Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 433: Nỗi đau của kẻ thầm thương trộm nhớ (1)



 

Năm phần tiền à? Đủ để mua một cây kem que rồi.

Nghĩ thế nhưng Mao Đầu vẫn móc ví trả tiền gửi xe còn không quên khóa xe cẩn thận. Chiếc xe đạp này được Tống Cường mua ở cửa hàng Hoa Kiều tặng cậu từ mấy năm trước, giá hơn một trăm đồng, là hàng nhập khẩu xịn còn tốt hơn mấy chiếc xe đạp lắp ráp hàng chợ nhiều.

"Đồ ngoại..." Bà cụ trông xe vừa chỉ chỗ cho Mao Đầu vừa lẩm bẩm. Mao Đầu nghe thấy nhưng vì quá mệt và nóng nên lờ đi, chỉ hỏi: "Hôm nay diễn xuất ở đây đúng không ạ?"

"Tối mới diễn, cậu đến sớm thế làm gì? Đi xem mắt à? Thế thì cậu hỏi đúng người rồi! Nói nhỏ cho cậu biết nhé, nhà tôi cũng có hai cháu trai một cháu gái chưa vợ chưa chồng. Nghe bà Mã tổ trưởng dân phố bảo hôm nay nên đến sớm, không cần vào trong rạp mà cứ lượn lờ ở sảnh ngoài ấy, trai thanh gái lịch đông như kiến không thành đôi thì cũng quen biết thêm được vài người, đúng không nào? Nếu không phải trông xe ở đây thì tôi đã dẫn mấy đứa cháu đi rồi."

Mao Đầu nghe mà lòng nguội lạnh như tro tàn.

Cậu đã sai lầm khi đ.á.n.h giá thấp tinh thần "khẩn trương dựng vợ gả chồng" của người dân khu Nam Thành. Nơi này còn trực tiếp và lộ liễu hơn khu Đông Thành nhiều. Ít nhất bà nội cậu và các bà bạn còn biết mượn cớ đi xem biểu diễn, ai ngờ dân Nam Thành lại thẳng thừng đến mức này.

Thật đáng sợ!!

Vốn đã chán nản nay lại bị bà cụ trông xe tẩy não khiến Mao Đầu hoàn toàn sụp đổ, cảm thấy chẳng gì có thể xoa dịu trái tim đang rỉ m.á.u của mình.

"Anh Xã Hội!"

Một giọng nói trong trẻo vang lên. Mao Đầu như được hồi sinh, vẻ mặt chán đời biến mất tăm thay vào đó là nụ cười rạng rỡ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Cậu ngẩng đầu lên:

"Mỹ Hà, trùng hợp thế?"

Lương Mỹ Hà cũng thấy thật trùng hợp. Nhà cô ấy tuy ở khu Nam Thành nhưng cách rạp hát Thắng Lợi khá xa, đi lòng vòng cũng mất cả nửa tiếng đồng hồ. Vì thế cô ấy không nghĩ Mao Đầu đặc biệt đến tìm mình, chỉ cho rằng đây là một cuộc gặp gỡ tình cờ đầy bất ngờ thú vị.

"Trùng hợp thật đấy!" Lương Mỹ Hà chạy bước nhỏ lại gần ngước nhìn Mao Đầu, "Anh đến đây làm gì? Xem diễn à? Tối mới diễn cơ mà."

Mao Đầu gãi đầu, ngượng ngùng đáp:

"Thì đúng là xem diễn nhưng anh muốn đến sớm ngó nghiêng chút, thử vận may xem có gặp được em không."

Đôi khi những lời chân thật không hoa mỹ lại khiến người ta vui vẻ hơn cả lời đường mật.

Tất nhiên mấu chốt vẫn là ở chỗ cô gái đó có thích bạn hay không. Nếu thích, nhìn qua lăng kính tình yêu thì dù bạn có đen nhẻm xấu xí cũng thành cảnh đẹp ý vui. Còn nếu không thích thì... ôi thôi, t.h.ả.m kịch.

Nghe lời nói thật lòng của Mao Đầu, nụ cười trên môi Lương Mỹ Hà càng thêm rạng rỡ. Cô ấy khoác tay Mao Đầu:

"Vậy chúng ta tình cờ gặp nhau thế này, chứng tỏ hai đứa mình rất có duyên phải không?"

"Đương nhiên rồi! À, em có khát không? Anh mời em ăn đá bào nhé."

"Vâng ạ."

Bà cụ trông xe tròn mắt nhìn đôi trẻ. Nghe họ nói chuyện, bà ấy đoán hai người này quen nhau từ trước nhưng vẫn không hiểu nổi tại sao cô gái xinh đẹp như hoa lại phải lòng cái "cục phân lừa" đen sì kia?

Thế thái nhân tình ngày nay thật khó hiểu, gu thẩm mỹ của các cô gái trẻ bây giờ... chậc chậc, thú vị thật...

Dù sao cũng không phải cháu gái nhà mình bị lừa, bà cụ chỉ đứng ngoài quan sát rồi chép miệng cảm thán vài câu. Thấy có người dắt xe đến, bà vội thu lại suy nghĩ rồi chạy ra thu tiền gửi xe.

Lúc này Mao Đầu và Lương Mỹ Hà đã tay trong tay đi ăn đá bào.

Từ giữa hè năm ngoái, các con phố lớn ngõ nhỏ ở Bắc Kinh bắt đầu xuất hiện những quán nhỏ bán đồ uống và đồ ăn giải nhiệt. Có kem que truyền thống, kem ly, nước ngọt có ga đủ màu sắc đóng chai, nước đá và cả các loại đá bào đủ vị.

Đá bào là món giải khát làm từ đá xay nhuyễn trộn với các loại siro và hương liệu.

Nghe thì đơn giản, làm cũng chẳng khó. Chỉ cần pha bột hương liệu trái cây và phẩm màu với nước, cho vào tủ lạnh đông cứng sau đó bào vụn ra rồi rưới thêm chút đường. Cầu kỳ hơn thì cho thêm trái cây cắt nhỏ, đậu đỏ, sữa đặc...

Chỉ trong vòng một hai tháng ngắn ngủi, từ món đá bào đơn giản ban đầu đã bùng nổ thành đủ loại hương vị phong phú. Tuy nhiên năm ngoái đá bào xuất hiện vào lúc thời tiết nóng nực nhất, giá bán lại đắt hơn kem que nên qua đợt nóng cao điểm thì ít thấy bán.

Năm nay thì khác, trời nóng sớm và nhanh. Mới tháng năm mà nhiều cửa hàng đã chuyển sang bán đá bào và rất được các cô gái trẻ yêu thích. Vào quán gọi một bát đá bào giải nhiệt dường như đã trở thành mốt mới đầu hè năm nay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói thì nói vậy nhưng vì giá cả đắt đỏ nên số người dám chi tiền ăn đá bào cũng không nhiều.

Bản thân Mao Đầu bình thường cũng tiếc tiền nhưng gặp bạn gái thì hào phóng vô cùng, mở miệng là đòi bao. Cũng may gần rạp hát Thắng Lợi có hai con phố buôn bán sầm uất, đi bộ vài trăm mét là tới.

Quán đá bào này trang trí bình thường nhưng sạch sẽ, nhìn qua là biết chủ quán là người gọn gàng.

Thực tế cửa hàng thập niên 80 ít nơi nào chú trọng không gian. Quán đá bào cũng na ná các quán ăn vặt khác: quầy thu ngân phía trước bên trong kê vài bộ bàn ghế. Điểm khác biệt duy nhất có lẽ là chiếc tủ lạnh hiệu Tuyết Hoa đặt ở vị trí bắt mắt cùng chiếc tủ đông to đùng còn nổi bật hơn cả tủ lạnh.

Quán nhỏ đã có vài cặp đôi trẻ ngồi, chiếc quạt trần trên đầu quay vù vù phả ra từng luồng gió mát.

Mao Đầu không còn vẻ hùng hổ gặm kem que như hôm qua ở nhà, giọng điệu dịu dàng hỏi Lương Mỹ Hà thích ăn gì. Lương Mỹ Hà cười ngọt ngào. Hai người tuy không đến mức tình tứ lộ liễu nhưng ai nhìn vào cũng biết là một đôi tình nhân.

Ông chủ quán cảm thấy ngấy tận cổ vì cơm ch.ó.

Mở quán này là do bạn bè giới thiệu bảo vốn ít lời nhiều. Anh ta tính toán thấy nhà có sẵn tủ lạnh, dọn dẹp chút là dùng được. Mặt bằng cũng là của nhà, trước cho thuê bán đồ ăn sáng, tháng trước mới lấy lại tự mình sửa sang là xong. Không ngờ mới mở nửa tháng, tủ lạnh đã quá tải vì khách đông và phải mua thêm tủ đông lớn mới trụ được.

Làm ăn phát đạt là chuyện tốt nhưng điều khiến anh ta đau răng là một thanh niên độc thân 20 năm như anh ta, chỉ trong gần một tháng qua đã phải ăn cơm ch.ó nhiều hơn cả 20 năm trước cộng lại.

Cũng phải thôi, trẻ con ăn kem que là vui rồi, ăn đá bào làm gì? Có tiền rảnh rỗi lại chịu chi thế này không phải các cặp đôi thì là ai? Chẳng lẽ mấy ông đực rựa rủ nhau đi ăn đá bào? Hay là hai chị em gái? Thôi đừng đùa, làm gì có chuyện đó?

...

Sao lại không có chuyện đó chứ?

Trong khi ông chủ quán đá bào cạnh rạp hát Thắng Lợi ở khu Nam Thành đang bội thực cơm ch.ó thì ở khu Đông Thành, một ông chủ quán đá bào khác cũng có nỗi niềm tương tự tiện thể hôm nay được mở mang tầm mắt.

Chuyện bắt đầu từ nửa tiếng trước.

Khoảng hơn 3 giờ chiều ông chủ quán hỉ hả nhìn quán đã kín quá nửa chỗ ngồi, cười tít mắt lộ cả răng khểnh. Khác với ông chủ khu Nam Thành, dù bị nhồi nhét cơm ch.ó đến nghẹn họng nhưng anh ta vẫn rất vui vì chẳng ai chê tiền cả.

Thêm nữa, hôm qua anh ta vừa nghe thằng bạn thân kể chuyện một ông chủ quán đá bào nào đó số đỏ gặp vận đào hoa. Chuyện là có đôi tình nhân cãi nhau trong quán không rõ đầu đuôi thế nào, chỉ biết cô gái hất cả bát đá bào vào mặt chàng trai. Chàng trai tức giận bỏ đi không thèm trả tiền, cô gái gục xuống bàn khóc nức nở. Lúc đó ông chủ quán kia đã dũng cảm đứng ra, không những miễn phí tiền nước mà còn đưa khăn tay sạch sẽ, chân thành an ủi cô gái vừa thất tình.

Sau đó hai người họ thành đôi.

Vừa ngắm nhìn quán đông khách vừa mơ mộng viển vông, ông chủ quán cảm thấy đời thật tươi đẹp. Anh ta tự tin quán mình xịn hơn các quán khác. Quán người ta chỉ có mấy cái bàn nhỏ với ghế dài cùng lắm lắp hai cái quạt trần. Còn quán anh ta trước khi mở đã thuê người sơn tường trắng tinh, bàn ghế đặt thợ mộc làm loại gỗ tốt, tủ đông mua hẳn hai cái, bát đĩa cốc chén thủy tinh đặt làm riêng từ xưởng nhìn thôi đã thấy thích. Chưa kể mặt tiền quán anh ta to nhất và bắt mắt nhất mấy con phố quanh đây, biển hiệu cũng to gấp đôi nhà người ta.

Tiền sẽ có, vợ rồi cũng sẽ có...

Đúng lúc này hai cô gái tóc dài bước vào quán.

"Chị Phương Phương cứ gọi thoải mái đi, hôm nay em mời."

"Nói rồi đấy nhé, lát nữa đừng có chê chị ăn nhiều. Hay là... thôi thôi, để chị mời, chị ăn của em ngại lắm!"

Ông chủ thầm nghĩ: Hai chị em à? Xinh đáo để, cô em trông có vẻ nhu mì hơn còn cô chị toát lên vẻ nhanh nhẹn tháo vát, chắc là tay hòm chìa khóa giỏi. Nên chọn cô nào đây nhỉ?

Có một loại bất lực gọi là tưởng bở.

Sau khi ông chủ bưng lên rất nhiều bát đá bào theo yêu cầu, anh ta đau khổ phát hiện ra dù mình có nhiệt tình phục vụ nhanh đến đâu, hay cố tình cho thêm nhiều topping, trang trí đẹp mắt thế nào thì hai chị em kia cũng chẳng thèm liếc anh ta lấy một cái.

Hai chị em đó chính là Hỉ Bảo và Xuân Phương vừa trốn khỏi rạp hát.

Thực ra Hỉ Bảo không ngại ngồi làm cảnh trong rạp hát, cô cũng không thấy bên trong ngột ngạt lắm. Nhưng nếu Xuân Phương thấy khó chịu mà lại không muốn đi bệnh viện thì tìm một chỗ mát mẻ ngồi nghỉ là lựa chọn tốt nhất.

Tuy nhiên ngay cả Hỉ Bảo cũng không hiểu tại sao từ việc tìm chỗ nghỉ chân, uống nước giải khát g.i.ế.c thời gian lại biến thành màn thi ăn đá bào của Xuân Phương?

Một bát, hai bát, ba bát, bốn bát...

Dù biết Xuân Phương tính tình hào sảng, vẻ yếu đuối lúc nãy chỉ là diễn cho người lớn xem nhưng Hỉ Bảo vẫn hoảng hồn.

Tháng năm dù nóng cũng có mức độ, hơn nữa dù nóng đến đâu cũng không thể ăn đá như hạm thế này chứ? Hỉ Bảo định khuyên can nhưng Xuân Phương như nhìn thấu suy nghĩ của cô, vỗ n.g.ự.c đảm bảo:

"Bảo cứ yên tâm, dạ dày chị bằng sắt, ăn bao nhiêu cũng không sao."