Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 431: Nhà nào cũng có con cháu ế (1)



 

Cổng lớn nhà hát không chỉ có mấy bà cụ đi cùng nhau, mà phía sau còn có mấy chàng trai cao to lực lưỡng.

Thấy bà cụ Triệu và bà cụ Đinh cười nói vui vẻ còn chủ động đón tiếp họ, Xuân Phương đứng bên cạnh thở dài thườn thượt ghé tai Hỉ Bảo thì thầm:

"Chúng ta cũng đừng vội thương xót cho các anh làm gì, chị thấy hôm nay hai chị em mình mới là người lên thớt trước đấy."

Hỉ Bảo ngơ ngác nhìn sang:

"Sao thế ạ?"

"Em tưởng hôm nay chỉ đến xem bà nội biểu diễn thôi à? Tinh ý lên chút đi em gái, bà nội rõ ràng là muốn gọi chúng ta đến xem mắt mà."

"Em biết mà, bà nội chỉ muốn hai chị em mình ra ngoài đi lại nhiều hơn, quen biết thêm nhiều bạn bè thôi."

Khác với tưởng tượng của Xuân Phương, Hỉ Bảo biết rõ chuyện này chỉ là cô hoàn toàn không phản đối. Nhận thức này ngược lại làm Xuân Phương càng thêm bất lực.

Xuân Phương rất muốn gõ vào cái đầu nhỏ của cô em họ, hỏi xem rốt cuộc cô nghĩ gì sao lại ngây thơ đến thế? Nhưng vừa nhìn thấy mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ cùng chiếc bờm xinh xắn trên đầu Hỉ Bảo thì cô ấy lại kịp thời thu ma trảo về, chỉ thở dài:

"Ai đời lại đi kết bạn ở buổi xem mắt bao giờ? Nói ra người ta cười cho thối mũi. Người ta muốn tìm người yêu, hiểu không? Ai thèm làm bạn? Muốn tìm bạn thì ra ngoài đường mà tìm! Hỉ Bảo à, nếu em không thích đối phương thì cứ lờ đi đừng để ý đến, không thì chuyến này em có lý cũng thành vô lý đấy."

Hỉ Bảo nghiêm túc suy nghĩ, cảm thấy lời này cũng không mâu thuẫn với những gì bà nội nói trước đó. Dù sao bà nội cũng đâu quy định cô bắt buộc phải tìm bạn ở đây nên cứ coi như đi mở rộng tầm mắt, dù có công cốc cũng chẳng sao.

Hỉ Bảo nghĩ vậy, gật đầu với Xuân Phương:

"Vâng, em nghe chị."

"... Cũng không hẳn là thế."

Xuân Phương bỗng nhận ra mình vừa tự đào hố chôn mình. Nếu hôm nay Hỉ Bảo gặp được người ưng ý, cô ấy dám thề bà nội nhất định sẽ chẳng thèm đoái hoài đến cô ấy nữa. Nhưng ở một khía cạnh khác thì chuyện đại sự kia e rằng không ổn.

Cô ấy vội vàng liếc nhìn Hỉ Bảo, quả nhiên cô em họ đã trưng ra bộ mặt cười nhạt như nước ốc. Người ngoài nhìn vào có lẽ sẽ khen cô gái này văn tĩnh nhưng Xuân Phương biết rõ, một khi cô em họ bày ra bộ dạng này nghĩa là đang thể hiện thái độ lãnh đạm xa cách.

Cái gọi là gậy ông đập lưng ông chắc là thế này đây.

Thấy bà cụ Triệu sắp dẫn người đến cái khó ló cái khôn, Xuân Phương nhân lúc Hỉ Bảo không để ý lặng lẽ lùi lại một bước nhỏ. Dù cô ấy cao hơn Hỉ Bảo một cái đầu nhưng vì đứng sát nhau nên vẫn bị che khuất hơn nửa người và mặt.

Nếu chỉ thế thì hiệu quả chưa rõ ràng lắm nhưng đừng quên nhan sắc của Hỉ Bảo vốn dĩ đã xuất chúng. Có tấm bia sống này đứng trước mặt, Xuân Phương cảm thấy mình tạm thời vẫn an toàn.

Điều kiện tiên quyết là bà nội ruột đừng có dở chứng.

... Có khả năng không?

Rất nhanh, bà cụ Triệu vừa nói chuyện vừa dẫn người đến rồi gọi tên hai cô cháu gái:

"Bảo à, Phương à, lại đây chào các bà đi. Đây là bà Diệp còn đây là bà Khang."

Hỉ Bảo và Xuân Phương ngoan ngoãn chào hỏi khiến hai bà cụ phía sau cười tít cả mắt.

Lúc này bỏ qua Hỉ Bảo vẫn đinh ninh mình chỉ đến chơi, những người khác bắt đầu sôi nổi đ.á.n.h giá đám nam thanh nữ tú này.

Nếu là trước kia, các bậc phụ huynh cũng chẳng vội vàng đến thế. Dù là ở thành phố thì phần lớn học xong đi làm rồi mới bắt đầu xem mắt. Tuy xã hội đề xướng tự do yêu đương nhưng thực tế hoàn toàn tự do yêu đương rất hiếm, phần lớn đều qua giới thiệu.

Bình thường còn đang đi học thì mặc định là không vội, chờ đi làm rồi sẽ có các chị em, cô dì nhiệt tình giúp đỡ sắp xếp. Nếu không đi làm cũng chẳng lo, chẳng phải còn có các bác gái tổ dân phố sao? Nhà ai có con gái chưa chồng con trai chưa vợ, các bác ấy còn nắm rõ hơn cả mẹ ruột.

Ở nông thôn thì càng khỏi phải nói, đến tuổi là xem mắt. Nhà nào điều kiện tốt thì xin cấp đất xây mấy gian nhà rồi sắm sửa đồ đạc là xong. Điều kiện kém hơn thì dọn một gian phòng trống làm tân phòng cũng được, dù sao đến tuổi tự khắc sẽ dựng vợ gả chồng. Ế vợ cũng có, như mấy ông ở thôn cũ Tống gia, ba mẹ ông bà kém cỏi mà bản thân cũng chẳng ra gì, vừa xấu vừa đần, thế là thành ế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng đó là chuyện trước kia, tình hình hiện tại hoàn toàn khác.

Lũ trẻ bây giờ chẳng hiểu sao lại lười kết hôn thế không biết!

Bà cụ Diệp nhìn Hỉ Bảo và Xuân Phương hận không thể bế ngay về nhà. Nhưng quay đầu nhìn thằng cháu đích tôn thì bà ấy lại xụi lơ. Con gái nhà người ta thì tốt đấy nhưng thằng cháu nhà bà ấy thì chán quá thể. Cả người cứ như khúc gỗ, ngoài công việc ra chỉ có công việc hận không thể gộp ba bữa thành một, tốt nhất là không ăn không uống không ngủ để làm việc từ sáng đến tối. Đừng nói chuyện yêu đương, thằng cháu này về nhà cũng phải giục năm lần bảy lượt, sầu đến mức bà ấy chỉ muốn trói nó lại tống thẳng vào động phòng cho xong chuyện.

"Nhất Giang!"

Bà cụ Diệp nghiến răng gọi cháu đích tôn. Thấy cháu trai quay lại nhìn, bà ấy nén giận rồi cố nặn ra nụ cười. Kết quả chưa kịp mở miệng, thằng cháu quý hóa đã phang ngay một câu:

"Bà nội, bà đau răng à? Con đưa bà đi bệnh viện khám nhé?"

Thật khó diễn tả tâm trạng và biểu cảm của bà cụ Diệp lúc này. Nếu không phải đang ở chốn đông người thì bà ấy thật sự muốn tẩn cho thằng cháu một trận.

Bên kia, Xuân Phương véo mạnh vào đùi mình mới nhịn được cười. Cô ấy cứ tưởng mình đã quen với sự ngây thơ đ.â.m thấu tim của cô em họ, không ngờ còn có người lợi hại hơn cả Hỉ Bảo.

Thấy bà cụ Diệp sắp bùng nổ, bà cụ Triệu vội vàng giảng hòa:

"Chị Diệp này, trước kia chẳng phải bảo cả hai đứa cháu trai đều đến sao? Có việc gì bận à?"

"Thôi đừng nhắc nữa. Thằng Nhất Sơn nhà tôi, là đứa cháu út ấy, trước kia bị ông anh nhẫn tâm này hành hạ suốt hai năm trời. Hồi đầu còn đi vùng Đông Bắc, sau bị tống thẳng sang Liên Xô. Nhất Sơn kể với tôi là bên Liên Xô lạnh lắm, mở cửa sổ hắt gáo nước ra ngoài rơi xuống đất đã đông thành đá rồi."

Nhắc đến chuyện này bà cụ Diệp lại một bụng tức. Đặc biệt hôm nay Diệp Nhất Sơn đã ăn diện chỉnh tề, chuẩn bị ra cửa thì bị anh trai lườm cho một cái sợ quá quay đầu chạy mất dép, gọi thế nào cũng không chịu quay lại.

Bà cụ Diệp cũng hiểu vì sao hai anh em cháu mình không hợp nhau. Nói khách quan thì cháu út Diệp Nhất Sơn quá dẻo mồm, thấy con gái xinh là sán vào làm quen. Thực ra nó cũng chẳng có ý xấu gì chỉ là mồm mép tép nhảy, lại thêm gia thế, ngoại hình và bằng cấp đều ổn nên rất được lòng các cô gái trẻ.

Ngược lại thằng cháu đích tôn Diệp Nhất Giang của bà ấy nói nó là khúc gỗ thì còn x.úc p.hạ.m cả gỗ. Bản thân không thông suốt chuyện tình cảm lại còn không cho em trai được yên.

Nghĩ đến những chuyện này, bà cụ Diệp thấy đắng lòng:

"Thằng Nhất Sơn nhà tôi trước kia đúng là hơi nghịch nhưng giờ nó tu chí rồi, làm ăn đàng hoàng lắm. Khổ nỗi thằng anh nó... Tôi cũng chẳng biết phải làm sao. Các bà nói xem, có phải nhà nào cháu lớn cũng trầm ổn còn cháu bé cũng nghịch ngợm không?"

Bà cụ Triệu lần này đến không định làm mai mối cho các cháu trai nên trả lời rất sảng khoái:

"Cháu trai nhà tôi từ lớn đến bé chẳng đứa nào trầm ổn cả, đứa nào cũng như khỉ đầu thai, nghịch như quỷ sứ. Theo tôi thấy là hồi bé đ.á.n.h ít quá, lẽ ra phải bảo ba chúng nó tẩn cho một trận ra trò."

Bà cụ Diệp như tìm được tri âm:

"Tôi thấy cháu lớn bị ba nó đ.á.n.h nhiều quá, đ.á.n.h đến mức chẳng giống đứa trẻ con nữa nên mới chiều chuộng thằng bé. Ai ngờ..."

Đứa nào đứa nấy đều là oan gia!

Bên này bà cụ Triệu và bà cụ Diệp chuyện trò rôm rả, bên kia bà cụ Đinh và bà cụ Khang cũng tán gẫu hăng say, chủ đề đương nhiên trùng hợp đến lạ kỳ.

Thực ra nói thật lòng thì bà cụ Triệu rất muốn sán lại gần bà cụ Khang, không vì gì khác chỉ vì nhà bà ấy có mười mấy thằng cháu trai to cao đẹp trai. Chiến tích vĩ đại của hai anh em Diệp gia trong cái vòng tròn nhỏ hẹp của các bà đã chẳng còn là bí mật, tương tự chuyện của Khang gia cũng được lan truyền rộng rãi.

Không phải chuyện xấu gì mà là Khang gia quá mắn, ai cũng đẻ giỏi mà toàn đẻ con trai.

Các bà cụ mải mê chuyện trò, thi thoảng tranh thủ giới thiệu con cháu mình dẫn theo. Nhưng nhìn chung dù trong lòng sốt ruột đến mấy thì ngoài mặt ai cũng giữ kẽ. Rốt cuộc dù có tệ đến đâu thì con cháu nhà họ cũng chẳng kém cạnh ai.

Như hai cháu trai Diệp Nhất Giang và Diệp Nhất Sơn bị bà cụ Diệp chê lên chê xuống kia. Người anh 18 tuổi nhập ngũ, thành tích luôn đứng đầu lại trúng tuyển vào không quân. Dù chưa đến 30 tuổi đã là cán bộ cấp đoàn. Phải biết, ngay cả Tống Vệ Quân lên chức đoàn trưởng cũng đã gần 40 tuổi. Người em cũng chẳng kém, là sinh viên Thanh Hoa khóa đầu tiên sau khi khôi phục thi đại học, học ngành cơ khí. Nếu không bị anh trai bắt ép vào quân đội rèn luyện thì giờ ít nhất cũng là kỹ sư trưởng ở nhà máy nào đó rồi.

Nhà khác cũng tương tự, thập toàn thập mỹ thì chắc chắn không có nhưng nhìn chung đều là cổ phiếu chất lượng cao. Phiền toái duy nhất là mỗi nhà mỗi cảnh và cơ bản là tính cách con cháu có vấn đề.

Bao gồm cả Khang gia.

Bà cụ Triệu tranh thủ lúc rảnh rỗi ghé tai thì thầm với Hỉ Bảo và Xuân Phương:

"Bà thấy Khang gia được đấy, nhân khẩu đông đúc, thằng cháu thứ mười lăm nhà họ năm nay học năm tư, mỗi tội ham chơi quá. Trừ năm đứa đầu đã kết hôn, mấy đứa sau vẫn chưa đâu vào đâu."