Vốn dĩ nếu Xuân Phương có vóc dáng tương đương Hỉ Bảo thì còn có thể mặc váy của em họ, chị em đổi quần áo cho nhau cũng là chuyện thường. Nhưng vấn đề là hai người thật sự không đổi được.
Trước kia Xuân Phương cao ngang ngửa các chị em trong nhà nhưng chẳng biết cô ấy lớn kiểu gì, chắc là từ khi vào nhà máy dệt ăn uống không phải tiết kiệm nữa, dinh dưỡng đầy đủ nên chiều cao cứ vùn vụt tăng lên. Đến giờ đã cao hơn Hỉ Bảo một cái đầu.
Phải biết Hỉ Bảo cũng không thấp, đi chân đất đã cao 1 mét 66. Xuân Phương còn cao hơn, gầy hơn và... phẳng hơn Hỉ Bảo, thế nên mới biết nội tâm bà cụ Triệu sụp đổ đến mức nào.
"Mày có ra dáng con gái không hả? Mấy tháng trước bà gặp mày còn da dáng một chút, ít nhất tóc dài, còn uốn xoăn và biết đeo trang sức. Giờ thì sao? Tóc mày đâu rồi?"
Bà cụ Triệu tức điên. Trước kia bà ngứa mắt hai cái đầu mì tôm của Xuân Mai và Xuân Phương lắm, nếu không phải ít gặp chắc bà đã cầm kéo cắt trụi rồi. Nhưng giờ nhìn lại thì bà biết mình sai rồi. Tóc xoăn tuy nhìn ngứa mắt nhưng ít ra còn giống con gái, giờ tóc xoăn biến thành tóc tém thì ai biết đây là cháu gái hay cháu trai bà?
"Bà nội, tóc con đây chứ đâu!"
Xuân Phương không sợ c.h.ế.t nắm lấy mớ tóc ngắn của mình. Thực ra tuy là tóc ngắn nhưng khác với đám Mao Đầu, ít nhất cô còn túm được một nắm chứ Mao Đầu ở bộ đội bị cạo đầu đinh chỉ còn cách da đầu một đốt ngón tay.
Thấy Xuân Phương còn cãi, bà cụ Triệu càng tức:
"Bà không nói tóc mày, hoa tai đâu? Lần trước chẳng phải đeo hoa tai ngọc trai sao? Đâu rồi?"
"Đừng nhắc nữa..." Xuân Phương bất đắc dĩ, "Bà nội, bà tưởng con thích mấy thứ đó á? Là Mai T.ử thích đấy chứ. Nó cứ hâm mộ Mao Đầu với Hỉ Bảo là sinh đôi nên nằng nặc bảo con với nó chỉ kém nhau mấy tháng, nhất định phải bắt con ăn mặc giống nó giả vờ hai đứa không phải chị em họ mà là chị em sinh đôi. Đấy, tóc xoăn, hoa tai rồi mấy cái quần áo phụ kiện trước kia, là nó ép con diện đấy. Con chiều nó nên mới theo chứ bà tưởng con thích à?"
Bà cụ Triệu hận không thể đập c.h.ế.t con ranh con kia!
Nhưng mà giờ nói gì cũng muộn rồi. Thực tế thì dù tối qua không phải vì trời tối nhìn không rõ thì cũng chẳng kịp nữa. Hoa tai thì đeo được nhưng cũng phải hợp với kiểu tóc chứ? Với cái tạo hình hiện tại của Xuân Phương, đeo hoa tai vào rồi đưa thêm cây đàn guitar nữa là thành rocker luôn.
Thế mới là tuyệt vọng thực sự.
Bên này ồn ào quá, bên kia Mao Đầu đang ngủ nướng cũng bị đ.á.n.h thức đành bò dậy, vò đầu sang hòa giải:
"Không có tóc? Đơn giản mà, con gọi điện cho chuyên viên trang điểm bảo cô ấy mang thêm mấy bộ tóc giả đến. Bà nội à, bà không tưởng đóng phim đều là tóc thật đấy chứ? Con nói cho bà biết, đừng nói phim cổ trang dù là phim hiện đại cũng thường xuyên dùng tóc giả. Không sao đâu, bà cứ nói muốn kiểu gì cũng được, có muốn kiểu mỹ nữ cổ đại không?"
"Muốn kiểu giống con Bảo ấy."
Bà cụ Triệu vội vàng nói.
"Quá đơn giản."
Mao Đầu lờ đi ánh mắt g.i.ế.c người của Xuân Phương rồi quay người vào nhà chính gọi điện thoại.
Vì yêu cầu đột xuất nên chuyên viên trang điểm đến muộn nửa tiếng so với dự kiến. Cũng may thời gian vẫn dư dả. Sau khi trang điểm nhẹ nhàng tinh tế cho Hỉ Bảo, chuyên viên trang điểm cũng giống bà cụ Triệu dồn hết tâm sức vào Xuân Phương.
Xuân Phương bị coi như ma-nơ-canh mà xoay vần, thì thầm thề về sau nhất định phải cho Mao Đầu biết tay!!
Chuyện Mao Đầu tính sau, ăn trưa xong cả đoàn người được bà cụ Triệu dẫn đến nhà hát.
Hỉ Bảo chưa thấy có vấn đề gì nhưng Xuân Phương đã phản đối trước:
"Bà nội, bà không thể coi chúng con là đồ ngốc mà lừa được. Bảo là đi xem bà diễn, nhà ai diễn sớm thế này?"
"Mày có ngốc không hả? Bà mày đi diễn chứ không phải đi xem diễn, đương nhiên phải đi trước rồi."
Bà cụ Triệu nhìn Xuân Phương, miễn cưỡng hài lòng lại nhìn Hỉ Bảo lúc này mới nở nụ cười. Nhưng ngay sau đó bà nhìn thấy Mao Đầu...
Mao Đầu chủ động tỏ vẻ cậu sẽ rút lui ngay lập tức, đồng thời hỏi:
"Bà nội, nếu mọi người đi trước, bà đoán xem bên phía bạn gái con có... cái đó bà hiểu mà, cho con chút gợi ý đi."
"Chỗ khác bà không biết nhưng bên này mấy bà bạn già hẹn nhau rồi, ăn trưa xong là đến nhà hát tranh thủ trước khi diễn chính thức tối nay tập lại lần cuối. Đến lúc đó đám trẻ mấy đứa có thể ngồi dưới vừa xem tiết mục góp ý kiến, vừa trò chuyện với nhau." Bà cụ Triệu cũng không muốn làm khó Mao Đầu nhưng bà thực sự không giúp được gì, "Mày cứ đi sớm đi, dù sao nhà hát cũng chỉ có một cái đó thôi, hỏi thăm lần lượt từng người, đến đó ngồi canh trước biết đâu tóm được người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Xét thấy đây dường như là biện pháp duy nhất, Mao Đầu thở dài thườn thượt rồi ủ rũ bỏ đi.
Xuân Phương vội giơ tay:
"Bà nội, con cũng muốn đi."
"Bà thấy mày thiếu đ.á.n.h đấy!"
Bà cụ Triệu trừng mắt lườm cô ấy tỏ vẻ không muốn nói nhiều.
Cứ tưởng họ đến rất sớm, không ngờ khi đoàn người Tống gia đến nơi thì nhà hát đã rất náo nhiệt.
Các bà cụ lớn tuổi vốn thích buôn chuyện mà những người hăng hái tham gia biểu diễn thế này lại càng là cây văn nghệ từ thời trẻ. Đương nhiên cũng có người tay ngang như bà cụ Triệu nhưng nhìn chung ai nấy đều tính tình xởi lởi, khéo ăn nói. Rốt cuộc người hướng nội thì làm sao có dũng khí lên sân khấu biểu diễn được.
Hỉ Bảo đi theo sau bà nội tò mò nhìn ngó xung quanh. Bên cạnh cô là Xuân Phương ủ rũ như gà rù, bộ dạng đáng thương sợ bị ai đó để mắt tới.
Theo ý bà cụ Triệu, dù bà thật sự sốt ruột chuyện chồng con của các cháu gái nhưng cũng không thể làm cái trò đi chào hàng tận nơi được. Nói đơn giản là lần này về mặt hình thức là đám con cháu đến cổ vũ bà nội hoặc bà ngoại, còn ngầm bên dưới nếu vừa mắt nhau thì quá tốt, không thành cũng chẳng mất gì coi như có thêm vài người bạn thôi.
Bà cụ Triệu rõ ràng là người có năng lực, bà vừa đến đã có người ra đón tiếp. Không phải người lạ mà chính là bà cụ Đinh vừa xúc tiến thành công một mối hôn sự.
Bà cụ Đinh trời sinh có khuôn mặt cười, chưa mở miệng mắt đã cười tít lại. Thấy bà cụ Triệu dẫn hai cô cháu gái đến thì bà ấy càng vui vẻ:
"Chị Tống đến rồi à? Lại đây lại đây, mấy chị em tôi đợi chị mãi."
Vừa nói, bà ấy vừa liếc mắt nhìn Hỉ Bảo và Xuân Phương đi sau bà cụ Triệu. Thực ra theo ý định ban đầu là bà ấy nhắm trúng Hỉ Bảo. Không vì gì khác, chỉ vì thân phận sinh viên đại học của cô. Cháu đích tôn bà tốt nghiệp Đại học Y Bắc Kinh, muốn tìm một cô cháu dâu cũng là sinh viên đại học thì mới môn đăng hộ đối.
Tuy nhiên vạn sự không thể đều như ý, bà ấy cũng nghĩ thoáng.
Sau khi gặp Xuân Mai thì bà ấy còn giúp an ủi con dâu, đại ý là nếu là cô cháu gái út Tống gia thì cùng lắm cũng chỉ đính hôn, không biết đến năm nào tháng nào mới cưới được. Đổi thành Xuân Mai vì tuổi tác phù hợp nên một hai năm nữa là có thể cưới ngay. Bị bà nói thế, con dâu Đinh gia cũng thuận nước đẩy thuyền coi như đồng ý mối hôn sự này.
Nói thì nói vậy nhưng gặp lại Hỉ Bảo, bà cụ Đinh ít nhiều vẫn có chút tiếc nuối. Chỉ là cháu trai thích thì bà ấy dù trong lòng có ý kiến cũng phải vui vẻ chấp nhận, giống như năm xưa con trai bà lấy vợ chẳng phải cũng không thập toàn thập mỹ sao?
"Hôm nay còn ai đến nữa không? Bà Diệp đau lưng hôm trước có đến không?"
Bà cụ Triệu thuận miệng hỏi.
"Đến chứ, lưng bà ấy đỡ nhiều rồi nhưng người nhà lo lắng không cho lên sân khấu. Hôm trước tôi gặp bà ấy, bà ấy còn không vui đấy. Đúng rồi, không chỉ bà Diệp đến đâu, bà ấy bảo tôi là hai thằng cháu đích tôn quý hóa của bà ấy cũng đến. Theo tôi thấy thằng cháu trai út thì thôi nhưng thằng cháu lớn làm bà ấy sầu c.h.ế.t đi được. 27, 28 tuổi rồi nhỉ? Vẫn chưa có người yêu, khổ nỗi công việc lại bận rộn. Năm ngoái còn dắt em trai sang Liên Xô ở liền hơn một năm, nghe nói vừa về không lâu."
"Ai mà chẳng thế! Hai thằng cháu lớn nhà tôi cũng sầu c.h.ế.t người ta đây."
Bà cụ Triệu còn chưa kịp nghe hết chuyện nhà người ta có cháu trai đã vội vàng liên hệ đến cháu gái nhà mình. Tuy nhiên vì bản thân bà cụ cũng có hai thằng cháu trai "không đàng hoàng" nên đặc biệt đồng cảm.
Hỉ Bảo và Xuân Phương nhìn nhau ăn ý không mở miệng, tiện thể trong lòng thắp một hàng nến cho các ông anh ruột của mình.
Nói thế nào nhỉ? Bà cụ Triệu đối với các cháu gái còn coi là khách sáo, ít nhất sự kiên nhẫn cũng có thừa. Ngược lại với các cháu trai thì khó nói lắm. Chuyến này nếu các em gái đều yên bề gia thất thì Tống Cường và Tống Vĩ cơ bản không còn đường sống. Đổi là nhà khác, ba mẹ đ.á.n.h thì ông bà bênh hoặc ông bà đ.á.n.h thì ba mẹ bênh. Còn ở Tống gia thì chỉ có một khả năng:
Bà nội vừa đ.á.n.h vừa mắng còn những người khác hò reo trợ uy.
Thật là trời xanh có mắt mà.
Hai cô gái thầm tính toán rồi cười trộm. Bà cụ Đinh tâm trạng cũng rất tốt:
"Tôi thì hết phiền não rồi, giờ chỉ chờ uống rượu mừng của cháu đích tôn nhà tôi với cháu gái nhà bà, mong cho thằng cháu trai út thi đại học tốt một chút, đỗ vào trường tốt."
Bà cụ Đinh cười tủm tỉm nói, chợt mắt sáng lên chu môi về phía cửa nhà hát,
"Nhìn kìa, kia chẳng phải bà Diệp sao? Ủa? Bà già Khang gia cũng đến à? Hiếm thấy thật, không ngờ đấy!"