Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 432: Nhà nào cũng có con cháu ế (2)



 

Xuân Phương vì buôn bán nên tính toán cực nhanh:

"Bà nội, không thể nào. Kể cả mỗi năm đẻ một đứa thì từ đứa thứ sáu đến thứ mười lăm là mười đứa chưa vợ? Đứa mười lăm bằng tuổi Hỉ Bảo, thế đứa thứ sáu bao nhiêu tuổi rồi? Ba mấy á!"

"Ai bảo mày là cùng một ba mẹ đẻ ra?" Bà cụ Triệu lườm một cái khiến Xuân Phương im bặt, "Anh em họ đấy! Dù sao mày không cần quan tâm, tình hình nhà họ bà biết rõ, đứa nào cũng có tiền đồ."

"Vâng."

Xuân Phương ngoan ngoãn đáp, trong lòng thầm nghĩ chẳng liên quan gì đến mình, đằng nào cô cũng chưa định lấy chồng bây giờ.

Chỉ có thể nói may mà bà cụ Triệu không biết thuật đọc tâm, nếu không chắc chắn sẽ có án mạng xảy ra ngay tại chỗ.

Cũng may Hỉ Bảo rất phối hợp, không những ngoan ngoãn nghe bà nội phổ cập kiến thức mà bảo chào là chào, bảo cười là cười tiện thể nhắc nhở bà nội có người mới đến.

Cuối cùng cũng đến giờ diễn tập.

Các bà cụ tham gia biểu diễn vội vàng vào hậu trường, những người còn lại ở ngoài vừa tán gẫu vừa chờ xem. Đương nhiên quan trọng nhất là tạo cơ hội cho đám trẻ.

Bà cụ Diệp sau một hồi đấu tranh tư tưởng thì cuối cùng khao khát có chắt bế đã chiến thắng lương tri. Dù bà cũng thấy hai thằng cháu mình chẳng ra gì nhưng vẫn bất chấp lương tâm sán lại làm quen với Hỉ Bảo và Xuân Phương.

Nhờ bà cụ Triệu làm công tác tư tưởng trước đó, Hỉ Bảo và Xuân Phương đều rất kính trọng bà cụ Diệp. Một mặt vì bà là bạn của bà nội mặt khác là vì thân phận lão cách mạng của bà ấy.

Đúng vậy, bà cụ Diệp không chỉ là vợ của lão cách mạng mà bản thân bà cũng là lão cách mạng chân chính, từng vác s.ú.n.g g.i.ế.c giặc. Bề ngoài nhìn không ra, gặp các cô gái trẻ bà luôn cười tươi rói, hiền từ nhân hậu. Nếu không phải bà cụ Triệu tiết lộ thì có đ.á.n.h c.h.ế.t Hỉ Bảo và Xuân Phương cũng không ngờ bà cụ nhỏ bé này từng xông pha trận mạc.

Cháu trai lớn bên cạnh bà thì có vẻ người sống chớ gần. Vì trong nhà có người làm quân nhân nên dù không giới thiệu, Hỉ Bảo và Xuân Phương cũng nhận ra ngay anh chàng này chắc chắn là quân nhân mà còn không phải lính nghĩa vụ hai năm bình thường.

Bà cụ Diệp một tay kéo Hỉ Bảo, một tay kéo Xuân Phương nhìn cô nào cũng ưng ý. Vừa khéo bà ấy có hai thằng cháu trai, nếu mỗi đứa cưới được một cô về thì bà nằm mơ cũng cười tỉnh.

Nhưng mà cháu bà không chịu phối hợp.

"Bà nội cứ nói chuyện đi, tối con đến đón bà."

Diệp Nhất Giang nghiêm túc nói, nói xong định quay người bỏ đi.

Trong nháy mắt, bà cụ Diệp đang vui vẻ bỗng sa sầm mặt mày, buông tay hai cô gái ra túm c.h.ặ.t lấy Diệp Nhất Giang hạ giọng quát:

"Mày thử đi xem! Nếu không phải mày dọa thằng Nhất Sơn thì ít nhất giờ này nó đã đi theo bà rồi!"

"Bà nội." Diệp Nhất Giang bất lực, "Nhất Sơn nó có người trong lòng rồi, bà ép nó đến đây cũng vô nghĩa. Hay là bà muốn nó thành kẻ vô trách nhiệm?"

"Nó nói mấy năm nay rồi, cứ khăng khăng là thằng bé út của Tạ gia cướp người trong mộng của nó. Nhưng bà hỏi rồi, bà Tạ bảo làm gì có chuyện đó, thằng bé út nhà bà ấy chưa có người yêu." Bà cụ Diệp rất bất mãn, thể hiện rõ ra mặt, "Mày bớt lừa bà đi, bản thân không tìm cũng cấm em trai tìm, làm anh như mày đấy à?"

"Nhất Sơn nó thật sự có người trong lòng, là nữ sinh Bắc Đại, con hỏi nó rồi."

"Cháu gái út nhà bà Tống cũng là sinh viên đấy, mày từ từ đã." Bà cụ Diệp bỏ mặc cháu lớn, quay sang nhìn hai chị em Hỉ Bảo sắc mặt dịu lại ngay tức khắc, "Cháu gái Tống, bà nội cháu bảo cháu là sinh viên, học trường nào thế?"

"Bắc Đại ạ."

Hỉ Bảo cười đáp.

Nghe câu trả lời này, bà cụ Diệp vui mừng khôn xiết. Nhưng vui chưa được hai giây, quay đầu lại đã thấy..., thằng ranh con cháu đích tôn chạy mất rồi!!

Lần này thì đúng là chọc tổ ong vò vẽ. Bà cụ Diệp chưa kịp chào tạm biệt hai chị em Hỉ Bảo đã quay người đuổi theo, kết quả đụng ngay phải hai bà cháu Tạ gia đến muộn.

Bà cụ Tạ là một trong những người lớn tuổi nhất trong hội, vốn cũng tham gia đội trống cơm nhưng sức khỏe không cho phép lên sân khấu. Người nhà vốn không định cho bà đến xem diễn nhưng bà nài nỉ mãi lại rủ thêm cháu út đi cùng mới được mọi người yên tâm.

Tuy nhiên vì chậm trễ một chút nên khi đến nơi đã muộn hơn giờ hẹn khoảng một tiếng. Đương nhiên còn lâu mới đến giờ diễn chính thức nhưng bà cụ muốn đến sớm giúp đội trống cơm một tay.

Nào ngờ vừa đến nơi đã thấy bà cụ Diệp mới bị đau lưng dạo trước đang hùng hổ chạy ra, dọa bà cụ Tạ hết hồn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Làm sao thế? Quên đồ à? Để Trường Tranh nhà tôi chạy đi lấy giúp cho."

"Đúng đúng, Trường Tranh! Cháu giúp bà đuổi theo thằng ranh con Diệp Nhất Giang! Hôm nay bà không đ.á.n.h c.h.ế.t nó thì không xong!!"

Bà cụ Diệp tức giận đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân. Thời trẻ bà cũng nóng tính, về già mới tu tâm dưỡng tính được chút ít. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu không vì tính tình nóng nảy thì bà đã chẳng vác s.ú.n.g ra trận g.i.ế.c giặc như đàn ông. Giờ bà chỉ muốn làm một bà cụ hiền từ ai ngờ đám cháu chắt trong nhà đứa nào cũng chọc tức bà...

"Đừng vội đừng vội, bà bình tĩnh lại đã. Trường Tranh còn đứng ngẩn ra đấy làm gì? Đuổi theo đi!"

Bà cụ Tạ vừa vỗ lưng bạn già vừa giục cháu trai đuổi theo người.

Tạ thiếu bị điểm danh cạn lời. Hắn thực sự, thực sự không muốn đuổi theo một gã đàn ông còn thô lỗ hơn cả mình. Quan trọng hơn là hắn đ.á.n.h không lại Diệp Nhất Giang đã tòng quân mười mấy năm.

Nói thì nói vậy, so với việc xem một đám các bà cụ múa ương ca thì Tạ thiếu vẫn thích ra ngoài làm chuyện khác hơn. Hắn gật đầu với bà nội mình rồi quay người sải bước đi.

Nhìn người đã đuổi theo, bà cụ Diệp bình tĩnh lại cũng bớt giận hơn. Thực ra giận nhiều thành quen, bà ấy chỉ không ngờ thằng cháu đích tôn lại to gan đến mức nói đi là đi, quả thực... quả thực y hệt ba nó!!

"Vào trong ngồi đi, vừa rồi bảo sắp diễn tập rồi đấy."

"Được, hai chúng ta cùng vào xem."

Hai bà cụ dắt tay nhau vào nhà hát. Vừa khéo buổi diễn tập bắt đầu. Tiết mục đầu tiên không phải của đội trống cơm người cao tuổi mà là một màn múa mở màn. Vì ánh sáng bên trong không tốt lắm lại không có cháu trai đi cùng nên hai bà cụ tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, ngẩng đầu xem tiết mục.

Cùng lúc đó cách đó khoảng mười hàng ghế, Hỉ Bảo và Xuân Phương đang bàn nhau chuyện chuồn êm. Chính xác hơn là Xuân Phương đang xúi giục Hỉ Bảo bỏ trốn.

"Em sợ cái gì? Bà nội cùng lắm là mắng vài câu, có đ.á.n.h đâu mà lo. Chúng ta chuồn đi."

"Không, em phải đợi bà nội, em muốn xem bà diễn."

"Tối lại đến xem cũng được mà. Diễn chính thức đẹp hơn diễn tập nhiều. Em nhìn xem, giờ họ chỉ đi lại đội hình rồi khớp nối các tiết mục thôi, chán phèo. Bảo à, đi thôi, chị xin em đấy, coi như chị cầu xin em, chúng ta đi đi."

Xuân Phương càng ở lại càng thấy khó chịu. Như cô ấy đã nói trước đó, không định tìm người yêu mà tham gia hoạt động này chẳng khác nào làm trò cười cho thiên hạ. Quan trọng hơn là sự việc diễn biến không giống như cô ấy tưởng tượng.

Hỉ Bảo xinh đẹp lại là sinh viên, Xuân Phương tin chắc chỉ cần không mù không ngốc thì ai cũng thấy em họ hơn hẳn mình. Có Hỉ Bảo ở đây lẽ ra không ai để ý đến cô mới phải.

Nhưng thực tế lại phũ phàng, dường như mọi người không coi Hỉ Bảo là lựa chọn hàng đầu. Không biết do thân phận sinh viên khiến các bà cụ nghĩ cô còn trẻ con hay tự thấy không với tới nổi, nên ai nấy đều dồn ánh mắt vào Xuân Phương.

Xuân Phương tuyệt vọng, khổ nỗi Hỉ Bảo lại chẳng hay biết gì.

Nhân lúc cầu xin, Xuân Phương nhìn kỹ lại cô em họ, tuyệt vọng phát hiện Hỉ Bảo quả thật toát lên vẻ trẻ con. Dù người gầy nhưng hai má vẫn phúng phính, nhìn cực kỳ đáng yêu khiến người ta chỉ muốn ôm về nuôi chứ khó lòng liên tưởng đến chuyện cưới xin.

"Hay là... chị Phương Phương đi trước đi?"

Hỉ Bảo do dự.

"Để em ở lại một mình á? Em có tin quay đầu lại bà nội sẽ dùng khí thế đuổi g.i.ế.c lợn rừng để xử đẹp chị không?" Thấy Hỉ Bảo d.a.o động, Xuân Phương vội bồi thêm, "Hay là chúng ta ra ngoài một lát đi, trong này bí quá chị khó thở. Ra ngoài hít thở không khí, lát nữa bà nội lên sân khấu thì mình quay lại."

"Khó thở á?" Hỉ Bảo hoảng hốt, bỏ qua vế sau rồi vội vàng kéo Xuân Phương ra ngoài, "Sao chị không nói sớm? Làm sao thế? Say nắng à?"

Cái nóng đầu tháng năm vẫn khá gay gắt, Xuân Phương tự biết mình không bị say nắng nhưng cũng không phản bác. Ra khỏi nhà hát, cô ấy mới giả bộ yếu đuối dựa vào người Hỉ Bảo:

"Chắc tại bộ tóc giả này khó chịu quá, cứ như đội cái mũ mùa đông lên đầu ấy, nóng c.h.ế.t đi được."

"Thế tháo ra nhé?"

Hỉ Bảo chần chừ. Nếu cô nhớ không nhầm, sáng nay chuyên viên trang điểm đã b.úi tóc thật của Xuân Phương lại rồi trùm lưới lên trước khi đội tóc giả. Nếu tháo ra thì hậu quả chắc chắn sẽ rất t.h.ả.m thiết.

"Không không không, ra ngoài này đỡ hơn nhiều rồi." Xuân Phương cũng nghĩ đến điều đó, vội từ chối tiện thể đề nghị, "Mình đi dạo phố đi, hay là tìm quán bán đá bào, mua ít nước ô mai hoặc chè đậu xanh cho mát?"

"Được, nghe chị."

--

Hết chương 152.