Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 9: Đêm trước cơn bão



Nàng trở về Trần phủ khi những tia nắng cuối ngày đã tắt hẳn, để lại một màn đêm u uất bao trùm lên những dãy hành lang đá lạnh lẽo. Trên tay nàng, chiếc nhẫn chứa dược liệu từ Vạn Bảo Các dường như nặng hơn hàng vạn quân nhu, bởi nàng hiểu rõ đây chính là canh bạc cuối cùng của mình. Vừa bước chân vào tiểu viện, nàng đã cảm nhận được một sự im lặng bất thường, một thứ tĩnh mịch không phải của sự bình yên mà là của một họng súng đang nhắm sẵn. Các hộ vệ vốn dĩ canh gác từ xa đã biến mất không dấu vết, chỉ còn lại tiếng lá khô xào xạc dưới chân như những tiếng than khóc từ dưới lòng đất vọng lên.

​Nàng đứng khựng lại giữa sân, đôi mắt khẽ nheo lại khi cảm nhận được những sợi tơ linh lực đỏ rực đang âm thầm giăng kín không gian tiểu viện.

“Huyết Sát Môn quả nhiên không để ta có thời gian thở dốc.”

​Nàng khẽ lẩm bẩm, bàn tay giấu trong tay áo đã bí mật nắm chặt lấy một bình dược phẩm vừa mới tinh lọc sơ bộ trên đường trở về. Từ trong bóng tối của những tàng cây cổ thụ, ba bóng người mặc huyết y từ từ hiện ra, tỏa ra uy áp Trúc Cơ sơ kỳ đặc quánh khiến không khí xung quanh trở nên vô cùng khó thở. Chúng không lập tức lao vào tấn công mà đứng ở ba vị trí chiến lược, hình thành một thế trận tam giác khóa chặt mọi ngõ ngách thoát thân của nàng. Một tên sát thủ có vết sẹo dài trên mặt tiến lên, đôi mắt hắn đỏ rực như chứa đầy máu tươi nhìn nàng đầy vẻ khinh bỉ.

​Hắn cười lạnh, thanh âm rít qua kẽ răng nghe vô cùng rợn người giữa đêm thanh vắng.

“Con nhóc Trần gia, ngươi tưởng mình có thể sống sót sau khi đắc tội với tông môn ta sao?”

​Nàng không đáp lời, chỉ lặng lẽ quan sát huyết giới đang dần hình thành, một loại trận pháp giam cầm cấp thấp nhưng lại cực kỳ hiệu quả đối với tu sĩ Luyện Khí. Trong đầu nàng, các phương án đối phó đang xoay chuyển liên tục, nhưng thực tế tàn khốc cho thấy chênh lệch cảnh giới là một cái hố sâu không thể lấp đầy bằng mưu mẹo thông thường. Nàng biết, nếu trận chiến nổ ra ngay lúc này, nàng chỉ có chưa đầy mười phần trăm cơ hội để giữ lại mạng sống dù có liều mạng dùng đến sức mạnh phong ấn.

​Hoàng khẽ thở dài, nàng đột ngột ngồi xếp bằng xuống đất, một hành động kỳ quái khiến ba tên sát thủ vốn đang cảnh giác cũng phải thoáng chút ngẩn người.

“Các ngươi muốn mạng của ta, nhưng liệu chủ nhân của các ngươi có muốn một cái xác không còn chút bí mật nào không?”

​Nàng bình thản lên tiếng, giọng nói không chút run rẩy dù đang nằm giữa vòng vây của tử thần, điều này khiến tên cầm đầu phải hơi khựng lại đôi chút. Hắn nheo mắt nhìn nàng, trong đầu thầm tính toán về giá trị của thứ “dị linh căn” xám bạc mà cấp trên đã đặc biệt dặn dò phải bắt sống nếu có thể. Tận dụng giây phút do dự ngắn ngủi đó, nàng bí mật bóp nát bình dược trong tay, để làn khói thuốc nhạt màu hòa vào không khí theo một cách vô cùng tinh vi.

​Trong thức hải, phong ấn băng giá bắt đầu phát ra những tiếng rạn nứt giòn giã hơn bao giờ hết, như thể cảm nhận được mối đe dọa đang cận kề. Nàng biết, đây chính là thời điểm nàng phải thực hiện một bước đi điên rồ nhất: mượn chính áp lực từ huyết giới của đối phương để cưỡng ép tôi luyện gân cốt. Nếu thành công, nàng sẽ có một cơ hội đột phá huy hoàng; còn nếu thất bại, tiểu viện này sẽ là nấm mồ chôn vùi linh hồn của nàng mãi mãi. Nàng hít một hơi thật sâu, bắt đầu dẫn dắt luồng linh lực xám bạc tàn bạo nhất vào thẳng các đại mạch yếu ớt của cơ thể.

​Trận chiến thực sự vẫn chưa nổ ra, nhưng một cuộc đấu trí và đấu lực âm thầm đã bắt đầu nóng lên dưới màn đêm Thiên Huyền Giới đầy rẫy những cạm bẫy. Ba tên sát thủ bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng sự ngạo mạn của kẻ ở cảnh giới cao hơn đã khiến chúng đánh mất cơ hội ra tay sớm nhất. Nàng nhắm chặt mắt, chịu đựng cơn đau như hàng vạn mũi kim đang đâm xuyên qua tủy xương, chuẩn bị cho một sự lột xác đẫm máu sắp sửa diễn ra. Bánh răng của định mệnh đang quay chậm lại, chuẩn bị cho một cú nổ lớn sẽ làm chấn động cả Trần phủ trong đêm nay.