Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1868:



"Nhiều người thật đấy...

Cảm nhận hơi thở nguy hiểm ập tới từ xung quanh, Lục Tân không khỏi cảm thán.

Tính tới bây giờ thì mình mới rời khỏi thành phố có một ngày rưỡi, không ngờ lại có nhiều tổ chức sát thủ tới tìm mình như vậy.

Hơn nữa thoạt nhìn còn có rất nhiều loại hình.

Có thể thấy được sự cố gắng và hiệu suất của đám sát thủ cũng không thua kém gì với một người thích đi làm nghiêm túc như mình.

Quả nhiên ở trên thế giới này, tất cả mọi người đều đang cố gắng.

Nghĩ đến đây, hắn đứng ở bên cạnh sát thủ thâm niên, từ từ xoay người lại, hạt màu đen trong mắt cũng rung lên.

"Ông...

Một âm thanh khi không khí xuất hiện sự rung động kịch liệt vang lên, xung kích tinh thần cũng theo đó mà quét ngang bốn phía.

Ố trước mặt Lục Tân đang có một viên hỏa tiễn kéo theo ánh lửa bay tới.

Động năng to lớn khiến nó giống như một con đã thú đang gào thét nhào về phía Lục Tân.

Sau đó đâm thẳng vào bức tường không khí được tạo ra từ xung kích tinh thần của Lục Tân ở phạm vi cách đó ba mét.

Bức tường không khí có mật độ tinh thần cao, đồng thời ẩn chứa một luồng sức mạnh đáng sợ như hóa thành thực thế, trong chớp mắt đã trùng kích thẳng vào ngòi nổ của viên hỏa tiễn.

Vài giây sau, một luồng hào quang chói mắt kèm theo sóng nhiệt khổng lồ đột nhiên bùng nổ.

Mảnh đạn, ngọn lửa, cùng với luồng sóng xung kích ngay lập tức càn quét tứ phương như đang mang trong người một luồng sức mạnh hủy diệt.

Nhưng cũng vào lúc viên hỏa tiễn muốn nổ nhưng chưa nổ thì Lục Tân đã giơ tay phải lên rồi chộp về phía trước.

Cánh tay phải tái nhợt trực tiếp vượt qua khoảng cách hai ba mét để bắt lấy viên hỏa tiễn kia.

Ngay sau đó, cánh tay được thu lại.

Một nguồn sức mạnh tinh thần kỳ dị khác cũng theo đó mà xuất hiện sự rung động.

Lúc này, viên hỏa tiễn đã nổ tung cũng bị Lục Tân kéo tới trước người.

Hơn nữa trên đường bị kéo tới, viên đạn hỏa tiễn này bắt đầu phục hồi lại như cũ. Cùng một thời gian, cho dù là mảnh đạn bị vỡ ra, hay là tia lửa bay tứ tán, thậm chí là luồng sóng xung kích đáng sợ cũng phảng phất như nhận được sự ảnh hưởng của thời gian, chúng bắt đầu màn trình diễn như một thước phim tua ngược.

Viên hỏa tiễn đã bị nổ tung chỉ trong vài giây đã trở lại như lúc ban đầu.

Nó có được một ngoại hình hoàn chỉnh, một ngòi nổ chỉnh chu, thậm chí còn có cả động năng lúc bị bắn ra khỏi nòng.

Chỉ lạ Lục Tân đột nhiên đảo ngược phương hướng của hỏa tiễn, sau đó buông tay.

Thế là.... Vút một tiếng, viên đạn hỏa tiễn kéo theo cái đuôi lửa thật dài bay ngược về tòa cao ốc bỏ hoang, Ẩm, tiếng nổ to lớn lại vang lên một lần nữa.

Lần này nó trực tiếp san bằng tòa cao ốc bỏ hoang kia, bao gồm tất cả những người võ trang đầy đủ ở bên trong.

Sau đó, Lục Tân quay đầu nhìn về phía hoang dã.

Đội xe nhìn sao cũng cảm thấy không chuyên nghiệp kia lúc này cũng đã điên cuồng vọt lại.

Bọn chúng cầm tiểu liên điên cuồng bắn phá, trong miệng thì la làng mấy câu chẳng có nghĩa.

Sức mạnh thì có đủ đấy.

Nhưng đường đạn lại lệch nghiêm trọng, thậm chí ngay cả Mười Bốn cũng bắn không trúng.

Lục Tân thở dài, sau đó dưới ánh sáng của chân đỏ, bước một bước ra ngoài.

Khi hắn vừa bước chân ra thì trong không khí cũng xuất hiện một sự rung động kịch liệt.

Và dưới góc nhìn của vị sát thủ thâm niên nãy giờ vẫn nằm im dưới đất thì chính là lỗ chân lông toàn thân đột nhiên đau đớn như bị kim đâm, những gợn sóng dày đặc trong không khí như hóa thành kim đâm vào cơ thể hắn, từng sợi không khí dường như đều đang hoảng sợ tới cực điểm.

Gã còn loáng thoáng thấy được bên cạnh Lục Tân dần xuất hiện những cái bóng hư vô mơ hồ.

Nhưng cái bóng này nhanh chóng lao về phía trước, cái bóng đầu tiên dừng lại ở một chỗ cố định ở cách đó ba mươi mét, sau đó cái thứ hai lại tiếp tục lao ra.

Từng bước từng bước, tạo ra một chuỗi cái bóng dưới màn sáng của ánh trăng.

Cơ thể của Lục Tân cũng đột nhiên biến mất, sau đó lại xuất hiện ở chỗ cái bóng cố định, rồi lại tiếp tục biến mất.

Cơ thể hắn cứ liên tục lấp lóe mấy lần, như là cái tivi bị nhiễu tín hiệu.

Sau khi lấp lóe mấy lần thì Lục Tân cũng đi tới vị trí nằm giữa lều trại và đám kỵ sĩ đoàn.

Dưới ánh trăng đó, hắn nhìn đám kỵ sĩ đoàn hung ác kia, sau đó nhẹ nhàng nâng tay lên.

"Ô... ô... Ô..."

Đột nhiên, tiếng rồ ga dần trở nên nhỏ xíu.

Đàn kỵ sĩ đang ồn ào lao đến kia như đụng phải một bức tường vô hình.

Cả đám đều bị lật tay lái, sau đó ngã lăn ra.

Nhưng bọn hắn cũng không ngã xuống đất, mà là cùng chiếc xe của mình trôi nổi bồng bềnh trên không trung.

Giống như đang rơi vào một vùng nước vô hình, nhưng lại có mực nước vô cùng cao.

Dù bọn hắn có giãy dụa thế nào thì cũng không thể tránh thoát, những tiếng kêu to bị chặn ngang nơi cổ họng.

Có nhiều người còn gấp đến mức bóp cò súng.

Nhưng khi viên đạn vừa mới rời khỏi nòng súng thì đột nhiên bị giảm tốc độ, nó chậm rãi bay lên không trung, dường như còn muốn rơi xuống dưới.

"Lần sau nếu có chuyển két sắt thì có thể dùng loại sức mạnh này.

Lục Tân lúc này cũng đang im lặng suy tư.