Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 435: Nỗi khổ tâm của bậc làm cha làm mẹ (1)



 

Trong khi Tạ thiếu đang bận than vãn với đám bạn bè thì bên phía Hỉ Bảo lại suýt khiến bác sĩ phát điên.

Đừng nhìn chỉ là trạm y tế nhỏ nhưng người ra vào đông như mắc cửi. Cũng phải thôi, đây là Bắc Kinh chứ không phải nông thôn nên bệnh tật không ai cố chịu đựng, lại không có bác sĩ chân đất nên trừ khi lên bệnh viện trung tâm Bắc Kinh còn không thì chỉ có thể đến đây. Đúng lúc giao mùa, người cảm cúm không ít, Hỉ Bảo và Xuân Phương phải đợi một lúc lâu mới đến lượt.

Chờ Hỉ Bảo xếp hàng lấy số xong quay lại thì chị họ đã biến mất. Cũng may Hỉ Bảo tuy có phần chậm chạp trong một số chuyện nhưng sinh hoạt thường ngày lại rất tháo vát. Cô ngẩn ra một chút rồi vội hỏi đường tìm nhà vệ sinh, cuối cùng vài phút sau cũng tìm thấy Xuân Phương suýt nữa thì chui tọt xuống hố xí.

"Bảo..."

Xuân Phương khóc không ra nước mắt. Cô luôn tự hào dạ dày mình bằng sắt, rõ ràng trước kia ăn uống còn quá đáng hơn thế này nhiều cũng chẳng sao. Thậm chí hai năm trước ở huyện lỵ quê nhà, nhà ăn công nhân xảy ra vụ ngộ độc thực phẩm. Cùng ăn cơm tối, có người đêm đó phải đi cấp cứu rửa ruột nằm viện mấy ngày mới đỡ; có người cả đêm chạy ra chạy vào nhà vệ sinh đến mức kiệt sức phải truyền nước... Chỉ có cô ấy đêm đó đi ngoài một lần rồi lăn ra ngủ ngon lành, sáng hôm sau dậy vẫn khỏe re chẳng có dấu hiệu gì khác thường.

Dạ dày bằng sắt cơ mà!!

Thế mà giờ lại ngã ngựa.

"Đã bảo chị đừng ăn nhiều đồ lạnh thế rồi mà chị không nghe."

Hỉ Bảo cũng rất bất lực. Chờ Xuân Phương dọn dẹp xong xuôi, cô phải dùng hết sức bình sinh mới lôi được người từ nhà vệ sinh ra, vất vả lắm mới dìu đến phòng khám lại xếp hàng một vòng nữa mới đến lượt.

Bác sĩ là một phụ nữ trung niên đeo kính lão. Khi Hỉ Bảo và Xuân Phương đến, trước mặt bà đang có một bệnh nhân là một thiếu niên trông như học sinh. Không biết cậu ta bị bệnh gì, chỉ thấy bác sĩ liên tục giáo huấn còn cậu thiếu niên thì gật đầu lia lịa, chốc chốc lại "vâng vâng dạ dạ" trông cực kỳ ngoan ngoãn.

Đợi thiếu niên kia đi khỏi, Xuân Phương ngồi phịch xuống trước mặt nữ bác sĩ, vừa định mở miệng kể bệnh thì bị Hỉ Bảo cướp lời.

"Bác sĩ! Bác sĩ! Chị cháu vừa nãy, chỉ trong hơn nửa tiếng thôi đã ăn chín bát đá bào đậu đỏ, năm phần bánh sữa lạnh, lại uống hai cốc nước ô mai to còn thêm một chai nước ngọt vị quýt nữa... Chị ấy không sao chứ ạ?"

"Cháu thấy thế nào?" Nữ bác sĩ vốn định hỏi kỹ nguyên nhân, nghe xong lời này mặt bà sầm lại, rõ ràng là sắp sửa mắng người. Tuy nhiên khi ngẩng lên nhìn Hỉ Bảo, bà hơi do dự, "Đây là chị cháu à?"

"Vâng ạ, chị cháu ăn khỏe quá, khuyên thế nào cũng không nghe. Bác sĩ mau khám cho chị ấy đi. Vừa nãy lúc cháu xếp hàng đăng ký, chị ấy lại chạy vào nhà vệ sinh một chuyến, mặt mũi trắng bệch rồi kìa." Hỉ Bảo xót xa nhìn Xuân Phương, "Lát nữa có khi nào lại bị tiêu chảy tiếp không ạ?"

"Con gái lớn tướng rồi mà còn tham ăn thế này! Tiêu chảy là bình thường, nói đi, truyền nước hay tiêm."

Nữ bác sĩ bực bội lườm Xuân Phương.

Cô nàng sợ sệt rụt cổ lại, vừa định trả lời thì bụng lại quặn lên dữ dội, không nhịn được dùng chút sức lực cuối cùng ôm bụng lao ra ngoài:

"Cháu... cháu quay lại ngay!"

"Tiêm m.ô.n.g đi." Nữ bác sĩ dứt khoát thu hồi quyền lựa chọn, cầm b.út viết đơn t.h.u.ố.c loang loáng, chốc lát đã đưa tờ giấy chi chít chữ như gà bới cho Hỉ Bảo, "Ra cửa rẽ phải tiêm."

Hỉ Bảo cầm đơn t.h.u.ố.c, theo bản năng ra cửa định rẽ phải.

Thực ra, bác sĩ chẳng cần nói nhiều thì Hỉ Bảo cũng tự tìm được chỗ. Nguyên nhân rất đơn giản: phòng tiêm tiếng khóc vang lên từng đợt, trừ vài người lớn lác đác còn lại đa phần là trẻ con diễn ra cảnh rượt đuổi náo loạn. Rõ ràng là trạm y tế mà ồn ào như cái chợ vỡ.

Ngay khi Hỉ Bảo do dự có nên vén rèm bước vào không, một đứa bé vừa khóc vừa lao ra trông chừng hai ba tuổi. Chạy được một đoạn thì chân mềm nhũn, "bịch" một cái ngã sấp mặt ngay trước chân Hỉ Bảo hành đại lễ với cô.

Hỉ Bảo: ........................ Tình huống gì thế này?

Chưa đợi Hỉ Bảo phản ứng, tấm rèm lại được vén lên, một người phụ nữ hung thần ác sát lao ra. Trông cô ta chưa quá 25 tuổi nhưng sát khí tỏa ra ngùn ngụt, rất có phong thái của bà cụ Triệu lúc nổi giận.

"Còn dám chạy à! Quay lại tiêm ngay cho mẹ! Giỏi lắm, ăn hết cả thùng kem que cơ đấy? Mày cũng tài thật! Vào!"

"Con không tiêm đâu! Không tiêm không tiêm không tiêm!! Mẹ ơi…"

Hỉ Bảo trợn mắt há hốc mồm nhìn người phụ nữ xách đứa bé lên như xách gà con rồi lôi xềnh xệch vào trong, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

À, đúng rồi, Xuân Phương đi vệ sinh nên cô phải đi bắt người ở nhà vệ sinh trước, không cần cân nhắc vấn đề thâm sâu là có nên vào phòng tiêm hay không.

Hỉ Bảo tìm được cái cớ hoàn hảo rồi lập tức chuồn lẹ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chuồn thôi...

Nói ra thì nhờ ơn Xuân Phương, đây là lần đầu tiên Hỉ Bảo đến trạm y tế. Cô nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, tất nhiên đồng thời cũng hoang mang, nếu không có người chỉ đường thì chắc chắn cô đã lạc rồi.

Chạy ngược chạy xuôi một hồi, đến khi Xuân Phương tiêm xong thì đã hơn một tiếng trôi qua. Hỉ Bảo dìu Xuân Phương khập khiễng bước ra khỏi trạm y tế. Vừa ra khỏi cửa, Xuân Phương bỗng hét lên t.h.ả.m thiết:

"Hỉ Bảo!!!!!!!!!"

"Sao thế?" Hỉ Bảo giật mình, "Chị lại muốn đi vệ sinh à?"

"Xong rồi xong rồi! Buổi biểu diễn báo cáo bắt đầu chưa?" Xuân Phương lúc này mới thật sự sợ đến trắng mặt, vội vàng cúi xuống nhìn đồng hồ thấy còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu mới thở phào nhẹ nhõm, giục Hỉ Bảo đi ngay, "Em đi mau lên, lát nữa bịa đại lý do gì đó lấp l.i.ế.m hộ chị, chị tự về được!"

"Chị ra nông nỗi này rồi em còn tâm trạng nào mà xem diễn?" Hỉ Bảo cũng trố mắt, "Với lại, chị định về đâu? Chị đang ốm, bác sĩ bảo mai còn phải đến tiêm, thế thì mau về nhà đi. Em nấu cho chị nồi cháo kê lại thêm tí củ cải muối ăn kèm. Ăn xong nghỉ ngơi một lát rồi ngủ sớm đi, sáng mai em đưa chị ra đây."

Chui đầu vào lưới?!

Không không không không không không!!

Xuân Phương nỗ lực thuyết phục Hỉ Bảo nhưng cô quên mất một điều: Hỉ Bảo bình thường rất dễ nói chuyện nhưng một khi đã chui vào ngõ cụt thì cố chấp kinh khủng. Đặc biệt chuyện hôm nay, theo Hỉ Bảo thấy, không ngăn được Xuân Phương hành hạ bản thân là lỗi của cô, sao có thể vì đi xem diễn mà bỏ mặc chị họ được?

Về nhà, rốt cuộc cũng phải cùng nhau về nhà!

Sau một hồi đấu tranh vô hiệu thì hai chị em về đến Tống gia.

Xuân Phương tuyệt vọng nhìn trời ngoài cửa sổ dần tối đen, cô ấy sụp đổ hoàn toàn. Chuyện khác thì thôi, ai bảo lại trùng hợp đúng hôm nay bà cụ Triệu diễn xuất chứ? Cô ấy không dám tưởng tượng cảnh bà nội diễn tập xong xuống đài không thấy Hỉ Bảo đâu, quay đầu lại cả Tống gia kéo đến nhà hát, trước giờ diễn chính thức vẫn không tìm thấy người...

Cô ấy sẽ bị đ.á.n.h c.h.ế.t mất thôi?

"Chị Phương Phương uống chút nước đi, em pha thêm ít đường đỏ vào đấy." Hỉ Bảo bưng cốc nước vào nhà chính. Vì mới rót từ phích ra nên rất nóng, cô không đưa trực tiếp cho Xuân Phương mà đặt lên bàn trà, "Hơi nóng đấy, chị nhớ để nguội tí hẵng uống."

"Hỉ Bảo, coi như chị cầu xin em, mau đi xem hội diễn ngày Quốc tế Lao động đi. Em xem, chị về đến nhà an toàn rồi còn gì? Em còn lo cái gì nữa? Giờ đi ngay, chị nhớ tiết mục của bà nội ở giữa chương trình nên chắc chắn vẫn kịp." Xuân Phương vẫn chưa từ bỏ hy vọng cuối cùng, mếu máo cầu xin, "Đi mau đi, lát nữa chị về nhà chị, đỡ phải ở chung phòng lây bệnh cho em."

Hỉ Bảo: ........................

Tiêu chảy mà cũng lây được á?

Ngập ngừng một chút, Hỉ Bảo đưa tay sờ trán Xuân Phương, tay kia sờ trán mình lầm bầm:

"Không nóng mà, đâu có sốt? Chị Phương Phương nghỉ ngơi cho khỏe đi. Đừng lo, em khỏe lắm, không lây bệnh được đâu. Thôi, em đi nấu cháo đây, chị nhớ uống nước nhé."

Xuân Phương tuyệt vọng nhìn Hỉ Bảo đi ra khỏi nhà chính, tuyệt vọng nhớ lại khuôn mặt nhăn nheo như vỏ quýt của bà nội, tuyệt vọng đưa tay cầm cốc nước như thể uống t.h.u.ố.c độc tự sát rồi dốc mạnh vào miệng...

"Á!!!!!!!"

...

Đúng như Xuân Phương dự đoán, ở nhà hát,bà cụ Triệu kết thúc diễn tập liền xuống sân khấu tìm hai cô cháu gái. Kết quả, không nhìn còn đỡ nhìn một cái là hoảng hồn. Chỗ ngồi ban đầu trống trơn, đi một vòng cũng chẳng thấy người đâu. Bà cụ Triệu sốt ruột tung tuyệt chiêu "Sư T.ử Hống" nhưng vẫn không ai thưa.

__Ngược lại làm những người khác giật mình thon thót.

Cũng may lúc này Xuân Mai và bác sĩ Đinh đến. Nghe tin Hỉ Bảo và Xuân Phương mất tích, họ vội vàng chia nhau đi tìm. Sau đó nhóm Tống Vệ Quân cũng đến nơi. Họ đến xem biểu diễn chính thức, màn xem mắt phía trước chẳng liên quan gì đến họ.

Không tìm thấy người không có nghĩa là xảy ra chuyện, điểm tự tin này bà cụ Triệu vẫn có. Rốt cuộc, dù không tin Hỉ Bảo thì cũng phải tin ông trời chứ. Điều duy nhất khiến bà sốt ruột là không chỉ hai con bé biến mất mà cả thằng hỗn đản Mao Đầu đến giờ này cũng chưa thấy mặt mũi đâu.

Tuy nhiên điều họ không biết là khoảnh khắc nhóm Tống Vệ Quân dẫm đúng giờ đến nơi, Tạ thiếu cả người không xong rồi.

Hắn khác với Diệp Nhất Sơn. Tên ngốc Diệp Nhất Sơn chỉ nhận mặt nữ thần của mình, dù xem Hỉ Bảo và Xú Đản trên tivi trong dịp Thế vận hội nhưng trong mắt anh ta tự động lọc bỏ hết mọi người mà chỉ dán c.h.ặ.t vào Hỉ Bảo.

Vì thế đến tận bây giờ Diệp Nhất Sơn cũng chỉ biết tên, trường và chuyên ngành của Hỉ Bảo còn lại mù tịt.