Sau trận ám sát hụt của Huyết Sát Môn, cái tên Trần Nguyệt Linh trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán âm thầm bên trong nội viện Trần gia. Dù nàng đang dưỡng thương, nhưng không khí xung quanh tiểu viện đã thay đổi rõ rệt, không còn kẻ nào dám công khai tìm tới gây hấn như trước. Hoàng ngồi trên giường, cảm nhận rõ rệt sự yếu ớt của cơ thể này khi đối mặt với những cao thủ thực thụ của Thiên Huyền Giới. Nàng nhận ra rằng nếu chỉ dựa vào linh lực xám bạc nén ép một cách cưỡng cầu, cơ thể nàng sẽ sụp đổ trước khi kịp đạt đến đỉnh cao.
Hoàng cần những loại dược liệu cao cấp hơn để đúc lại gân cốt, những thứ mà kho thuốc của Trần gia hiện tại không thể đáp ứng nổi. Nàng khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua những mảnh vỡ của trận pháp cũ còn sót lại trên sàn nhà sau đêm máu đó.
“Cái giá của việc mạnh lên là phải có tiền, rất nhiều tiền.”
Nàng quyết định tìm đến Vạn Bảo Các, thương hội thần bí và hùng mạnh nhất Thiên Huyền Giới, nơi được đồn rằng chỉ cần có đủ linh thạch, ngươi có thể mua được cả mạng của Diêm Vương. Hoàng không hề biết rằng thương hội này có liên kết gì với linh hồn Tuyết Nguyệt đang ngủ sâu trong mình, nàng chỉ đơn thuần coi đây là một trạm tiếp tế. Một buổi sáng sương mù còn chưa tan hẳn, thiếu nữ mặc y phục trắng giản dị, che giấu khí tức, lặng lẽ bước ra khỏi phủ hướng về phía trung tâm thành.
Vạn Bảo Các sừng sững giữa thành Huyền Dương như một con quái vật khổng lồ bằng gỗ quý và đá cẩm thạch, tỏa ra uy áp khiến người đi đường phải kiêng dè. Nàng bước vào đại sảnh, mùi hương của kỳ hoa dị thảo và linh dược cao cấp xộc thẳng vào cánh mũi, khiến linh lực xám bạc trong người nàng khẽ rúng động. Một sự vụ viên tiến tới, ánh mắt soi xét nhìn vào bộ y phục không có ký hiệu đặc biệt của nàng, giọng nói mang theo vài phần khách sáo nhưng đầy xa cách.
“Tiểu thư cần tìm bảo vật gì, hay muốn bán đấu giá dược liệu?”
Hoàng không nói nhiều, nàng lấy ra một chiếc lọ sứ nhỏ, bên trong chứa một viên đan dược có vân mây mờ ảo mà nàng đã dùng chút sức mạnh từ phong ấn để luyện chế. Viên đan này không mang theo linh khí nồng đậm, nhưng nếu nhìn kỹ, người ta sẽ thấy không gian xung quanh nó dường như bị bóp méo nhẹ bởi mật độ năng lượng cực cao. Sự vụ viên ban đầu còn lơ đãng, nhưng khi hắn mở nắp lọ, một luồng hàn ý lạnh thấu xương xộc thẳng vào thần thức khiến hắn rùng mình, suýt chút nữa làm rơi lọ sứ.
Hắn lập tức đổi thái độ, cúi thấp người, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán vì nhận ra mình suýt nữa đã đắc tội với một “đại gia” giấu mặt.
“Mời tiểu thư lên tầng hai, việc này vượt quá thẩm quyền của tôi, quản sự sẽ trực tiếp tiếp đón ngài.”
Nàng bước theo hắn lên cầu thang gỗ, cảm giác kỳ lạ lại một lần nữa trỗi dậy trong lòng, một sự quen thuộc vô hình với cách bố trí trận pháp tại nơi này. Hoàng nhíu mày, nàng tự hỏi liệu đây có phải là bản năng của một Đan sư hay là một thứ gì đó sâu xa hơn đang ngủ yên trong thức hải. Tại phòng khách quý, một trung niên nam tử có ánh mắt sắc sảo đang ngồi chờ sẵn, hắn là Lý trưởng lão, người quản lý chi nhánh Thiên Huyền Giới này. Hắn cầm viên đan lên, đôi tay khẽ run rẩy khi nhận ra kỹ thuật cô đọng linh lực này chưa từng xuất hiện trong dược điển.
Hắn nhìn nàng, cố gắng thăm dò khí tức nhưng hoàn toàn bị một màn sương xám bạc ngăn chặn, khiến hắn càng thêm tin rằng nàng là truyền nhân của một ẩn thế lão quái.
“Viên đan này… kỹ thuật luyện chế thật tinh vi, tiểu thư muốn trao đổi thứ gì?”
Nàng bình thản đưa ra một danh sách dược liệu dài dằng dặc, trong đó có cả Hỗn Nguyên Thảo và Linh Tuyền Thủy, những thứ cực kỳ quý hiếm ở vùng đất này.
“Ta muốn những thứ này, và một lò luyện đan cấp Linh đúng nghĩa.”
Lý trưởng lão đăm chiêu một hồi rồi gật đầu, hắn nhận ra giá trị của viên đan này đủ để Vạn Bảo Các mạo hiểm đầu tư vào vị thiếu nữ bí ẩn trước mắt. Hắn không hề biết rằng, sâu trong mật khố của thương hội, một miếng lệnh bài cổ xưa vốn đã im lìm vạn năm bỗng nhiên phát ra một tia sáng nhạt khi nàng bước vào tòa nhà. Nàng nhận lấy nhẫn chứa dược liệu, trong lòng thầm tính toán về cuộc đột phá sắp tới, hoàn toàn không hay biết mình đã vô tình kích hoạt một quân cờ khổng lồ trên bàn cờ thế giới.
Khi nàng rời đi, Lý trưởng lão lập tức viết một bức mật thư gửi về tổng bộ với nội dung ngắn gọn: “Thiên Huyền Giới xuất hiện Đan đạo kỳ tài, nghi vấn có liên quan đến Khởi Nguyên”. Nàng bước đi trên phố thị đông đúc, tâm trí đã đặt vào việc luyện chế Thái Sơ Tôi Thể Đan để chuẩn bị cho một cuộc lột xác hoàn toàn sau trận tử chiến. Mỗi bước chân của nàng giờ đây không còn là của một phế thể Trần Nguyệt Linh, mà là bước tiến của một kẻ đang âm thầm xây dựng lại đế chế từ đống đổ nát.