Tiếng nổ vang rền từ cú va chạm giữa quyền kình của Trần Huyền Phong và đạo đao mang vạn trượng khiến sườn núi Thanh Thương Giới sụp đổ tan tành. Trần Huyền Phong dù đón đỡ được nhưng lồng ngực lão chấn động dữ dội, một ngụm máu tươi không kìm được mà trào ra nơi khóe miệng.
Linh giới không giống hạ giới. Ở đây, áp lực giới diện nặng nề như núi đè lên từng thớ thịt. Một chiêu tung ra tốn sức gấp mười lần bình thường, khiến linh lực trong cơ thể lão trở nên hỗn loạn.
"Huyền Phong! Chàng có sao không?"
Lâm Thanh Diệp thét lên, gương mặt nàng trắng bệch vì lo lắng. Đôi tay ngọc ngà kết ấn liên tục, một vùng sương băng tuyệt đối bao phủ lấy con phi điểu của tướng quân giáp đồng, cưỡng ép đóng băng đôi cánh của nó. Tuy nhiên, chỉ sau vài nhịp thở, nàng đã cảm thấy ngực mình thắt lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Tu vi Bán bộ Luyện Hư của nàng ở nơi này thực sự quá miễn cưỡng, áp lực giới diện như muốn bóp nát kinh mạch mỗi khi nàng cố gắng điều động quy tắc.
"Nàng đừng lo cho ta, mau rời khỏi đây!"
Trần Huyền Phong hơi thở dồn dập. Lão nhận ra phía sau vị tướng quân kia, hàng chục đạo độn quang khác đang áp sát. Ở Linh giới này, diện tích rộng lớn gấp chục lần hạ giới, nhưng với áp lực kinh người này, việc bay nhảy của những kẻ mới phi thăng như họ chẳng khác nào rùa bò.
Lão vừa mới nhấc chân lên không trung được vài trượng, áp lực từ tầng không dội xuống khiến lão lảo đảo, suýt chút nữa ngã quỵ. Thân thể chưa kịp chuyển hóa tiên linh khí khiến lão cảm thấy như đang mang một tòa đại sơn trên lưng.
"Chết tiệt! Áp lực này quá lớn, chúng ta không thể bay xa được!"
Vị tướng quân giáp đồng đã phá vỡ lớp băng, hắn cười gằn trên lưng phi điểu: "Lũ hạ giới ngu ngốc, nhục thân chưa chuyển hóa mà đòi bay nhảy sao? Để ta tiễn hai người một đoạn!"
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Trần Huyền Phong nhìn thê tử, ánh mắt hiện lên sự quyết liệt đến đau lòng. Lão hiểu rằng nếu hai người cứ bám lấy nhau, với tốc độ chậm chạp này, chắc chắn cả hai sẽ bị vây chết trong vòng vài dặm.
"Nàng nghe ta! Chúng ta phải tách ra!"
Lâm Thanh Diệp chấn động, nàng nắm chặt lấy tay áo lão: "Không được! Chàng đang bị thương, sao nàng có thể bỏ chàng lại?"
"Nghe ta!" Trần Huyền Phong gắt lên, giọng lão khản đặc vì nén đau. "Mục tiêu của chúng là cả hai. Nếu tách ra, chúng sẽ bị phân tán lực lượng. Nàng dùng băng pháp che giấu hơi thở, lặn xuống khe núi phía Tây. Ta sẽ dẫn dụ tên tướng quân này sang phía Đông. Chúng ta hẹn nhau ở bìa rừng Bắc Vực Hoang Nguyên!"
Tiếng phi điểu đã cận kề, đao mang lại một lần nữa xé gió chém tới. Trần Huyền Phong không kịp giải thích thêm, lão dùng hết chút linh lực cuối cùng đẩy mạnh Lâm Thanh Diệp vào một khe nứt sâu thẳm bên dưới sườn núi đổ nát.
"Đi mau! Vì con, nàng phải sống!"
Lâm Thanh Diệp rơi nước mắt, nhưng nàng hiểu phu quân nói đúng. Nàng lập tức vận chuyển công pháp, hóa thành một làn sương lạnh nhạt nhòa, nương theo đống đất đá đổ nát mà lặn sâu vào bóng tối của khe núi.
Trần Huyền Phong ở trên cao hét lớn một tiếng, lão cố tình bộc phát kim quang rực rỡ nhất, tung một quyền vào không trung để thu hút toàn bộ sự chú ý của quân lính:
"Tên khốn giáp đồng, có giỏi thì đuổi theo lão tử đây này!"
Nói đoạn, lão cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết để cưỡng ép tăng tốc, lảo đảo lao về hướng ngược lại. Vị tướng quân giáp đồng thấy vậy liền hừ lạnh: "Kẻ cầm đầu định làm mồi nhử sao? Được, ta ưu tiên lấy đầu ngươi trước! Đám còn lại, lùng sục khắp cái sườn núi này cho ta, không được để con mụ kia thoát!"
Cơn gió rít gào qua những khe đá lởm chởm của Thanh Thương Giới như tiếng cười nhạo báng của định mệnh. Huyền Phong lao đi trong không trung, mỗi sải tay quạt gió là một lần lồng ngực đau như bị xé rách. Áp lực giới diện khủng khiếp ép xuống khiến đôi chân nặng như chì, mỗi dặm đường bay qua đều phải đổi bằng những giọt tinh huyết rỉ ra từ lỗ chân lông.
Phía sau, vị tướng quân giáp đồng cùng ba tên thống lĩnh bám đuổi gắt gao. Con phi điểu mỗi lần vỗ cánh đều tạo ra những luồng phong đao sắc lẹm chém thẳng vào lưng anh.
"Chạy đi đâu!"
Tên tướng quân quát lớn, đại đao vung lên một đạo hỏa diễm hừng hực chém đứt ngọn núi đá ngay sát cạnh Huyền Phong. Anh phải nghiêng người né tránh, cả cơ thể va đập vào vách đá khiến kim quang bảo vệ quanh người vỡ vụn. Huyền Phong cắn chặt răng, mắt đỏ ngầu, lòng thầm nhủ: "Nàng phải sống, nhất định phải tìm được Lạc Vũ."
Trong khi đó, tại khe núi phía Tây.
Lâm Thanh Diệp ẩn mình dưới lớp băng mỏng, nương theo dòng nước ngầm lạnh lẽo chảy sâu vào lòng đất. Cả cơ thể nàng run rẩy vì lo lắng cho phu quân.
"Huyền Phong, chàng nhất định không được có chuyện gì..."
Nàng muốn quay lại, nhưng lời dặn của anh khóa chặt chân nàng. Bỗng nhiên, tiếng bước chân nặng nề vang lên ngay phía trên. Một nhóm lính gác Thanh Long dùng trường kích đâm mạnh xuống từng khe đá để tìm kiếm.
"Con mụ đó chắc chắn trốn quanh đây! Tìm kỹ vào, không giết được nó tướng quân sẽ lột da chúng ta!"
Lâm Thanh Diệp nín thở, thu liễm hơi thở đến mức tối đa. Một mũi kích sắc nhọn đâm xuyên qua lớp băng, chỉ cách vai nàng chưa đầy một thốn. Nàng cắn môi đến bật máu, lặng lẽ dịch chuyển theo dòng nước ngầm, từng chút một rời xa vùng nguy hiểm.
Quay lại phía Đông.
Huyền Phong đã bị dồn đến đường cùng. Trước mặt anh là vực thẳm vạn trượng tỏa ra luồng khí tức đen ngòm, sau lưng là quân truy sát đã khép vòng vây.
Vị tướng quân giáp đồng hạ phi điểu xuống, cười gằn đầy sát khí: "Chạy đủ chưa? Giết binh sĩ của vương triều thì chỉ có lấy mạng để đền. Đầu của ngươi sẽ là món quà tuyệt vời nhất để ta đem về lĩnh thưởng!"
Huyền Phong đứng thẳng người, dù y bào rách nát, máu tươi nhuộm đỏ một bên vai, nhưng khí khái vẫn lẫm liệt vô cùng. Anh cười lớn, tiếng cười vang động cả thung lũng, mang theo sự khinh miệt tột cùng dành cho kẻ thượng giới.
"Muốn lấy đầu ta? Ngươi chưa đủ tư cách!"
Anh không chọn đầu hàng, cũng không để kẻ thù chạm vào người. Huyền Phong bất ngờ kích phát toàn bộ tu vi còn sót lại, tạo ra một vụ nổ linh lực mãnh liệt để đẩy lùi đám lính gác đang xông lên, rồi không chút do dự, anh gieo mình xuống vực thẳm đen ngòm phía trước.
Thân ảnh kim quang nhanh chóng bị màn sương đen nuốt chửng. Tên tướng quân lao đến rìa vực, hằn học nhìn xuống đáy sâu không thấy đáy, miệng chửi thề một tiếng vì mất đi con mồi ngay trước mắt.
Trong bóng tối lạnh lẽo của lòng đất, Lâm Thanh Diệp nương theo dòng nước ngầm trôi đi hàng dặm. Cơ thể nàng tê dại, kinh mạch chằng chịt những vết rạn do áp lực giới diện cưỡng ép đè nặng. Nàng vẫn đang nỗ lực thu liễm hơi thở đến mức tối đa để vượt qua sự truy lùng gắt gao của đám lính gác Thanh Long ngay trên đỉnh đầu.
Thế nhưng, ngay khi nàng định lách qua một ngách đá hẹp, một luồng sát khí nguyên thủy bỗng nhiên bùng phát. Từ trong vách đá tối tăm, một con Hắc Giáp U Long - hung thú cấp 6 sơ kỳ - bỗng bừng tỉnh. Nó không hề nể nang, gầm lên một tiếng xé toạc màn đêm, chiếc đuôi đầy gai thép quật mạnh khiến vách đá sụp đổ hoàn toàn.
Rầm!
Tiếng nổ vang trời cùng hơi thở bạo liệt của hung thú cấp 6 lập tức như một ngọn hải đăng giữa đêm tối.
"Ở hướng đó! Khí tức hung thú bộc phát, con mụ đó chắc chắn đụng độ nó rồi!"
Tiếng hét của đám lính gác Thanh Long vang lên đầy phấn khích. Chỉ trong vài nhịp thở, hàng chục đạo độn quang vốn đang tìm kiếm lờ mờ đã đồng loạt lao thẳng về phía khe nứt. Lâm Thanh Diệp vừa phải chống đỡ cú táp đầy u hỏa của con U Long, vừa phải đối mặt với hàng loạt trường kích từ trên cao phóng xuống.
"Băng Phong!"
Lâm Thanh Diệp nghiến răng tung chiêu, nhưng dưới áp lực của giới diện và sự công kích của cả hung thú lẫn quân thù, nàng lảo đảo ngã quỵ. Máu tươi trào ra nơi khóe môi, tà áo trắng loang lổ. Con Hắc Giáp U Long thấy con mồi yếu thế liền há to cái mồm đỏ ngòm định nuốt chửng, trong khi đám lính gác phía trên cũng đang cười gằn chuẩn bị hạ sát.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một sự im lặng đến rợn người đột ngột bao trùm.
Toàn bộ không gian trong bán kính mười dặm bỗng chốc đông cứng lại. Đám lính gác đang bay trên không bỗng khựng lại như bị đóng đinh vào hư không, con hung thú cấp 6 vốn hung tợn là thế nay lại run rẩy phủ phục xuống đất, tiếng gầm hóa thành tiếng rên rỉ sợ hãi.
Một luồng uy áp tuyệt đối, cao vời vợi như thiên đạo từ sâu trong hang động tối tăm cuộn trào ra ngoài, nghiền nát mọi quy tắc giới diện xung quanh. Từ cõi hư vô thăm thẳm, một giọng nói già nua, trầm mặc nhưng mang theo sức mạnh xuyên thấu linh hồn vang lên:
"Nghiệt súc... đám sâu kiến các ngươi làm loạn nơi bế quan của lão phu đủ chưa?"
Chỉ một câu nói, nhưng Lâm Thanh Diệp cảm thấy linh hồn mình như bị đông cứng. Đây là sự tồn tại vượt xa mọi hiểu biết của nàng tại hạ giới. Một luồng uy áp vô hình lướt qua, con Hắc Giáp U Long cùng đám lính gác Thanh Long đang lơ lửng trên cao đồng loạt nổ tung thành những đám sương máu, ngay cả nguyên thần cũng bị nghiền nát trong nháy mắt mà không kịp kêu lên một tiếng.
Lâm Thanh Diệp bàng hoàng nhìn vào bóng tối hun hút phía trước. Nàng không thấy bóng dáng ai, chỉ cảm nhận được khí tức của một vị Đại Thừa hậu kỳ đang hiện hữu như một vị thần.
"Tiểu bối hạ giới... có thể mang theo nhục thân chưa chuyển hóa mà lết đến tận đây, tâm chí cũng khá. Cút đi, đừng để lão phu thấy ngươi lần thứ hai quấy rầy thanh tịnh."
Một cơn gió lốc vô hình cuốn lấy Lâm Thanh Diệp, đẩy nàng bay thẳng ra khỏi khe núi, vượt qua hàng chục dặm không gian. Khi nàng rơi xuống một bình nguyên vắng lặng, ngoảnh đầu nhìn lại thì hang động và khe núi khi nãy đã biến mất trong màn sương mờ ảo, như thể nơi ở của vị đại năng ấy chưa từng tồn tại ở giới diện này.