Ngọn lửa mang theo sức nóng vô tận nở rộ trong không trung đã bắt đầu đạt tới đỉnh điểm.
Nhưng cũng vào lúc đó, cũng không biết có biết bao nhiêu người cảm thấy trái tim lạnh buốt.
Cảnh tượng này cũng đồng thời rơi vào mắt những nhân viên đang quan sát từ xa, những người đang nhìn hình ảnh từ máy bay không người lái và những dị biến giả đang dùng cách thức riêng biệt để quan sát.
Người đàn ông ấy đứng dưới mặt trăng đỏ, sắc đỏ của ánh trăng rọi xuống những cái xúc tu đang phóng lên tận trời bên cạnh hắn.
Dưới ánh trăng, tất cả mọi người đều có thể mơ hồ nhìn thấy từng cái xúc tu một.
Những xúc tu to lớn dài tới mấy trăm mét đang quơ quào và xoay tròn trong không trung.
Dường như đang muốn hái cả ánh trăng mang sắc đỏ trên trời xuống, đồng thời biến vùng đất này thành một địa ngục đỏ sậm...
Đây chính là mục tiêu có giá một tỷ sao?
"Hô, quả nhiên rất dễ chịu."
Dưới bối cảnh lửa cháy tận trời cùng với vô số ánh mắt hoảng sợ của những người khác, Lục Tân chậm rãi xoay người, vẻ mặt bình tĩnh, kiểu tóc chỉnh tề.
Thậm chí còn thừa dịp người khác không chú ý thổi thổi đầu ngón tay.
Không thể không thừa nhận, hắn xem phim với Búp Bê hơi nhiều.
Từ khi trở về từ viên nghiên cứu cũ, đây là lần đầu tiên hắn sử dụng sức mạnh của mình một cách càn rỡ như vậy. Trong cơ thể như có một luồng sức mạnh dùng mãi không hết, giống như một kẻ bị giam trong phòng tối ròng rã một thời gian dài, vất vả lắm mới có thể thỏa thích sử dụng sức mạnh mà bị ràng buộc hay chèn ép. Khiến cho Lục Tân cảm nhận được một khoái cảm tuyệt vời không có ngôn ngữ nào có thể hình dung.
Nhưng cảm giác này cũng khiến cho Lục Tân cảnh giác, hắn nhanh chóng thu liễm sức mạnh của mạnh lại.
Phát tiết sức mạnh là một chuyện vui, nhưng nó cũng rất nguy hiểm.
Khi sức mạnh tinh thần được phóng thích thì trong mắt của Lục Tân đều xuất hiện những cái bóng vỡ vụn không trọn vẹn, hơn nữa phần lớn đều là những con quái vật hình người khổng lồ mọc đây xúc tu ngủ say ở tầng dưới chót của Thâm Uyên.
Đồng thời bên tai cũng vang lên những tiếng nói mơ hồ, nó phức tạp và dày đặc, không ngừng dẫn dụ và thuyết phục chính mình.
Đó là ảnh hưởng của ban sơ... Nó không những càng ngày càng ảnh hưởng sâu tới hắn khi hắn tiêu hóa ý thức duy nhất.
Mà còn ảnh hưởng tới hắn khi hắn thỏa thích sử dụng sức mạnh của bản thân.
Nếu khi này hắn còn đủ tỉnh táo thì hẳn là nên lựa chọn cách cướp một chiếc trực thăng về tay, dù sao cũng là thứ mất tiền.
Thế nhưng vào lúc nãy khi ra tay, xúc động hủy diệt bọn chúng để tạo pháo hoa còn cao hơn khát vọng đối với giá trị của bọn chúng.
Đây là một tín hiệu nguy hiểm.
Đây chẳng lẽ là thứ mà viện trưởng Tiết Giáp đã nhắc nhở mình phải cẩn thận khi chia tay ở viện nghiên cứu Nguyệt Thực?
Viện nghiên cứu Nguyệt Thực liên thủ với mẹ, xác thật đã khiến cho một lá bài tẩy của viện nghiên cứu đời đầu mất tác dụng.
Nhưng kế hoạch này cũng tạo ra ảnh hưởng không nhỏ đối với hắn. Hiện tại 'ban sơ' đã có thể đi tới tầng thứ nhất của Thâm Uyên, mức độ ảnh hưởng đối với hiện thức cũng theo đó mà tăng lên. Nếu vậy thì chẳng phải kết quả này chính là... thương địch một ngàn, tự tổn hai trăm?
Điều quan trọng hơn, cũng là điều khiến cho Lục Tân cảm thấy áp lực nhất chính là.
Đây là một ảnh hưởng không có cách nào giải quyết, ít nhất là hiện tại không thể.
Thân là người bị ban sơ ô nhiễm, hắn chính là liên hệ mâu thuẫn nhất giữa người bị ô nhiễm và nguồn ô nhiễm.
Hơn nữa vĩnh viễn không thể nào tiêu trừ được mối liên hệ này.
Lục Tân phất phất tay, làm dịu sức mạnh tinh thần của mình xuống, đồng thời cũng chặn lại những tiếng thì thầm và ảo giác kia.
Bọn chúng thật sự rất đáng ghét, chẳng khác gì một oán phụ đang líu lo không ngừng...
Rõ ràng là đã chết rồi, nhưng vẫn còn ở dưới Thâm Uyên dùng ánh mắt âm lãnh nhìn mình chằm chằm, hơn nữa còn không ngừng la hét:
"Từ bỏ đi, thành thần đi, tiếp nhận đi..."
Rõ ràng là một vị thần thực thụ, nhưng chẳng hiểu sao lại tỏ cái thái độ như một oán phụ...
Sau khi giải quyết sự hỗn loạn đột nhiên xuất hiện và ảnh hưởng của ban sơ đối với mình, Lục Tân mới quay người lại.
Hắn suy nghĩ một chút, sau đó lại đi về phía sát thủ thâm niên trên nóc nhà.
Một bên khác, Mười Bốn và Mười Chín đang trốn trong lều cũng kinh ngạc tới ngây người. Cảnh tượng Lục Tân giải quyết mớ hỗn loạn này đập thẳng vào trong mắt, chấn động đến mức khiến họ không thể diễn tả thành lời. Dù thế giới này là thế giới dưới mặt trăng đỏ, là một thế giới có vô số vặn vẹo và sự kiện không bình thường. Hơn nữa những người vừa rồi Lục Tân giải quyết đều chỉ là người thường.
Nhưng có nhiều khi, chấn động chân thực nhất chính là chấn động được tạo ra khi sức mạnh của hai bên hoàn toàn nghiêng về một phía.
"Leng... keng..."
Mười Chín nhìn bóng lưng của Lục Tân, miệng nhỏ há hốc.
Nửa ngày sau, cây dao ăn trong tay đột nhiên rơi xuống đất.
Sau đó cúi đầu, ngoan ngoãn đi rửa chân.
Dường như chỉ khi nào thấy được dáng vẻ đáng sợ này của Lục Tân thì cô bé mới thật sự cảm thấy an toàn.
"Có lẽ, hắn thật sự có thể thành công?"
Mười Bốn cũng ngơ ngác bỏ cái móng heo trên tay xuống, lần đầu tiên, trên gương mặt béo nọng xuất hiện nét nghiêm túc.