Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 429: Ngày hội xem mắt trá hình (1)



 

Cậu xong đời rồi.

Cậu xong đời rồi...

Cậu xong đời rồi!!!

Trong chốc lát, cổ họng Mao Đầu cứ ngắc ngứ như mắc phải xương cá, mắt trợn trừng hệt như con cá bị vớt ra khỏi nước, dáng vẻ c.h.ế.t không nhắm mắt. Cậu cứ đứng đờ ra đó ngây ngốc một hồi lâu, trong đầu cứ văng vẳng câu nói của bà nội.

Người yêu của cậu sắp bị lôi vào hội xem mắt, thế này thì cậu không xong đời thì còn ai xong đời nữa?

Đương nhiên với điều kiện là buổi biểu diễn báo cáo ngày Quốc tế Lao động ở các quận nội thành Bắc Kinh đúng thật là một buổi xem mắt trá hình. Nhưng theo ý bà nội cậu thì không chỉ là xem mắt mà còn là loại xem mắt do chính các bà nội ngấm ngầm lên kế hoạch. Thế thì còn giả được sao?

Không thể giả được!!

Hiện tại điều duy nhất có thể an ủi cậu là bạn gái cậu chắc cũng giống em gái cậu, bị lừa đến đó.

"Bà nội, ngày mai con cũng đi với bà, đúng không?" Mao Đầu nhìn bà nội với ánh mắt đầy hy vọng. Nào ngờ bà nội cậu đang dợm bước ra ngoài, nghe vậy cũng chẳng thèm để ý chỉ tùy ý xua tay: "Thích đi thì đi, tùy mày."

Thế là Mao Đầu càng thêm đau lòng.

Lương gia ở khu Nam Thành còn Tống gia ở khu Đông Thành. Nói chính xác hơn khu Nam Thành vốn là nơi tập trung của các gia đình khá giả không dính dáng gì đến đại phú đại quý, cũng nhờ thế mà phần lớn tránh được kiếp nạn năm xưa. Khu Đông Thành thì ngược lại, trước kia toàn là nhà giàu có quyền thế sau ngày lập quốc cơ bản đã tan tác quá nửa, những người còn sót lại cũng không trụ nổi qua mười năm hỗn loạn. Ngược lại nơi đây tụ tập một lượng lớn những người có liên quan đến quân đội và chính trị. Rốt cuộc Tống gia có được tứ hợp viện được bảo tồn hoàn hảo này cũng là nhờ Tống Vệ Quân.

Nói cách khác hai bên về cơ bản không có điểm chung, chơi cũng không chơi được với nhau.

Trước đây Mao Đầu không biết gì nên nghĩ bà nội mình đi diễn, là cháu trai thì dù thế nào cũng phải đến ủng hộ. Nhưng giờ thì khác, cậu tính toán nếu bà nội không phản đối có lẽ cậu nên đến khu Nam Thành xem sao. Mẹ và bà nội của Lương Mỹ Hà tuy không tham gia nhưng cô ấy còn có một đống thím, chị dâu và cả bà ngoại sốt sắng chuyện chồng con nữa.

Kết quả bà cụ Triệu không phản đối. Bà căn bản chẳng quan tâm Mao Đầu có xem bà diễn hay không.

Thích làm gì thì làm, đi chỗ khác chơi!

Dù được toại nguyện nhưng Mao Đầu vẫn đau lòng vô cùng.

Càng đau lòng hơn là khoảng mười lăm phút sau Xuân Phương đến.

Chỉ có một mình Xuân Phương đến còn mang theo bao lớn bao nhỏ. Mao Đầu không nghĩ muộn thế này còn có người đến, cậu vừa khóa cổng giờ lại phải vội vàng chạy ra mở.

Xuân Phương thấy Mao Đầu cũng ở đó thì rất sảng khoái giao hết đồ đạc cho cậu:

"Nhiệm vụ của chị hoàn thành rồi, giao cho em đấy, chị về đây."

"Mày đứng lại đó cho bà!" Bà cụ Triệu nghe tiếng động đi ra chặn đường tiện thể liếc nhìn đống đồ vừa bị nhét vào lòng Mao Đầu, "Bà bảo mẹ mày rồi, hôm nay mày ở lại đây ngủ cùng phòng với con Bảo, sáng mai trang điểm xong thì đi cùng bà."

"Bà nội, ý bà là... sao ạ?"

Xuân Phương dè dặt hỏi.

"Con Bảo là cháu gái bà, mày cũng thế! Bà làm bà nội, bình thường thiên vị đứa nhỏ thì thôi nhưng chuyện lớn thế này đương nhiên phải công bằng. Được rồi, ngày mai không chỉ con Bảo phải sửa soạn mà mày cũng thế. Bà còn bảo thằng Mao Đầu mời chuyên gia... à, chuyên viên trang điểm, đến lúc đó trang điểm cho hai đứa thật xinh đẹp. Thế nhé, Mao Đầu đóng cửa."

Mao Đầu rất nghe lời không chỉ đóng cửa mà còn đưa cả người và đồ đến phòng Hỉ Bảo. Người ở đây là Xuân Phương, đồ đương nhiên là đống bao lớn bao nhỏ cô nàng mang đến.

Nói thế nào nhỉ? Nhìn thấy chị còn xui xẻo hơn em thì trong lòng em cũng thấy thoải mái hơn nhiều.

Nhìn Xuân Phương vẻ mặt ngơ ngác như sống không còn gì luyến tiếc, trong lòng Mao Đầu sướng rơn. Cậu nhớ lại trước đây vì sợ đắc tội bà nội nên đã bất chấp mặt mũi bỏ tiền mời một chuyên viên trang điểm chuyên nghiệp của đoàn phim. Vốn dĩ cậu nghĩ bà nội da nhăn nheo muốn trang điểm đẹp không dễ nên mới phải nhờ vả. Giờ nghĩ lại không thể không may mắn vì mình đã nhìn xa trông rộng. Cậu quyết tâm ngày mai phải gặp chuyên viên trang điểm sớm, dặn dò cô ấy trổ hết tài nghệ trang điểm cho Xuân Phương và Hỉ Bảo thật đẹp rồi mới đến khu Nam Thành.

Xuân Phương sụp đổ. Cô ấy thực sự không phải không có ai theo đuổi mà là tạm thời chưa muốn yêu đương. Cô ấy có thể lừa ba mẹ và anh trai ruột nhưng tuyệt đối không dám lừa bà nội.

Khi Hỉ Bảo xách theo món quà ba tặng về phòng, cô vui vẻ chào Xuân Phương:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Chị Phương Phương đến rồi à? Bà nội bảo em là ngày mai nhất định phải trang điểm đẹp một chút, không được để bà mất mặt trước các bà bạn già đâu."

Hỉ Bảo rất hào phóng lấy quà ra chia sẻ với Xuân Phương:

"Thích gì cứ chọn nấy."

Tống Vệ Quân nhờ bạn bè mang đồ từ Liên Xô về, có b.úp bê Matryoshka truyền thống, gương trang điểm đính đá màu và một số trang sức như nhẫn, hoa tai, trâm cài, bờm tóc, dây buộc tóc... Không quá đắt tiền, chủ yếu là đồ trang sức thiếu nữ bên đó hay dùng, trừ b.úp bê Nga ra thì cái nào cũng lấp lánh rất bắt mắt.

Dù Xuân Phương đoán trước ngày mai sẽ là một ngày t.h.ả.m thiết nhưng nhìn thấy nhiều đồ trang sức rực rỡ thế này, cô ấy cũng không kìm được mà cùng Hỉ Bảo chọn lựa rồi thuận thế mở đống quần áo giày dép mình mang đến bắt đầu phối đồ.

Bà cụ Triệu tranh thủ ghé qua nhìn, không lên tiếng cũng không làm hai chị em trong phòng chú ý, thỏa mãn quay về phòng mình nói với ông cụ Tống đang ngâm chân chuẩn bị đi ngủ:

"Con gái con đứa thì phải ăn diện xinh đẹp chứ? Con Bảo thì khỏi nói rồi mà con Phương cũng đâu có xấu, sửa soạn cẩn thận chút là cũng ra dáng lắm."

May mà Xuân Phương không biết bà nội đ.á.n.h giá mình "không xấu" nếu không chắc cô phải tìm chỗ khóc một trận. Dựa vào đâu mà bà đ.á.n.h giá là không xấu? Cô vẫn luôn cảm thấy mình rất xinh đẹp, nhất là khi đứng cạnh Mao Đầu, đẹp như tiên nữ giáng trần ấy chứ.

May mắn là lúc này cô ấy chẳng biết gì, chỉ một lòng nghiên cứu cách trang điểm cho Hỉ Bảo thật xinh đẹp, tốt nhất là thu hút mọi ánh nhìn đỡ làm phiền đến cô ấy.

Bỏ qua chuyện mọi người toan tính cả đêm, sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng, giọng nói oang oang của bà cụ Triệu đã đ.á.n.h thức cả nhà dậy.

Phải biết hôm nay là ngày Quốc tế Lao động, trời tháng năm tuy chưa so được với giữa hè nhưng cũng sáng rất sớm. Hỉ Bảo nghe tiếng bà nội thì ngoan ngoãn ngồi dậy nhưng mặt vẫn ngơ ngác. Còn Xuân Phương thì mắt nhắm tịt, thò tay xuống gối mò mẫm mãi mới thấy cái đồng hồ rồi he hé mắt nhìn, nhìn mãi chẳng ra cái gì đành vươn tay bật đèn bàn đầu giường:

"Mới bốn giờ rưỡi! Bà nội ơi…"

"Dậy đi dậy đi, chắc đội bà nội tập hợp sớm."

Hỉ Bảo nhớ mấy hôm trước đi dạo Đại Quan Viên, Từ Hướng Đông có thuận miệng nhắc chuyện từng phải dậy lúc hai giờ sáng để trang điểm nên cô cũng không thắc mắc nhiều.

Tuy nhiên Hỉ Bảo quên mất một chuyện quan trọng. Chuyên viên trang điểm của đoàn phim vốn đã thiếu mà phim cổ trang lại đặc biệt phiền phức, trang điểm nam nữ đều cầu kỳ như nhau còn phải đội tóc giả các thứ nên muốn nhanh cũng không nhanh được.

Còn lần này một đội trống cơm thì có bao nhiêu việc? Chưa kể Mao Đầu còn mời hẳn một chuyên viên trang điểm chuyên nghiệp và thề sẽ biến bà nội cậu thành hoa hậu. Đương nhiên, hiện tại xem ra vị chuyên viên trang điểm kia chắc là chuẩn bị cho Hỉ Bảo và Xuân Phương, vậy thì càng không cần vội.

Quả nhiên khi Hỉ Bảo và Xuân Phương thay quần áo, xỏ dép lê ra ngoài đ.á.n.h răng rửa mặt thì Mao Đầu với mái tóc rối bù đẩy cửa phòng hét vọng vào sân:

"Bà nội ơi! Con hẹn chuyên viên trang điểm lúc chín giờ sáng cơ mà! Với lại, buổi biểu diễn của các bà chẳng phải sáu giờ chiều mới bắt đầu sao? Tối mịt rồi còn gì!"

Bà cụ Triệu chẳng muốn để ý đến cậu nhưng lại thấy cậu lải nhải phiền phức, không quay đầu lại mắng một câu:

"Mày thì biết cái đếch gì! ... Mày ngủ tiếp đi, đằng nào cũng chẳng phải việc của mày."

Mao Đầu gãi đầu dường như không hiểu ý bà nội lắm, một lúc sau mới ướm hỏi:

"Con ngủ tiếp được ạ?"

"Ngủ đến tối cũng được." Bà cụ Triệu bước nhanh đến trước mặt Hỉ Bảo và Xuân Phương, "Hai đứa nhanh đi đ.á.n.h răng rửa mặt đi, lát nữa về phòng thay quần áo mới, bà phải đứng cạnh nhìn mới được."

Hỉ Bảo buồn bực nhìn bà nội cuối cùng vẫn gật đầu.

Xuân Phương thì vẫn mơ màng, chưa hiểu chuyện gì xảy ra đã bị Hỉ Bảo lôi đi đ.á.n.h răng rửa mặt.

Sau đó hai cô nàng mới biết dậy sớm là rất cần thiết.

Người ta bảo con gái ra ngoài trang điểm mất cả tiếng đồng hồ là bình thường nhưng với bà cụ Triệu thì thế là chưa đủ. Hơn nữa ngoài dự đoán của bà, Hỉ Bảo rất dễ dàng thay được bộ đồ ưng ý, duy chỉ có Xuân Phương là gặp rắc rối.

Hết cách, Hỉ Bảo là điển hình của thục nữ, trừ lúc trời lạnh còn lại cơ bản cô toàn mặc váy. Váy liền, chân váy dài một đống. Cô có vóc dáng đẹp, người thanh mảnh lại có mái tóc đen dài thẳng mượt. Cơ bản cô chẳng cần cầu kỳ, mặc chiếc váy liền tôn dáng, chải tóc thẳng, đeo thêm cái bờm tóc hơi nghịch ngợm đáng yêu và phối với chiếc túi xách nhỏ tinh tế là được. Giày thì đi đôi giày da nhỏ màu đen cùng tông, đơn giản tinh tế mà vẫn đủ khiến người ta sáng mắt.

Dù chuyên viên trang điểm chưa đến, bà cụ Triệu nhìn ngắm một hồi cũng cảm thấy cô cháu gái nhỏ này đủ sức thu hút sự chú ý.

Lại nhìn sang Xuân Phương, mặt bà cụ sầm lại ngay tức khắc.

Xuân Phương tối qua đến đây không biết còn có phần của mình. Cô nàng trước đó bận rộn chuyện buôn bán, quả nhiên chú trọng sự gọn gàng nhanh nhẹn. Vì thế cô ấy mặc áo phông tay lỡ, quần jean và giày thể thao. Đã thế cô ấy còn vừa cắt tóc ngắn củn cỡn, nhìn chính diện còn đỡ nhưng nhìn từ phía sau thì thật sự nam nữ bất phân.