Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 434: Nỗi đau của kẻ thầm thương trộm nhớ (2)



 

Nghe câu này, trước mắt Hỉ Bảo như hiện lên hình ảnh Mao Đầu ngấu nghiến kem que hôm qua. Hôm qua cô không đếm nhưng hôm nay cô hoàn toàn có thời gian đếm giúp Xuân Phương. Vấn đề là Xuân Phương không chỉ ăn một loại. Sau khi chén liền tù tì bảy bát đá bào, cô nàng gọi thêm hai cốc nước ô mai, ba phần bánh sữa lạnh, xoa bụng một cái rồi lại gọi tiếp đá bào...

Hỉ Bảo không tiếc tiền, cô xót cái dạ dày của chị họ.

Ăn nhiều đồ lạnh thế này dạ dày bằng sắt cũng thủng mất thôi?

"Chị ơi, hay mình nghỉ một lát đã? Em thấy cũng muộn rồi, mình về rạp hát đi, sợ bà nội tìm không thấy lại lo."

Hỉ Bảo nhìn chồng bát đĩa trên bàn mà mắt chữ A mồm chữ O.

Không ngờ trong khi cô lo lắng thì ông chủ quán vừa tuyệt vọng lại nhen nhóm hy vọng. Nghĩ mà xem, đá bào có ngon đến mấy mà ăn một hơi nhiều thế này, chắc chắn trong lòng cô gái kia đang có chuyện không vui. Biết đâu cơ hội của anh ta đến rồi?

"Em không đeo đồng hồ à?" Xuân Phương đều không nhận ra tâm tư của Hỉ Bảo và ông chủ. Cô nàng nâng cổ tay xem giờ, "Mới qua nửa tiếng, bà nội chưa nhớ đến mình đâu."

Hỉ Bảo rất sầu não. Thực ra cô cũng không lo bà cụ Triệu sốt ruột lắm, dù sao hai chị em đều đã lớn đây lại là khu sầm uất, nghĩ cũng biết không đi dạo thì đi ăn uống. Điều cô lo là chị họ ăn hỏng bụng.

"Chị Phương Phương..."

"Ông chủ! Cho thêm một phần bánh sữa lạnh nữa, với một chai nước ngọt vị cam cho em gái tôi." Xuân Phương vẫy tay gọi chủ quán rồi mới quay sang Hỉ Bảo, "Tin chị đi, bà nội không xong việc nhanh thế đâu. Chị xem lịch trình rồi, dù không có sự cố gì chỉ đi lại đội hình khớp nhạc một lần cũng mất hơn tiếng đồng hồ. Nhỡ ai quên lời thì còn lâu hơn."

"Nhưng chị không thể ăn nữa..."

"Có ngay!"

Ông chủ hô to, đồ uống và bánh mới lại được bưng lên với tốc độ kỷ lục.

Xuân Phương vui vẻ nhồi nhét, ngon là một chuyện, mặt khác cô nàng cũng thực sự có ý định làm hỏng bụng mình.

Đúng vậy, cô nàng cố ý đấy.

Mùa hè tham ăn đồ lạnh bị tiêu chảy là chuyện thường, Xuân Phương diễn sâu nên không sợ bị lộ. Cùng lắm bị bà nội mắng tham ăn chứ làm gì được cô? Quan trọng nhất là phải trốn được cái đại hội xem mắt này.

Nhưng người tính không bằng trời tính, cô ấy đã bỏ sót một điều cực kỳ quan trọng.

Thấy Xuân Phương định gọi tiếp, Hỉ Bảo rốt cuộc không nhịn được nữa:

"Chị không được ăn nữa, sẽ bị tiêu chảy đấy, nặng thì phải đi bệnh viện truyền nước."

Xuân Phương không cho là đúng nhưng ông trời lại rất muốn phối hợp với con gái cưng của mình.

Chưa đầy nửa phút sau, ngay khi ông chủ hân hoan bưng đồ ăn lên, Xuân Phương gục xuống bàn thều thào cầu cứu Hỉ Bảo:

"Bảo ơi, chị... chị cần đi vệ sinh."

Ban đầu Hỉ Bảo tưởng đùa, đứng dậy hỏi giá tiền, chưa đợi Xuân Phương móc ví đã tranh trả tiền trước. Đến khi cô chuẩn bị đi ra mới phát hiện Xuân Phương căn bản không đứng dậy nổi.

Chuyện lớn rồi.

Thế là ông chủ rốt cuộc cũng có cơ hội tiếp xúc gần gũi với người đẹp. Bởi vì với sức vóc của Hỉ Bảo thì không thể nào dìu nổi bà chị cao to hơn mình đến bệnh viện được.

May mắn là ngay sau con phố này có trạm y tế. Ông chủ nhờ chủ quán bên cạnh trông hộ quán một lát, đưa người đến trạm y tế rồi mới quay về. Anh ta không sợ đối phương quên mình vì cô em gái xinh xắn kia vừa hứa sẽ quay lại cảm ơn sau.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hai cô gái đó liệu có nghĩ là đồ ăn quán mình không sạch sẽ nên mới bị đau bụng không nhỉ?

Ông chủ vừa vui vừa lo. Chưa kịp nghĩ ra cách giải quyết thì lại có khách đến. Lần này không phải tình nhân cũng chẳng phải chị em gái mà là một đám thanh niên hai mấy tuổi, ăn mặc sành điệu, nhìn qua là biết con nhà giàu.

Ông chủ nén nỗi phiền muộn rồi vội tươi cười đón khách, trong lòng thầm nhủ: Một đám đàn ông con trai rủ nhau đi ăn đá bào? Chắc là rảnh rỗi sinh nông nổi đây mà.

Đúng là rảnh thật.

"Này Tạ thiếu, cậu gọi bọn này đến đây chỉ để mời ăn... Cậu rảnh quá nhỉ? Trước kia chẳng bảo bận theo đuổi cô nữ sinh viên nào đấy sao? Người đâu? Theo đuổi thế nào rồi? Chắc không t.h.ả.m hơn thằng ngốc Diệp Nhất Sơn chứ? Hồi trước nó mua bánh kem bánh mì suốt cả tháng trời, suýt làm tôi bội thực, kết quả đến cái tên nữ thần còn chẳng biết."

"Tin tức của cậu cũ rích rồi. Đừng đùa, Diệp 'ngốc' biết nữ thần của nó là ai từ lâu rồi. Hồi Thế vận hội nó nhìn thấy cô ấy trên tivi, cậu không biết chuyện này à?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Thật hay đùa? Nữ thần của nó dính dáng đến cả Thế vận hội cơ á? Rồi sao nữa? Người đâu? Tôi chỉ biết nó bị anh trai tống đi vùng Đông Bắc rồi xách cổ sang tận Liên Xô. Chà chà, đúng là anh ruột, người thường không làm nổi chuyện này đâu."

"Cậu nhắc đến Diệp Nhất Giang làm gì, đừng nói đến hắn với tôi. Ba tôi mỗi lần đ.á.n.h tôi lại lôi hắn ra làm gương, nào là 'mày nhìn thằng cả nhà họ Diệp mà xem, chưa đến 30 đã là cấp chính đoàn'. Cậu bảo xem, sao tôi lại phải học theo cái tảng băng di động ấy? Tôi làm người bình thường không được à?"

Nhắc đến hai anh em nhà họ Diệp, đám thanh niên như mở máy hát.

Phải biết hai anh em nhà này từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài chẳng có điểm nào giống nhau. Anh cả biệt danh "Diệp băng giá", người lúc nào cũng như tảng băng, mùa hè đứng gần cũng thấy lạnh toát. Em trai biệt danh "Diệp ngốc", ngơ ngơ ngẩn ngẩn y hệt con ch.ó Nhị Cẩu T.ử nhà cậu ta nuôi, toàn thân toát lên khí chất ngốc nghếch đến cùng cực.

Nói đơn giản, anh cả nhà họ Diệp là con nhà người ta trong truyền thuyết, còn cậu em là đứa trẻ xui xẻo từ bé đã bị con nhà người ta phiên bản anh ruột vùi dập tơi tả.

Đám thanh niên này mỗi lần bị so sánh với Diệp Nhất Giang, đều nghĩ đến Diệp Nhất Sơn để tìm sự an ủi trong lòng.

"Cùng ba mẹ sinh ra mà sao khác nhau một trời một vực thế nhỉ? Cơ mà tôi vẫn thích Diệp 'ngốc', lâu rồi không tụ tập, sao lần này không gọi nó?"

"Gọi rồi, cậu ta bảo lát nữa đến."

Tạ Thiếu đột nhiên lên tiếng.

Không ngờ Tạ Thiếu im lặng nãy giờ lại mở miệng, mấy người anh em đang thao thao bất tuyệt giật mình thon thót. Nhớ lại một số tin đồn trước kia, có người không nhịn được hỏi, tất nhiên trước khi hỏi còn cẩn thận quan sát sắc mặt Tạ Thiếu.

"Tạ Thiếu, hồi trước Diệp 'ngốc' bảo cậu cướp nữ thần của nó, thật hay giả thế?"

"Hỏi cái này làm gì? Tôi bảo chắc chắn là giả! Ai chẳng biết Tạ Thiếu vẫn là trai tân kim cương? Hơn nữa tìm ai làm bạn gái chẳng được, sao phải tranh giành với Diệp 'ngốc'? Với con mắt của nó thì nữ thần chắc cũng... ba chấm lắm."

"Đừng chen ngang, tôi đang hỏi Tạ Thiếu mà. Tạ Thiếu nói đi, đỡ để anh em đoán già đoán non. Mà này, sao dạo này cậu cứ ủ rũ thế?"

Câu cuối vừa thốt ra, không khí xung quanh lập tức trầm xuống.

Vòng tròn nào cũng có người đứng đầu. Đám hồ bằng cẩu hữu này toàn là con út trong nhà, nhìn qua chẳng ai đáng tin cậy, duy chỉ có Tạ Thiếu là trầm ổn nhất, biết tiến biết lui nên nghiễm nhiên trở thành thủ lĩnh.

Đương nhiên nói trắng ra vẫn là vì gia thế. Nếu gia thế không đủ mạnh thì đám cậu ấm cô chiêu này cũng chẳng thèm để mắt tới.

Tạ Thiếu ban đầu không nói gì nhưng vẻ mặt đầy uất ức. Chần chừ hồi lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng.

"Lục T.ử nói đúng đấy, cô nữ sinh viên tôi định theo đuổi chính là nữ thần của Diệp Nhất Sơn."

Câu nói như sét đ.á.n.h ngang tai, suýt làm mấy người ngồi đó hồn bay phách lạc. Nhưng không ai dám lên tiếng, sợ cắt ngang lời Tạ Thiếu khiến sự thật mãi mãi bị chôn vùi.

May mắn là Tạ Thiếu không có ý định úp mở.

Trong lòng Tạ Thiếu khổ tâm lắm. Hắn khác với Diệp Nhất Sơn - kẻ bị chỉ số IQ thấp làm hại. Có thằng ngốc nào theo đuổi con gái mà đi mua bánh kem bánh mì suốt một tháng trời không? Mấu chốt là mua xong lại không tặng cho cô gái đó mà mang về nhà ăn. Nhân viên tiệm bánh ăn lương cứng, đừng nói mua một tháng dù có mua sạch cả tiệm thì ông chủ cũng chẳng tăng cho nhân viên đồng nào. Càng cạn lời hơn là theo đuổi cả tháng trời mà tên tuổi người ta cũng không biết.

Tạ thiếu thì khác, ít nhất ban đầu cậu nghĩ vậy.

Từ cái nhìn thoáng qua đầy ấn tượng trong lễ khai giảng năm đó, đến việc tìm cách đưa tên Hỉ Bảo vào danh sách phiên dịch viên đi nước ngoài, hắn đều tốn bao tâm huyết.

Và thực tế mọi chuyện diễn ra rất hoàn hảo, ít nhất là theo cảm nhận của hắn.

Cho đến khi Thế vận hội kết thúc, đoàn trở về nước thì tình hình vẫn khá ổn. Hắn còn nghĩ cách giữ chân Hỉ Bảo lại một thời gian với lý do viết báo cáo tổng kết, bình bầu thi đua.

Rồi sau đó...

Không có sau đó nữa.

Chẳng biết tại sao, như gặp ma vậy, hắn không tài nào đến gần Hỉ Bảo được nữa. Đa phần là đã lên kế hoạch rõ ràng, chuẩn bị đến Bắc Đại một chuyến thì đột nhiên có việc gấp buộc hắn phải thay đổi kế hoạch.

Cũng có những tình huống đột xuất dở khóc dở cười. Ví dụ như sắp đến Bắc Đại thì gặp vụ bám đuôi; đổi sang đi xe buýt thì ngủ quên quá bến; đi bộ thì bị trẻ con nô đùa đ.â.m sầm vào, đổ nước ngọt ướt hết người, nó còn khóc ăn vạ bắt hắn phải mua đền chai khác và dỗ dành mãi mới nín, báo hại hắn phải về nhà thay quần áo...

Lần khiến hắn hộc m.á.u nhất là dịp Tết vừa rồi trên phố buôn bán sầm uất. Rõ ràng Hỉ Bảo ở ngay trước mắt, cách chưa đầy 50 mét thế mà như ma đưa lối quỷ dẫn đường, hắn cứ đi mãi không đến được chỗ cô, đành trân trân nhìn người đẹp đi xa dần rồi biến mất trong biển người.

Hắn cảm thấy có lẽ mình bị tên khốn Diệp Nhất Sơn nguyền rủa rồi.

--

Hết chương 153.