Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 82: Sóng ngầm Đông Vực



Dứt lời, Nguyệt Linh thu lại ngọn lửa đen trong lòng bàn tay. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự bối rối của kẻ mới đột phá, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh của một bậc cường giả đã tôi luyện qua lửa dữ.

​Trần Lạc Vũ gật đầu, ánh mắt hướng về phía cổng chính Trần phủ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng hơn mười luồng khí tức đang vây hãm bên ngoài. Đó không phải là những kẻ yếu kém, mà là những tu sĩ đã đạt đến Kim Đan hậu kỳ, thậm chí có vài kẻ đang đứng trước ngưỡng cửa Nguyên Anh. Chúng là quân bài của các gia tộc lớn trong thành, đến đây vì một mục đích duy nhất: dò xét thực lực của Trần gia sau đêm dị tượng này.

​"Thú vị thật," Lạc Vũ cười nhạt, tay hắn khẽ vẫy, một lớp màn hào quang trong suốt bao phủ toàn bộ sân sau, ngăn chặn thần thức của những kẻ bên ngoài. "Chúng tưởng rằng Trần phủ là miếng mồi ngon, nhưng lại không biết rằng miếng mồi này vừa mới mọc thêm răng nanh."

​Hắn nhìn Nguyệt Linh, giọng trở nên nghiêm nghị:

​"Nguyệt Linh, những kẻ ngoài kia không đến để đàm đạo. Chúng đến để kiểm chứng. Nếu hôm nay muội thể hiện sự suy yếu, Trần phủ sẽ thành đống tro tàn trước khi bình minh ló dạng. Nếu muội thể hiện quá mức, chúng sẽ sợ hãi và liên minh lại để tiêu diệt chúng ta từ trong trứng nước."

​Nguyệt Linh hiểu ý huynh trưởng. Nàng bước lên một bước, linh lực trong cơ thể vận chuyển theo Thiên Đan Tạo Hóa Quyết, ngọn lửa đen ẩn sâu dưới làn da, tạo thành những ký tự cổ xưa mờ ảo trên cổ tay nàng.

​"Vậy huynh muốn muội làm gì?"

​"Cho chúng thấy sự 'không ổn định'," Lạc Vũ nhếch môi, ánh mắt lóe lên tia sáng sắc lạnh. "Hãy dùng kiếm ý của muội kết hợp với Thái Sơ U Hỏa, tạo ra một sự dao động linh lực khiến chúng tin rằng muội vừa đột phá nhưng lại đang bị phản phệ. Khi chúng mất cảnh giác và định xông vào, đó là lúc chúng ta cho chúng một bất ngờ."

​Nguyệt Linh hiểu ngay kế hoạch. Nàng hít sâu, bắt đầu điều khiển viên Kim Đan trong đan điền xoay chuyển. Những dải lửa đen không còn thuần phục như trước, mà bắt đầu tuôn trào theo những nhịp đập không đều, tản ra ngoài khiến không gian xung quanh sân sau như bị xé rách.

​Oanh!

​Một tiếng nổ trầm đục vang lên, áp lực kinh người từ sân sau Trần phủ bùng phát, quét sạch mọi sự che giấu. Những kẻ đang quỳ và ẩn nấp bên ngoài cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn, xen lẫn hơi thở hủy diệt của U Hỏa.

​"Thành công rồi! Con nhỏ đó bị phản phệ!" Một tên tu sĩ mặc áo bào đen đứng trên mái nhà đối diện quát lên, ánh mắt đầy tham lam. "Cơ hội đến rồi, Kim Đan vừa thành mà đã bị U Hỏa ăn mòn, đây là lúc lấy đan dược và bí pháp của chúng!"

​Cả đám đông bên ngoài, vốn đang dè chừng, nay không còn giữ được sự kiên nhẫn. Tiếng binh khí va chạm, tiếng bước chân xé gió lao vào cổng Trần phủ vang lên liên hồi.

​Trong sân, Lạc Vũ đứng chắp tay sau lưng, bình thản nhìn những bóng đen đang vọt qua tường. Hắn nói khẽ, đủ để Nguyệt Linh nghe thấy:

​"Sẵn sàng chưa? Hãy cho chúng thấy, tạo hóa không chỉ mang đến sự sống, mà còn mang đến cái chết."

​Nguyệt Linh nắm chặt chuôi kiếm. Lưỡi kiếm vốn là sắt lạnh, giờ đây nhuốm màu đen tuyền của Thái Sơ U Hỏa. Nàng khẽ thì thầm:

​"Muội đã chờ khoảnh khắc này từ lâu."

​Cánh cửa chính của Trần phủ dưới sức ép của hơn mười cao thủ đã không còn chịu nổi, đổ rầm xuống. Những kẻ xâm nhập tràn vào, ánh mắt chúng tập trung ngay vào Nguyệt Linh đang đứng giữa sân, hơi thở đứt quãng, linh lực chập chờn.

​Nhưng, ngay giây phút tên dẫn đầu vung đao chém xuống, Nguyệt Linh đột ngột ngẩng đầu. Đôi mắt nàng không còn sự đau đớn, mà sâu thẳm như hố đen vũ trụ.

​"Đến đây."

Tên dẫn đầu là một tu sĩ Kim Đan trung kỳ, gã cầm một thanh đại đao bao phủ bởi sát khí dày đặc, thấy Nguyệt Linh đang chao đảo liền cười gằn: "Chút linh lực tàn dư cũng đòi chống cự? Để ta tiễn ngươi một đoạn!"

​Gã vung đao, luồng kình phong mạnh đến mức xé rách lớp gạch lát sân, trực diện đánh xuống đỉnh đầu Nguyệt Linh. Những kẻ khác ở phía sau cũng không chịu thua kém, đồng loạt tung ra pháp bảo, định bụng kết thúc nhanh gọn để đoạt lấy "tạo hóa" mà chúng vẫn hằng mơ tưởng.

​"Lùi lại."

​Nguyệt Linh không hề di chuyển. Nàng chỉ khẽ thì thầm một tiếng.

​Xoẹt!

​Không có tiếng va chạm của kim loại. Chỉ có tiếng không gian bị đốt cháy. Từ dưới chân Nguyệt Linh, những đường vân đen rực rỡ đột ngột bừng sáng, không phải tỏa ra ngoài, mà co rút lại ngay tại đầu mũi kiếm. Thái Sơ U Hỏa, vốn đang bị ép vào các Đan văn, giờ đây theo sự điều khiển của Thiên Đan Tạo Hóa Quyết, phóng xuất ra ngoài dưới dạng một đạo kiếm quang mảnh như sợi tóc nhưng ẩn chứa sức nặng của ngàn vạn tấn.

​Đạo kiếm quang đen kịt lướt qua thân đao của kẻ dẫn đầu. Trong thoáng chốc, thanh đại đao cao cấp của gã biến thành những mảnh vụn lơ lửng, rồi tan thành tro bụi ngay trước khi kịp chạm vào người Nguyệt Linh.

​"Cái gì?!" Gã tu sĩ kinh hãi, lùi lại phía sau, mặt cắt không còn giọt máu.

​Nhưng đã quá muộn. Đạo kiếm quang kia không dừng lại, nó lướt qua đám đông như một lưỡi hái tử thần. Mười mấy cao thủ đang tràn vào đều sững sờ, họ cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bỗng nhiên... mất kiểm soát. Thái Sơ U Hỏa không chỉ hủy diệt vật chất, nó còn "ăn" linh lực. Những đường vân đen trên lưỡi kiếm của Nguyệt Linh tỏa ra một lực hút kinh hồn, khiến linh khí từ kinh mạch của kẻ địch bị cưỡng ép rút ra, dẫn lối thẳng vào đan điền của nàng.

​"Thú vị..." Trần Lạc Vũ đứng cạnh đó, khoanh tay quan sát, môi nở nụ cười hài lòng. "Hóa ra Tạo Hóa Quyết không chỉ dùng để luyện đan, mà còn dùng để 'tạo hóa' linh lực của kẻ thù thành tư dưỡng cho bản thân."

​Nguyệt Linh cảm nhận được nguồn linh lực cuồn cuộn đang đổ về kinh mạch. Cơn đau do quá trình đột phá trước đó đã biến mất, thay vào đó là một sự sung mãn tột độ. Nàng bước lên một bước, mỗi bước chân nàng đi qua, sân sau Trần phủ lại như rung chuyển theo nhịp đập của Kim Đan.

​"Các ngươi đến đây để kiểm chứng?" Nguyệt Linh lên tiếng, giọng nói lạnh lùng, mang theo uy áp của ngọn lửa nguyên thủy khiến đám tu sĩ phải quỳ rạp xuống vì áp lực. "Vậy thì hãy nhìn cho kỹ."

​Nàng xoay nhẹ cổ tay, kiếm quang đen lan tỏa khắp không trung, tạo thành một lồng giam bằng lửa. Những kẻ xâm nhập, từ kẻ mạnh nhất đến kẻ yếu nhất, đều cảm thấy cơ thể mình đang bị bào mòn bởi sức nóng vặn vẹo không gian.

​"Chạy! Mau chạy ngay!" Tên tu sĩ dẫn đầu hét lên, gã dùng một lá bùa độn thổ, toàn thân phủ một lớp hào quang bạc, định thoát thân.

​Nhưng Nguyệt Linh chỉ cần một cái liếc mắt. Thái Sơ U Hỏa từ cơ thể hắn bốc lên, khóa chặt không gian xung quanh gã. Trong giây lát, ngọn lửa đen thiêu rụi cả lớp hộ thân, biến gã trở thành kẻ đầu tiên nếm trải sự trừng phạt của tạo hóa.

​Trần Lạc Vũ bước lên phía trước, chắn trước mặt muội muội, tay hắn khẽ đè xuống không gian đang hỗn loạn: "Đủ rồi, Nguyệt Linh. Giết hết thì quá sớm. Để lại vài tên làm nhân chứng, ta cần phải gửi một thông điệp cho những 'bậc trưởng bối' đang ngồi trong phủ đệ của chúng."

​Nguyệt Linh thu kiếm, lửa đen rút vào cơ thể. Nàng nhìn những kẻ sống sót đang run rẩy dưới đất, ánh mắt vô cảm: "Huynh muốn gửi thông điệp gì?"

​Lạc Vũ nhìn thẳng vào hư không, nơi có những luồng thần thức vẫn đang ẩn náu, gằn giọng:

​"Nói với lũ chủ nhân của các ngươi: Trần phủ không phải nơi để đến dạo chơi. Kẻ nào còn bước qua cổng một lần nữa, đừng trách Trần Lạc Vũ ta không báo trước... ta sẽ mang toàn bộ tạo hóa của kẻ đó về làm phân bón cho hoa trong vườn nhà mình."

​Đám tu sĩ còn sống sót như được đại xá, vội vã dìu nhau chạy trốn, bỏ lại sau lưng những mảnh vụn của binh khí và sự kinh hoàng chưa từng có. Đêm nay, Trần phủ sẽ trở thành cấm địa của cả thành này.

Sau khi đám người kia biến mất vào màn đêm, không gian trong sân sau Trần phủ dần trở lại vẻ tĩnh lặng vốn có, chỉ còn lại mùi khét của kim loại bị nung chảy và dư vị nồng nặc của linh lực hỗn loạn.

​Nguyệt Linh thu lại tư thế chiến đấu, nhưng luồng hỏa khí đen tuyền vẫn còn lưu chuyển quanh đầu ngón tay nàng như những con rắn nhỏ tinh nghịch. Nàng quay sang nhìn Lạc Vũ, đôi mắt vẫn còn ánh lên tia sắc bén của trận chiến vừa rồi:

​"Huynh, liệu họ có sợ không, hay đây chỉ là mồi lửa khiến các đại gia tộc kia thực sự nổi giận?"

​Trần Lạc Vũ bước đến bên cạnh, phất tay áo, một lớp kết giới vô hình bao phủ toàn bộ khu vực, chặn đứng mọi luồng thần thức tò mò còn sót lại. Hắn đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu muội muội, ánh mắt dịu lại nhưng vẫn đầy toan tính:

​"Sợ? Đám cáo già đó không biết đến hai từ 'sợ'. Nhưng chúng biết đến hai từ 'lợi' và 'hại'. Vừa rồi, muội không chỉ dùng sức mạnh, mà đã dùng cả sự hủy diệt tuyệt đối của Thái Sơ U Hỏa để đè bẹp chúng. Chúng không biết giới hạn của muội nằm ở đâu, đó mới là nỗi sợ lớn nhất."

​Hắn dừng lại một chút, ánh mắt hướng về phía bức tường đá vừa bị phá hủy:

​"Việc chúng ta cần làm bây giờ là củng cố những gì đã đạt được. Muội vừa đột phá, Kim Đan còn chưa thực sự ổn định. Ta đã chuẩn bị sẵn một bộ 'Cửu Tinh Trận Đồ' dưới lòng sân này. Chỉ cần kích hoạt nó, Trần phủ sẽ trở thành một khối thống nhất, bất kỳ kẻ nào xâm nhập mà không có sự cho phép đều sẽ trở thành nguồn linh lực bị rút cạn."

​Nguyệt Linh gật đầu, nàng hiểu rõ tầm quan trọng của việc này. Dưới sự chỉ dẫn của Lạc Vũ, nàng bắt đầu vận hành Thiên Đan Tạo Hóa Quyết lần nữa. Lần này, không phải để đối phó với kẻ địch, mà để hòa quyện hơi thở của mình với cấu trúc của toàn bộ Trần phủ.

​Từng đường vân đen từ cơ thể nàng lan tỏa ra mặt đất, xuyên thấu qua những lớp gạch đá, kết nối với những cột trụ đã được Lạc Vũ bố trí từ trước. Ngôi nhà vốn dĩ bình thường bỗng chốc tỏa ra một khí tức cổ xưa và thâm trầm.

​"Được rồi," Lạc Vũ hài lòng gật đầu khi thấy những hoa văn màu đen ẩn hiện dưới lớp gạch. "Bây giờ, dù là cao thủ Nguyên Anh sơ kỳ cũng không thể dễ dàng bước qua cổng mà không làm kinh động đến chúng ta."

​Hắn nhìn lên bầu trời, nơi vầng trăng đã dần khuất sau những đám mây đen, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến.

​"Nguyệt Linh, đêm nay chỉ là mở đầu. Những kẻ ngoài kia sẽ không tấn công thêm lần nữa đâu, chúng sẽ bắt đầu thăm dò, dùng đủ mọi loại thủ đoạn bẩn thỉu. Nhưng nhớ kỹ, trong thế giới của kẻ mạnh, chỉ có kẻ giữ được bình tĩnh và nắm trong tay 'tạo hóa' mới là người cuối cùng còn đứng vững."

​Nguyệt Linh nhìn bàn tay mình, ngọn lửa đen đã tan biến hoàn toàn, để lại một làn da trắng trẻo nhưng ẩn chứa sức mạnh khủng khiếp bên trong. Nàng mỉm cười, một nụ cười tự tin và đầy hứa hẹn:

​"Huynh yên tâm. Dù là bão tố hay là thiên quân vạn mã, muội cũng sẽ không để Trần phủ lung lay thêm một lần nào nữa."

​Lạc Vũ nhìn muội muội, trong lòng thoáng chút an tâm. Hắn biết, con đường phía trước còn vô vàn chông gai, nhưng ít nhất vào lúc này, họ đã có đủ tư cách để định đoạt vận mệnh của chính mình.

​"Đi nghỉ ngơi đi," Lạc Vũ phất tay. "Ngày mai, thành này sẽ không còn yên bình như trước nữa đâu. Chúng ta cần chuẩn bị cho những 'vị khách' không mời mà đến vào ngày mai."

​Nguyệt Linh gật đầu, xoay người đi vào trong. Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng lưng nàng giờ đây đã trở nên kiên cường hơn bao giờ hết, tựa như một thanh kiếm đã được tôi luyện qua lò lửa nguyên thủy, sẵn sàng chém đứt mọi ràng buộc cũ kỹ của quá khứ.