Ánh trăng treo cao, luồng uy áp trong sân sau của Trần phủ biến đổi dữ dội. Trong từng hơi thở của Nguyệt Linh, khí tức không còn chỉ là sự sắc bén của kiếm đạo thuần túy, mà đã bị nhấn chìm trong sức nóng vặn vẹo không gian của Thái Sơ U Hỏa - ngọn lửa nguyên thủy mà nàng đã hấp thụ từ trước.
Trần Lạc Vũ đứng cách đó không xa, hắn quan sát sự biến chuyển của linh lực trong cơ thể muội. Việc biến đổi thuộc tính là bước ngoặt quyết định phẩm chất của một Kim Đan. Nếu Nguyệt Linh không kiểm soát tốt sự cuồng bạo của Thái Sơ U Hỏa, nó sẽ trực tiếp thiêu rụi viên Kim Đan mà nàng vừa dày công khắc Đan văn.
"Nguyệt Linh, tập trung! Đừng để ý thức bị sự cuồng bạo của U Hỏa nuốt chửng!"
Lạc Vũ quát lên, giọng hắn vang vọng khắp sân sau, trấn áp những làn sóng nhiệt đang gào thét:
"Cái muội cần không phải là sự bùng nổ, mà là sự tinh luyện. Hãy dùng Thiên Đan Tạo Hóa Quyết để ép Thái Sơ U Hỏa phải hòa làm một với những đường Đan văn đã khắc! Mỗi một đường vân chính là một chiếc lồng giam, muội phải dùng chính tạo hóa trong ngọn lửa để gia cố chiếc lồng đó!"
Nguyệt Linh không đáp, nàng dồn toàn bộ tâm trí vào viên Kim Đan. Những đường Đan văn đỏ rực lúc này như những con kênh dẫn dòng u tối. Nàng vận hành Thiên Đan Tạo Hóa Quyết, luồng linh lực trong kinh mạch không còn chảy theo lối cũ, mà bắt đầu xoay chuyển theo quỹ đạo của vũ trụ thu nhỏ. Nàng cảm nhận Thái Sơ U Hỏa - ngọn lửa hủy diệt trong đan điền - nay đang bị cưỡng ép phải tuân theo lộ trình.
"Dùng Tạo Hóa Quyết để nén U Hỏa vào vân đan! Đừng ngại đau đớn!"
Lạc Vũ tiếp tục hướng dẫn, tay hắn kết ấn bảo vệ không gian:
"Thái Sơ U Hỏa là lửa nguyên thủy, nó mang tính tạo hóa, không phải loại lửa phàm nhân có thể điều khiển. Muội phải dẫn dắt nó khắc sâu vào những đường Đan văn, biến sự hủy diệt của nó thành sự tôi luyện vĩnh cửu cho Kim Đan."
Nguyệt Linh làm theo. Mỗi một tia ý thức chạm vào Đan văn, luồng Thái Sơ U Hỏa lập tức tuân lệnh, chảy theo quỹ đạo Đan văn một cách ngoan ngoãn.
Xoẹt! Xoẹt! Một luồng kình lực bùng nổ, đẩy lùi không khí xung quanh. Sân sau Trần phủ lập tức bị bao phủ bởi những ngọn lửa đen huyền bí từ Thái Sơ U Hỏa văng ra từ đan điền nàng.
Nguyệt Linh cảm thấy viên Kim Đan giờ đây như một lò luyện, xoay chuyển không ngừng. Nàng vận hành công pháp đến mức cực hạn, những huyệt đạo trên cơ thể bắt đầu rỉ ra máu đen - tạp chất trong xương tủy bị ép ra ngoài bởi sự tinh thuần của U Hỏa.
"Huynh, Thái Sơ U Hỏa đang bắt đầu ăn mòn các Đan văn, nó muốn phá vỡ cấu trúc của Kim Đan!"
Nguyệt Linh nói, giọng run rẩy nhưng đầy tỉnh táo.
"Vậy thì dùng Tạo Hóa Quyết để dẫn dắt nó! Hãy biến sự ăn mòn đó thành bước đệm để tôi luyện Kim Đan thêm cứng cáp! Hãy tưởng tượng Kim Đan của muội là một vạn vật, còn U Hỏa là môi trường tôi luyện. Tạo hóa ở đâu? Tạo hóa nằm ở sự hồi sinh sau hủy diệt!"
Lạc Vũ tiến lại gần, dùng thần niệm ấn nhẹ lên vai nàng, truyền thêm một nguồn linh lực ổn định:
"Đừng chống lại sự cuồng bạo. Hãy để nó va chạm, nhưng phải nằm trong khuôn khổ của Đan văn. Muội là kẻ cầm lái, không phải kẻ ngăn cản."
Nguyệt Linh hít sâu, buông bỏ sự gò bó đối với linh lực. Nàng để cho Thái Sơ U Hỏa lao vào những đường vân dưới sự điều phối của Tạo Hóa Quyết. Ngay lập tức, tiếng gầm thét trầm đục vang lên từ cơ thể nàng. Viên Kim Đan nứt ra một vết nhỏ rồi lại khép lại, vết nứt đó để lại một dải màu đen rực rỡ - đó chính là thuộc tính hóa hoàn chỉnh.
Trong từng tế bào, sức mạnh dường như tăng lên gấp bội. Nàng không còn cần vận dụng linh lực thô bạo, chỉ cần ý niệm khẽ động, Thái Sơ U Hỏa sẽ tự động tuôn trào theo ý nàng, mang theo uy lực của cả kiếm đạo lẫn thuộc tính hỏa nguyên thủy.
"Đủ rồi,"
Lạc Vũ ngăn lại:
"Sự chuyển hóa này đã tiêu tốn gần hết linh lực. Nghỉ ngơi trong mười nhịp thở, sau đó phải ổn định lại Kim Đan bằng chính những Đan văn đó."
Nguyệt Linh ngồi yên, cố gắng điều tiết lại nhịp thở. Nàng cảm thấy sự trống rỗng trong kinh mạch, nhưng đan điền lại tràn đầy sự hưng phấn. Sự cuồng bạo của Thái Sơ U Hỏa không còn làm nàng đau đớn, mà giờ đây chúng giống như hai người bạn đồng hành, sẵn sàng phục vụ cho ý chí của nàng.
Trần Lạc Vũ nhìn lên bầu trời. Những kẻ ngoài cổng Trần phủ vẫn đang quỳ đó, nhưng chúng đã không còn im lặng. Những tiếng xì xào, những luồng thần thức thăm dò bắt đầu tràn vào không gian. Hắn biết, thời gian không còn nhiều.
"Nguyệt Linh, muội phải làm quen với việc điều khiển sức mạnh này ngay lập tức. Những kẻ ngoài kia sẽ không để muội có thêm thời gian đâu."
Nguyệt Linh đứng dậy, bàn tay nàng nắm lại, một ngọn lửa đen nhỏ nhoi nhưng mang sức nặng của vạn cân hiện lên. Nàng nhìn bức tường đá phía xa, vung tay nhẹ.
Ầm! Bức tường đá dày ba tấc phía xa nổ tung, thành bụi mịn. Nàng đã làm chủ được quy tắc.
"Muội đã sẵn sàng, huynh. Bất cứ điều gì phía trước, muội cũng sẽ đối mặt."