóng tinh thần của hắn cuốn ngược về không trung, sau đó ập về phía hai chiếc trực thăng còn lại. Thế là ngay sau đó, lại có hai ngọn lửa cực đại phóng lên tận trời...

như một tràn pháo hoa mang theo mãnh võ của sắt thép và tiếng gào thảm thiết của nhân loại nổ tung trên bầu trời rộng lớn, tạo nên một cảnh tượng xán lạn và chói mắt.

Vào lúc này, đêm đã thành ngày.