Thái Sơ Thần Minh Lục

Chương 101: Thiên Phú Kinh Thế



Trong bóng tối thăm thẳm của hang động-nơi thực chất là một không gian bị cưỡng ép bóp méo bởi đại thần thông-vị cường giả vừa ra tay vẫn không hề lộ diện. Lão đứng giữa những luồng linh khí cô đặc đến mức hóa lỏng, đôi mắt đục ngầu như chứa đựng cả tinh không bỗng khẽ dao động.

​Lão không nhìn vào đống sương máu của đám lính gác, mà ánh mắt xuyên thấu qua lớp đất đá, găm chặt vào người Lâm Thanh Diệp đang thoi thóp.

​"Kỳ lạ... Một kẻ phi thăng từ hạ giới rách nát, nhục thân chưa kịp tẩy tủy, vậy mà lại sở hữu Băng Linh Căn thuần khiết đến mức này? Thậm chí trong huyết mạch còn ẩn chứa một loại quy tắc băng giá vượt xa giới hạn của giới diện hạ tầng..."

​Lão lẩm bẩm, thanh âm già nua run rẩy vì kinh ngạc. Lão đã sống hàng vạn năm, chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài, nhưng kẻ có thể tự mình ngộ ra một phần "Cực Hàn Quy Tắc" ngay khi chưa chân chính bước vào Linh giới như Lâm Thanh Diệp thì quả là thiên cổ nan tri.

​Lão khẽ nhắm mắt, thần niệm vượt qua vạn trùng cấm chế, truyền đến một cung điện nguy nga lơ lửng giữa mây ngàn ở một giới vực cao hơn.

​"Chủ nhân, thuộc hạ vừa gặp một mầm non kỳ lạ tại Thanh Thương giới. Một nữ tử phi thăng sở hữu thiên phú đóng băng cả quy tắc không gian sơ khai. Nếu được bồi dưỡng đúng cách, ngày sau việc bước vào Đại Thừa, thậm chí là chạm đến ngưỡng cửa Độ Kiếp, hoàn toàn có khả năng."

​Chỉ vài nhịp thở sau, một luồng ý chí còn kinh khủng hơn, mang theo hơi thở của bậc đế vương từ hư không vọng lại, thanh âm thanh thản nhưng đầy uy quyền:

​"Ồ? Kẻ có thể khiến ngươi động tâm khen ngợi chắc chắn không tầm thường. Nhưng hiện tại Thanh Thương giới đang loạn, nhân quả của kẻ phi thăng đó quá nặng, chưa phải lúc để ta ra tay. Cứ để nàng tự sinh tự diệt trong cơn lốc này đi. Nếu nàng có thể sống sót rời khỏi Bắc Vực Hoang Nguyên, lúc đó hãy dắt nàng về gặp ta."

​"Thuộc hạ tuân lệnh."

​Vị đại năng Đại Thừa hậu kỳ thở dài một tiếng. Lão nhìn Lâm Thanh Diệp lần cuối, trong ánh mắt đã bớt đi vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là một chút tò mò. Lão biết, với thiên phú này, nếu Lâm Thanh Diệp không chết yểu, nàng sẽ là người làm chấn động cả Linh giới này trong tương lai.

​"Tiểu bối... cơ duyên đã trao, sống hay chết phải xem mạng ngươi lớn đến đâu."

​Lão phẩy nhẹ tay áo một cái.

​Một cơn cuồng phong vô hình mang theo tiên linh khí tinh thuần nhất bao bọc lấy Lâm Thanh Diệp. Cơn gió đó không chỉ bảo vệ nàng khỏi áp lực giới diện mà còn đẩy nàng bay vút đi, vượt qua hàng chục dặm không gian chỉ trong một chớp mắt.

​Khi Lâm Thanh Diệp rơi xuống một bình nguyên vắng lặng bên bìa rừng Bắc Vực, nàng kinh ngạc nhận thấy những vết rạn nứt trên kinh mạch từ cuộc chiến trước đó đã được một luồng ấm áp kỳ lạ chữa lành hoàn toàn. Nàng bàng hoàng quay đầu nhìn lại, nhưng phía sau chỉ là màn sương mù dày đặc, khe núi và hang động kỳ bí kia đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt như một giấc mộng giữa ban ngày.

​Lâm Thanh Diệp nắm chặt thanh kiếm băng, đôi mắt nàng kiên định nhìn về phía hoang nguyên xám xịt trước mặt. Nàng không biết mình vừa thoát khỏi tay một sự tồn tại kinh hoàng thế nào, nàng chỉ biết rằng mình phải sống, phải tìm thấy Lạc Vũ và Huyền Phong.

​Cùng lúc đó, tại hạ giới - Thiên Huyền Giới.

​Bên trong mật thất của Trần phủ, Nguyệt Linh đột ngột mở mắt. Luồng lôi điện tím quanh người nàng bỗng nhiên mất kiểm soát, đánh nát một góc tường đá. Nàng khẽ chau mày, một cảm giác bất an không tên bỗng dưng trào dâng trong lòng, nhưng nó đến nhanh mà đi cũng nhanh, khiến nàng không tài nào nắm bắt được.

​"Rốt cuộc là chuyện gì..."

​Nàng lẩm bẩm, đôi đồng tử tím thẫm hiện lên những vết nứt không gian li ti. Nàng không biết rằng, ở một nơi xa xôi mà nàng chưa thể chạm tới, vận mệnh của phụ mẫu nàng vừa mới rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng đi đầy rẫy chông gai nhưng cũng chứa đựng những cơ duyên nghịch thiên.

Lâm Thanh Diệp ngã quỵ xuống lớp cỏ khô úa của vùng bình nguyên vắng lặng, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nàng bàng hoàng đưa tay lên nhìn lại chính mình; luồng ấm áp kỳ lạ từ cơn lốc vừa rồi vẫn đang len lỏi vào từng thớ thịt, xoa dịu những vết thương tưởng chừng như đã phế bỏ cả đạo cơ của nàng. Những vết rạn nứt trên kinh mạch, vốn là cái giá phải trả khi đối đầu với áp lực giới diện vượt cấp, nay đã hoàn toàn biến mất, để lại một cảm giác linh hoạt và tràn đầy sức sống chưa từng có.

​"Vị đại năng đó... rốt cuộc là ai?"

​Nàng thầm kinh hãi. Chỉ một cái phẩy tay đã có thể chữa lành thương thế và dịch chuyển nàng đi xa hàng chục dặm mà không gây ra một chút chấn động nhục thân nào. Nhưng Lâm Thanh Diệp không có thời gian để suy ngẫm sâu thêm. Nàng đứng bật dậy, đôi mắt sắc lạnh quét nhìn xung quanh.

​Bầu trời phía sau lưng nàng vẫn còn vương lại những vệt tím đen của Thanh Thương Giới, nhưng trước mặt, không gian đã chuyển sang một màu xám xịt của sương muối và khí tử vong. Đó chính là bìa rừng dẫn vào Bắc Vực Hoang Nguyên.

​"Huyền Phong..."

​Nàng lẩm bẩm tên phu quân, lòng đau như cắt. Theo đúng kế hoạch đã định khi tách ra, cả hai sẽ hội ngộ tại bìa rừng này. Thế nhưng, đứng giữa đồng không mông quạnh, nàng không cảm nhận được bất kỳ hơi thở kim quang nào của anh. Chỉ có tiếng gió rít qua những tán cây khô khốc và tiếng hú xa xăm của những loài hung thú hoang dã.

​Lâm Thanh Diệp nắm chặt thanh băng kiếm, đôi môi nàng mím chặt đến trắng bệch. Nàng hiểu rằng với áp lực giới diện kinh khủng này, cộng thêm việc Huyền Phong phải dẫn dụ toàn bộ quân truy sát và vị tướng quân giáp đồng kia, cơ hội để anh thoát thân là vô cùng nhỏ nhoi.

​"Không, chàng nhất định sẽ đến. Chàng đã hứa sẽ cùng nàng tìm thấy Lạc Vũ."

​Nàng tự trấn an mình, sau đó nhanh chóng lẩn khuất vào một bụi cây rậm rạp gần đó. Nàng không dại dột đứng lộ diện giữa bình nguyên, nơi tầm mắt của phi điểu dễ dàng phát hiện. Lâm Thanh Diệp bắt đầu vận hành công pháp, nhưng lần này nàng ngạc nhiên nhận thấy linh lực trong người vận chuyển trơn tru hơn trước rất nhiều. Dường như luồng tiên linh khí tinh thuần từ vị đại năng kia không chỉ chữa thương mà còn giúp nhục thân nàng bắt đầu quá trình "đồng hóa" với Linh giới nhanh hơn một bước.

​Nàng ngồi xếp bằng, một tay vẫn đặt trên chuôi kiếm, thần niệm trải rộng ra xung quanh trong phạm vi vài dặm. Mỗi một tiếng lá rụng, mỗi một luồng gió chuyển động đều khiến nàng cảnh giác tối đa. Nàng sẽ đợi. Nếu Huyền Phong chưa đến, nàng sẽ đợi cho đến khi hơi thở cuối cùng cạn kiệt, hoặc cho đến khi nhìn thấy bóng dáng kim quang rực rỡ ấy xé toạc màn sương xám để trở về bên nàng.

​Hành trình ở Linh giới vốn dĩ cô độc và tàn khốc, nhưng đối với Lâm Thanh Diệp lúc này, sự im lặng của bình nguyên còn đáng sợ hơn cả vạn quân truy sát. Nàng nhìn về hướng Đông-nơi phu quân đã đánh cược mạng sống-với một niềm tin mãnh liệt rằng, định mệnh sẽ không thể chia lìa hai người ở cái nơi hoang lương này.

Trời về chiều, bầu trời Bắc Vực Hoang Nguyên không có lấy một vệt ráng hồng, chỉ có một màu xám xịt đè nặng xuống vạn vật. Lâm Thanh Diệp ẩn mình trong hốc đá ven bìa rừng, đôi mắt không rời khỏi phía chân trời hướng Đông. Nàng đã ngồi đó ba canh giờ, hơi thở gần như hòa làm một với cái lạnh lẽo của vùng hoang dã.

​Đúng lúc niềm hy vọng trong lòng nàng bắt đầu lung lay, từ phía xa, một vệt sáng mờ nhạt xuất hiện. Nó không phải là kim quang rực rỡ oai hùng thường ngày, mà là một vệt sáng lập lòe, yếu ớt như một ngọn đèn trước gió, đang lảo đảo lao đi giữa những tán cây mục nát.

​"Huyền Phong!"

​Lâm Thanh Diệp suýt nữa thì bật thốt lên thành tiếng. Nàng không mảy may do dự, đạp lên mặt đất lạnh lẽo, thân ảnh hóa thành một làn khói trắng lướt đi trong màn sương.

​Khi tiếp cận gần vệt sáng đó, tim nàng như thắt lại. Trần Huyền Phong đang ở trong tình trạng vô cùng thảm khốc. Y bào màu kim long của anh đã rách nát đến mức không còn nhìn ra hình thù, máu tươi thấm đẫm từ vai xuống đến thắt lưng, đông cứng lại thành từng mảng đen thẫm dưới cái lạnh của Linh giới. Cánh tay trái của anh buông thõng, xương cốt dường như đã bị dư chấn từ cú nhảy xuống vực và đòn đánh của tên tướng quân giáp đồng nghiền nát.

​"Chàng...!"

​Lâm Thanh Diệp lao đến đỡ lấy cơ thể đang lảo đảo của anh. Trần Huyền Phong nghe thấy giọng nói quen thuộc, đôi mắt vốn đã mờ đi vì kiệt sức bỗng lóe lên một tia sáng cuối cùng. Anh gục đầu lên vai nàng, hơi thở đứt quãng, nhưng bàn tay phải vẫn cố gắng nắm chặt lấy tay nàng.

​"Nàng... vẫn ổn... tốt rồi..."

​"Đừng nói nữa, chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Lâm Thanh Diệp cảm nhận được khí tức của Huyền Phong đang cực kỳ hỗn loạn, đan điền của anh dường như đã cạn kiệt linh lực sau khi dùng tinh huyết để độn không xuyên qua vực thẳm.

​Nàng dìu anh tiến sâu vào trong cánh rừng mục nát của Bắc Vực. Nơi này đầy rẫy chướng khí và những loài thực vật kỳ dị, nhưng chính những thứ đó lại là lớp màn bảo vệ tốt nhất để che mắt quân truy sát của Thanh Long Vương Triều.

​Nép vào một hang đá nhỏ bị che lấp bởi những tán dây leo đầy gai, Lâm Thanh Diệp vội vàng đặt Huyền Phong nằm xuống. Nàng định lấy linh dược ra, nhưng Huyền Phong khẽ lắc đầu, giọng nói khàn đặc:

​"Không cần... lãng phí... Nàng hãy nhìn xem..."

​Anh run rẩy mở bàn tay đang nắm chặt ra. Trong lòng bàn tay đầy máu của anh là một mảnh vỡ của miếng ngọc giản cũ nát mà anh đã thu giữ được từ tên binh sĩ lúc trước. Mảnh ngọc này tỏa ra một luồng khí tức u trầm, đồng nhất với khí tức của vùng hoang nguyên này.

​"Trên đường... chạy trốn... ta cảm nhận được... mảnh ngọc này có phản ứng với hướng Bắc... Lạc Vũ... có lẽ thực sự ở sâu trong kia."

​Lâm Thanh Diệp nhìn mảnh ngọc, rồi nhìn lại người phu quân vì bảo vệ mình và tìm con mà không tiếc mạng sống, nước mắt nàng không kìm được mà rơi xuống gò má tái nhợt. Nàng truyền vào người anh một luồng khí tức ấm áp-thứ tiên linh khí tinh thuần mà vị đại năng Đại Thừa kia đã để lại trong cơ thể nàng.

​Luồng khí ấy vừa nhập vào người, sắc mặt của Huyền Phong bỗng chốc khởi sắc hơn một chút, những vết thương chí mạng bắt đầu có dấu hiệu khép miệng. Anh kinh ngạc nhìn thê tử, nhưng Lâm Thanh Diệp chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho anh nghỉ ngơi.

​Hai người nương tựa vào nhau trong hang đá tối tăm, giữa lòng vùng đất tử thần. Phía sau là vương triều truy sát, phía trước là hoang nguyên bí ẩn, nhưng trong khoảnh khắc này, khi bàn tay họ nắm chặt lấy nhau, cả hai đều hiểu rằng hành trình này mới chỉ thực sự bắt đầu. Gia đình họ, dù cách biệt hai giới, vẫn đang hướng về nhau bằng một sợi dây liên kết không gì có thể cắt đứt.