Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1867: Tín Hiệu



Nhưng khi suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, thì cảm giác khẩn trương và áp lực cũng tăng lên tới cực điểm.

Nó khiến cho đôi tay mà gã luôn tự hào là tỉnh táo như máy móc thế mà lại đột nhiên run lên một cái.

Chốt bảo hiểm đã được mở ra từ trước.

Vì thế khi tay gã run lên, một viên đạn cũng bay thẳng ra khỏi nòng súng.

Một động năng đáng sợ được sinh ra khi khối thuốc nổ mạnh mẽ bị đốt cháy, một viên đạn bay thẳng về phía trước dưới dạng xoắn ốc gợn sóng.

Ngoài đầu đạn thậm chí còn nở rộ một lớp hồ quang màu lam.

Khi nó sắp bay tới gần mục tiêu thì cũng bắt đầu tách ra thành một lớp điện quang màu lam có sức mạnh phá hủy mọi thứ.

"Hửm?"

Cũng vào lúc này, Lục Tân nhíu mày nhìn viên đạn đang bay về phía mình.

Hắn có thể cảm giác được khi tiếng súng này vang lên thì đã khiến cho tất cả người xung quanh chú ý.

Rốt cuộc cũng có người nhịn không được mà ra tay trước.

Khi viên đạn mang theo hơi thở bén nhọn và nguy hiểm bay tới gần Lục Tân thì ngay cả việc đi chậm lại hắn cũng không làm, chỉ là điều khiển hạt màu đen trong mắt nhúc nhích một chút. Ngay sau đó, hắn bỗng nhiên đưa tay ra, chộp nghiêng về phía bên phải.

"Bộp!"

Hắn nắm chặt viên đạn trong tay, ngay lập tức, luồng hồ quang điện từ màu lam trong viên đạn nhanh chóng nổ tung.

Một luồng sáng xanh chiếu rọi khuôn mặt của hắn.

Đợi tới khi ánh sáng xanh không còn chớp lóe nữa thì hắn mới ngẩng đầu lên, hạt màu đen trong mắt chấn động một cái.

Một giây sau, một nhúm hạt màu đen ngay lập tức đột phá khoảng cách khống chế.

Cơ thể của Lục Tân cũng lập tức biến thành một đầu dây dài tới hơn hai trăm mét.

Nửa giây sau, hắn đã trực tiếp xuất hiện trên nóc nhà của tòa nhà ba tầng, nơi sát thủ bắn tỉa đang nằm sấp.

"Đây là đạn của ngươi sao?"

Lục Tân mỉm cười ôn hòa, đặt đầu đạn đã bị cháy đen xuống bên cạnh tay bắn tỉa.

Nhìn gương mặt mỉm cười hiền lành của Lục Tân, gã sát thủ thâm niên bỗng nhiên rơi vào một trạng thái vô cùng mê mang.

Trả đạn lại cho mình...

Đó chính là viên đạn có tốc độ xuất nòng 1232 m/s, được mệnh danh là viên đạn giết người có sức sát thương mạnh nhất.

Một khi ra khỏi nòng, nó sẽ hóa thân thành tử thần, có được quyền năng gặt hái sinh mạng của nhân loại.

Kết quả, bây giờ nó lại bị mục tiêu đem đến trả ngược lại?

Gã không thể không thừa nhận, trong bảy năm hành nghề, đây là lần đầu tiên gã gặp được tình huống không theo lẽ thường thế này.

Điều này nói rõ cái gì?

Nói rõ mục tiêu rất thiện lương cao thượng, khi nhặt được của rơi thì lập tức đem đi trả chủ...

Có thể xác định, vị sát thủ thâm niên này đã bị phẩm cách cao thượng của Lục Tân làm cho khuất phục.

Bởi vậy khi gã thấy Lục Tân trả đạn về thì trên mặt cũng không có sự thay đổi kỳ lạ nào.

Thậm chí ngay cả nhúc nhích của không cần, nhìn qua rất là tỉnh táo và tự nhiên.

Đương nhiên vẫn còn một nguyên nhân khác, đó chính là áp lực tinh thần quá lớn, dù muốn động thì cũng không thể động...

Tu Du am Cũng vào lúc gã sát thủ thâm niên đang dùng đôi mắt vừa vô tội vừa đáng thương nhìn Lục Tân thì vùng hoang dã ở xung quanh cũng đột nhiên rối loạn tưng bừng.

Viên đạn kia dù bị bắn nhầm, nhưng nó lại giống như một tín hiệu, trong chớp mắt đang bật lửa toàn bộ vùng hoang dã đang ngủ đông.

Nơi xa có đoàn kỵ sĩ đội nón được dệt bằng cỏ dại, đang ẩn nấp ở phía sau dốc cao. Sau khi nghe được tiếng súng thì không kịp phân biệt cái gì, đều ngay lập tức nhảy khỏi sườn núi, luống cuống tay chân đỡ chiếc mô tô bên cạnh lên.

"Nhanh lên các anh em, có người ra tay trước rồi. Tiến lên, chúng ta liều thôi! Thắng thì trở về bày sòng nhậu, thua thì có bà la sát ở nhà thắp hương bày đồ cúng cho, dù sao thì cũng có rượu để uống..."

Dưới âm thanh khích lệ lòng người này, cả đám người trong đoàn nhanh chóng lên mô tô, vặn chặt tay ga, giơ súng tiểu liên.

Ánh sáng của đèn pha chiếu sáng rực một vùng hoang dã, cả đội xe đen nghịt điên cuồng lao về phía lều trại.

Họ cũng mặc kệ chung quanh có người hay không, chỉ biết cầm súng lên rồi liều mạng bắn.

Đây mới chính là tổ chức sát thủ thường thấy nhất ở vùng hoang dã, chúng đông như châu chấu, mỗi khi đi qua nơi nào thì nơi đấy không còn một ngọn cỏ.

Ở một nơi khác, bên cửa sổ của một tòa cao ốc bỏ hoang bỗng xuất hiện cái bóng của một người khiêng súng phóng tên lửa.

Gã nhắm chuẩn vào vị trí của sát thủ và Lục Tân, sau đó cắn răng bóp cò.

Mục tiêu của họ càng lúc càng rõ ràng, sau khi tiếng súng của sát thủ thâm niên vang lên thì đã khiến vị trí ẩn núp của hắn bại lộ.

Bởi vậy đội ngũ sát thủ này đang muốn diệt khẩu gã sát thủ thâm niên ngay lập tức.

Bọn hắn không biết sát thủ thâm niên đã thành công hay chưa, nhưng không sao cả, đồng hành hay là oan gia, cứ đánh nát toàn bộ là xong việc.

Nếu lỡ đâu thành công giết được người thì liền có thể đoạt cái công ám sát vào tay...

Cũng ở một nơi khác, đang có một người quan sát bí ẩn cầm bộ đàm rống to:

"Có người ra tay rồi... Rất nhiều... Đã đánh dấu... lập tức chạy đến ném bom giết hết bọn chúng đi."

Tút... tút... tút...

Sau khi người quan sát báo cáo xong thì ở vùng trời cách đó khá xa, đang có một chiếc trực thăng được trang bị vũ khí hạng nặng đang lao tới với tốc độ nhanh.