Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 196



Một khi đã giấu đi bản ngyên khí tức thì đó ai phát hiện ra được. Phơi phới, vô tình và vô liêm sĩ như thế đấy!

Cuộc truy kích điên cuồng này diễn ra liên tiếp ba ngày, đám cự long không những không uy hiếp được Thẩm Thiên mà ngược lại còn bị Thẩm Thiên nhân lúc hỗn loạn lấy đi không ít bảo vật.

Cuối cùng, đám cự long bị chèn ép đến nỗi đứa nào đứa nấy tiu nghỉu bay về tổ.

Dù sao thì cũng đuổi không kịp, đánh lẻ thì chưa chắc đánh thắng, đã vậy tên này còn biết cách ẩn thân bất cứ lúc nào nữa.

Truy sát như thế nào?

Vốn dĩ không có cuộc truy sát nào hết được chưa!

Bây giờ đám cự long chỉ có thể cầu khấn cho tên nhóc chết tiệt đó mau rời khỏi long đảo đi.

Như vậy thì mọi người đều an toàn.

Ba ngày qua Thẩm Thiên rất là high, bị đám cự long cấp thiên tôn truy sát đã giúp cho Côn Bằng pháp có tiến bộ vượt trội.

Bây giờ hắn lại dùng Côn Bằng pháp thôi động Kìm Hóa Tiên Kim, để nó trở nên giống như Côn Bằng, tốc độ nhanh đến mức khiến thiên tôn phải run rẩy.

Con trai là phải nhanh!

Câu nói này đã được Thẩm Thiên quán triệt đến cực độ!

Đương nhiên, Thẩm Thiên không phải chưa từng gặp qua nguy hiểm. Trong ba ngày này có một lần hắn vô tình đến gần khu trung tâm của long đảo.

Lúc đó hắn đã cảm nhận được nguy hiểm chết chọc mãnh liệt vô cùng tận.

Có hơn ngàn cái móng vuốt rồng trực tiếp lộ ra trên hư không, dường như có thể che lấp cả bầu trời. Đứng trước những chiếc móng vuốt rồng đó, Thẩm Thiên cảm thấ ymình nhỏ bé yếu đuối như một con kiến.

Nếu không phải nhờ Thẩm Thiên đào đất chạy nhanh, đồng thời thu lại khí tức ngay lập tức.

Thì đã trở thành miếng thịt ngon của nó rồi.

Điều này đã khiến Thẩm Thiên triệt để sinh lòng kính sợ với long đảo.

Ốc đảo trông hoang vu cùng cực này lại không hề đơn giản như hắn tưởng tượng.

……

Những thánh giới cự long vẫn luôn ở trung tâm khu vực đó rốt cuộc có trí tuệ cao cấp hay không, tại sao lại ở nơi thâm sâu mãi không ra?

Là vì phải canh gác cái gì à?

Hay là bị một loại cấm kị nào đó giữ lại?

Xì, tính toán chi li!

Sau khi trốn thoát từ trung tâm long đảo, cả người Thẩm Thiên bớt phô trương hẳn đi.

Dù sao thì quy luật của tu tiên giới là cá lớn nuốt cá bé. Hơn nữa mật cảnh Hỗn Độn hải vực này cũng nguy hiểm trùng trùng.

Không ai biết nơi này cất giấu bao nhiêu bí mật. Nếu mất cảnh giác thì rất có thể sẽ chết lúc nào không hay.

Trên người còn biết bao món bảo bối chưa được cất đàng hoàng, Thẩm Thiên thật sự không món mất mạng ở nơi này.

Khí tức trên người đã được thu lại rồi, Thẩm Thiên lại giang đôi cánh sau lưng ra, bay về đầm lầy.

Mà lúc này, con Hắc Ám độc long tội nghiệp kia vừa mới khắc phục được nỗi sợ trong lòng, đang định bay về nhà.

Thế mà, nó chỉ vừa đạp nửa bàn chân xuống lớp bùn lầy mềm mềm kia, ánh sáng màu vàng kim chói lọi đó lại xuất hiện trước mặt hắn.

Người đó lại quay về rồi!

À hú~

“Hu hu hu~ Hu hu hu~”

Hắc Ám độc long bị dọa đến ngáo người, liền co chân chạy.

Sau đó nó vắt giò lên cổ chạy về hướng ngược lại, tựa như chỉ cần chậm một giây là sẽ lên dĩa vậy.

“Ngươi là con độc long yếu đuối nhất mà ta từng gặp.”

Thẩm Thiên lắc đầu, cơ thể hắn bị pháp lực bao bọc lấy, bay thẳng vào đầm lầy, rất nhanh sau đó liền tìm thấy lối vào Huyền Vũ mật cảnh.

Lúc này Thẩm Thiên mới thở phào một hơi.

“Cuối cùng Thẩm huynh ca ca cũng về rồi!”

Ngao Ô cười nói: “Mấy ngày nay Thiếu Huyền ca ca cứ đòi ra ngoài tìm huynh. Bọn ta lo lắng cho huynh lắm đấy.”

Tề Thiếu Huyền quay mặt đi một cách không tự nhiên: “Nói bậy, Tề mỗ chỉ muốn ra ngoài do thám tình hình coi mấy con rồng đó thế nào rồi thôi.”

Vương Thần Hư ở bên cạnh chu môi nói: “Thôi đi! Ta thấy ngươi muốn trốn ra ngoài để quang minh chính đại luyện Bất Tử Trường Xuân kinh thì có!”

Cái tên kiêu ngạo này, rõ ràng chê tư thế ngồi thiền của Trường Xuân kinh không đẹp nên định lén tu luyện một mình .

Tiện nhân đạo đức giả!

Tề Thiếu Huyền đỏ mặt: “Ngươi...sao ngươi có thể vô cớ vu khống ta!”

Vương Thần Hư cười khinh miệt, cũng lười so đo với tên đó, nên tiếp tục căng não ra thổ nạp, mái tóc trắng phất phơ trong gió.

Hiển nhiên là sau khi tính mạnh bị uy hiếp xong, hiểu biết của Vương Thần Hư với “Bất Tử Trường Xuân kinh” đã được nâng cao nhanh chóng, thâm sâu tận xương tủy.

Hắn bò xuống trước tấm bia đá Trường sinh, tứ chi chống xuống đất, nhìn từ xa tư thế đó giống như 1 con Long Quy đang cõng bia đá vậy.

Tuy tư thế không được nho nhã lắm nhưng hiệu quả cực kì tốt mà.

Thẩm Thiên có thể cảm nhận được lượng lớn Linh khí đang hội tụ về phía Vương Thần Hư, bù vào phần trống của xác thịt.

So với lượng thọ nguyên bị hao tổn của Vương Thần Hư thì lượng Linh khí này chỉ như muối bỏ biển. Nhưng cũng coi như có tiến bộ rõ ràng rồi.

Chí ít thì nếu tiếp tục kiên trì như vậy thì Vương Thần Hư sẽ có hi vọng bù lại toàn bộ thọ nguyên đã bị mất đi của mình trong mấy năm tới.

Đối với người tu tiên thì mấy năm ngắn ngủi đó chẳng đáng là gì.

Có thể một lần bế quan kéo dài mấy năm sẽ khôi phục được mấy trăm năm thọ nguyên, tóm lại là đừng cố quá làm gì.

Đương nhiên tiền đề là sau này Vương Thần Hư phải tiếp tục duy trì, đừng động chút là đòi chém đòi giết.

Nếu không, thọ nguyên của hắn chỉ có thể thăng trầm lên xuống bất định.

Ờm,

Giống y như giá cổ phiếu của thời hiện đại vậy.

……

“Được rồi, mọi người đừng ồn ào nữa.”

Thẩm Thiên khóc không được, cười cũng không xong: “Lần này Thẩm mỗ ra ngoài dụ mấy con cự long đó đuổi theo mấy vòng.”

“Đoán chừng hiện tại mấy con cự long đso đã bỏ việc truy sát chúng ta rồi, mọi người có thể đi lại thí luyện thoải mái.”

Thẩm Thiên vừa nói xong, cả 3 người đều sáng mắt lên.

Hai người tụi mình trốn trong Huyền Vũ hư động này mấy ngày nay không dám ra ngoài còn không phải tại vì bị mấy con cự long đó bao vây sao!

Không ngờ Thẩm huynh lại có thể ứng phó với mấy con cự long đó, sự thật không cần nghi ngờ.

Ngao Ô nhìn Thẩm Thiên, không hổ là đối tác khế ước với Cố nãi nãi.

Quả nhiên là mạnh hơn Thiếu Huyền ca ca nhiều.



Chương 558: m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn, trà Thiên Tâm Ngộ Đạo

Mọi người nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình, rời khỏi Huyền Vũ hư động. Đương nhiên là trước khi đi không quên hành lễ với tấm bia đá.

Dù sao thì cũng đã nhận được kế truyền của Trường sinh đại đế, về tình về lý cũng nên đáp lễ.

Thậm chí Thẩm Thiên còn quyết định truyền lại Trường Xuân kinh cho Võ Vô Địch.

Dù sao thì Võ Vô Địch cũng là con Huyền Vũ ngàn năm hiếm có của Huyền Quy thần tộc Bắc Hải, có đủ tư cách để khoác lên mình tấ máo choàng của Trường Sinh đại đế.

Khi Thẩm Thiên lại lần nữa đưa mọi người đến long đảo thì trời đã nhá nhem tối.

Ánh sao rọi xuống long đảo, vầng trăng đêm đó vô cùng sáng.

Nếu có tu sĩ nào tu hành công pháp hệ âm thì lúc này nhất định sẽ vô cùng hưng phấn.

Bởi vì, thuộc tính thuần âm trong tinh hoa trăng sao rất là thuần khiết, rất tốt cho quỷ tu, yêu tu.

Nhìn ánh trăng sáng như miếng ngọc, gương mặt Thẩm Thiên mang theo sự mong chờ.

Dựa theo khung cảnh mà cơ duyên hiển thị thì chính là hôm nay!

Tề Thiếu Huyền tay cầm Phương Thiên Long Kích, con mắt tím giữa trán nhìn xung quanh một cách cảnh giác.

Tuy xung quanh không có cự long nhwnh Tề Thiếu Huyền vẫn rất cảnh giác: “Thẩm huynh, bây giờ chúng ta đang đi đâu vậy?”

Thẩm Thiên cười nói: “Cũng không giấu gì, mấy ngày mà Thẩm Thiên đi lang thang trên long đảo đã phát hiện ra một mật cảnh, chắc trong đó có đại cơ duyên.”

Thẩm Thiên vừa mới dứt lời, 3 người còn lại đều đơ ra.

Lại phát hiện 1 mật cảnh nữa?

Thẩm huynh, huynh đang đùa với chúng ta sao?

Mật cảnh là gì? Mật cảnh là một nơi được giấu vô cùng kĩ.

Mà tên này cứ cách mấy ngày lại tìm được một mật cảnh nữa?’ Thẩm huynh, huynh còn nói mình không phải con của Khí vận sao!

Tề Thiếu Huyền nhìn Thẩm Thiên: “Vậy so với Huyền Vũ không gian thì Thẩm huynh thấy mật cảnh đó như nào?”

Thẩm Thiên cười nói: “Không biết nữa vì Thẩm mỗ cũng chưa vô coi qua.”

……

Ba người họ nhìn nhau, bỗng cảm thấy cảm động vô cùng.

Ai cũng biết rằng, thường mật cảnh đều chứa đựng tài phú và cơ duyên cực lớn.

Người đầu tiên bước vào mật cảnh sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối, thậm chí có thể trực tiếp càn quét 90% trở lên đồ ngon.

Người vào sau còn không húp được canh thừa.

Rõ ràng Thẩm huynh đã phát hiện được mật cảnh mới, nhưng lại thông báo cho bọn này cùng vào. Đây đúng là tinh thần của Mạnh Thưởng!

Bọn họ không biết rằng, Thẩm Thiên không kiểm soát được nguy hiểm bên trong mật cảnh nên mới lôi họ vào cuộc.

Bởi vì bọn họ biết rằng thực lực của Thẩm Thiên coa hơn bọn họ.

Nếu Thẩm Thiên không thể đối phó được với những nguy hiểm đó thì cho dù có là lôi bọn họ vào cuộc thì cũng chỉ là mất vài cái mạng thôi.

Thậm chí nếu gặp phải nguy hiểm, có thể Thẩm Thiên còn phải cứu bọn họ.

“Thẩm huynh đừng nói gì nữa. Sau này huynh chính là huynh đệ thân thiết của Vương mỗ này rồi.”

Vương Thần Hư hất mái tóc bạc của mình, trợn quầng thâm mắt lến nói: “Nếu sau này có gì cần thì Vương mỗ ta nguyện lên núi đao, xuống biển lửa, mất hết thọ nguyên cũng không rời nửa nước.”

Tề Thiếu Huyền nhìn Vương Thần Hư bằng nửa con mắt: “Thế ngươi đốt luôn số thọ nguyên còn dư đi.”

Vương Thần Hư: “...”

Nhìn Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư đấu khẩu, Thẩm Thiên khóc không được, cười cũng không xong.

Không biết có phải tại hai tên này bát tự không hợp hay không, rõ ràng là anh hùng không đánh không quen mà lại nói chuyện độc mồm với nhau như vậy.

Cũng không biết là đang tranh giành cãi lộn cái gì.

Hai người đi theo Thẩm Thiên, nhanh chóng rời khỏi đầm lầy kịch độc, bay ra ngoài mấy trăm dặm.

Đêm đó trên long đảo hình như hơi khác, tất cả những con cự long đều thu mình lại, ngoan ngoãn ở trong tổ của mình.

Cả cái long đảo như đang có động đất, âm thành ì ầm truyền lên từ lòng đất như thể có sấm rền bên dưới, lại giống như có một con sông nước chảy cuồn cuộn.

Bầu không gian ngập tràn uy lực lớn mạnh, như thể một thế lực lớn mạnh nào sắp giáng xuống vậy.

“Thẩm Thiên ca ca, Thiếu Huyền ca ca, ta cảm thấy huyết mạch đang run rẩy.”

Sắc mặt Ngao Ô hơi khó coi, thậm chí không thể duy trì được nhân hình, hiện ra nguyên hình.

Tề Thiếu Huyền cau mày nhìn Thẩm Thiên: “Thẩm huynh, cái này...”

Thẩm Thiên lắc đầu: “Không phải lo lắng, chắc đây là biến số đặc định nào đó của long đảo, kiên trì một chút là qua thôi.”

Hàng người tiếp tục đi về phía trước.

May là trừ Ngao Ô ra thì suy cho cùng, ba người còn lại vẫn là con người, nên không cảm thấy uy nghiêm của kẻ thượng vị trong long tộc một cách rõ ràng như Ngao Ô.

Mọi người đi vòng quanh đảo Long thần trong hơn một ngàn dặm. Cuối cùng dừng ở trước một cái thung lũng khổng lồ.

Cái thung lũng này chu vi hơn chục ngàn dặm, Linh khí nồng đậm lượn lờ xung quanh.

Càng kì dị hơn là, cái thung lũng khổng lồ này ẩn chứa một “trường vực” tột đỉnh nào đó, có thể phân hóa âm dương một cách tự nhiên.

Nửa bên trái của thung lũng này là dung nham đang không ngừng chảy cuồn cuộn, tỏa ra một lượng nhiệt lớn đến mức khiến người nhìn thấy ngộp thở.

Còn nửa bên phải của thung lũng là Vạn Tái Huyền Băng rét đến thấu xương, tựa như chỉ còn nhìn một cái thôi là tròng mắt sẽ đông cứng.

Hai cực nóng lạnh nhất trên đời cư nhiên ở cùng một cái thung lũng.

Hiển nhiên là cái thung lũng này không hề đơn giản.

Thẩm Thiên chậm rãi nói: “Thẩm mỗ từng đọc qua một cuốn “Khuy Thiên Linh Lục”, bên trong ghi chép các loại Ngũ Vực Truyền Thế trường vực.

“Nếu Thẩm mỗ đoán không sai thì thung lũng này cũng nằm trong số đso, chắc là m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn trong truyền thuyết.”

m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn là trường vực cao nhất trong năm trường vực, chứa đựng sự vô cùng của tạo hóa.

Nhất là những kẻ mạnh tu hành công pháp chí âm, chí dương. Nếu tìm được trường vực này chẳng khác gì tìm được bảo địa để tu luyện.

Đương nhiên là so với chí bảo mà m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn đang dưỡng dục thì bản thân trường vực lại không bằng.

Trong Dương Ngư nham thạch lại nhìn thấy một mảnh Huyền Băng m Ngư Nhãn, bên trên có trồng một cái cây.



Chương 559: Chí bảo tột đỉnh của Long tộc, quả Long Nguyên (1)

Cái cây đó chính là cây trà, cao mấy ngàn trượng, cả người tỏa ra mùi trà nồng đậm, trên lá chè có những hoa văn tuyệt đẹp như chuông, kiềng, rồng, phượng

Khi có gió nhẹ thổi qua cây chè xanh mướt này, những chiếc lá khẽ đung đưa, tạo ra âm thanh như tiếng chuông gió.

Thẩm Thiên và những người khác chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng nhẹ nhõm, tựa như nghe được âm thanh ma thuật.

“Một chén trà, một đoạn đường, một cây trà ngộ thiên tâm.”

Tề Thiếu Huyền đờ đẫn nhìn cây trà, tự lẩm bẩm: “Lẽ nào đây là cây trà ngộ đạo trong truyền thuyết?”

Cây trà ngộ đạo là một loài thực vật tột đỉnh của đạo gia, có cùng tên với cậy phật Bồ Đề của phật môn.

Công năng của hai loại cũng tương tự nhau, đó chính là có thể hỗ trợ tu sĩ ngộ đạo.

Theo Tề Thiếu Huyền biết, Tắc Hạ Học cung ở Trung Châu cũng có trồng loại cây trà ngộ đạo này.

Do chính tay Đế quân Hoang Thạch trồng, đưuọc tưới tiêu chăm sóc bằng đủ loại Linh Dịch khác nhau nên đạt được độ cao mấy trăm trượng.

Thế nhưng cây trà ngộ đạo trước mặt bọn họ cũng cao mấy ngàn trượng.

Phải biết rằng, cho dù là cây trà ngộ đạo hay cây phật Bồ Đề thì cây càng lớn tuổi, hiệu quả càng mạnh.

Một cây trà ngộ đạo cao như vậy chắc lá trà của nó cũng mang lại hiệu quả cực cao!

Đây đúng là cơ duyên tột đỉnh!

“Chưa từng thấy cây trà ngộ đạo nào to như vậy!”

Giọng của Vương Thần Hư run run: “Dựa theo chiều cao thì cây trà ngộ đạo này ít nhất cũng phải trên một triệu năm tuổi!”

Trong mắt Tề Thiếu Huyền cũng tràn đầy kinh ngạc, hắn nhìn chằm chằm vào lá trà, ánh mắt chứa đựng khát vọng mà lòng hướng về thuần túy nhất.

Đó là trà ngộ đạo, là chí bảo tột đỉnh có thể tăng cao ngộ tính cho tu sĩ một cách lâu dài trong truyền thuyết, có thể nói nó là bảo vật hiếm có trên đời.

Ngay cả lá cây trà ở Tắc Hạ Học cung, Trung Châu cũng đủ để đổi lấy linh khí thượng phẩm.

Cây trà này áp đảo cây trà ở Tắc Hạ Học cung về mặt tuổi tác, hiệu quả từ lá trà cũng hơn lá trà ở Tắc Hạ Học cung ít nhất gấp mười mấy lần.

Một phiến lá cũng đủ để đổi về linh khí cực phẩm. Nếu nếu gặp phải thánh nhân đang rất cần lĩnh ngộ gấp, thậm chí có thể dùng hánh khí để đổi.

Vật càng hiếm thì càng đắt, bản thân lá trà ngộ đạo là ngộ đạo chí bảo cực phẩm khó có được trong ‘ngũ vực’, huống hồ là cái cây cao tuổi như thế này.

Trên thị hiếm có loại bảo vật phò trợ đẳng cấp như vậy.

Không có ngôn từ nào để diễn tả được độ quý giá của nó!

Tuy cây trà ngộ đạo này mọc đầy lá nhưng điều đó không thể nói lên được rằng mỗi chiếc lá đều có công hiệu như nhau.

Đa số những hoa văn trên lá trà vẫn chưa hoàn chỉnh, vẫn còn khuyết điểm nên hiệu quả sử dụng cũng không cao.

Chỉ có những lá trà ngộ đạo mang hoa văn hình chung, đỉnh, bình, long, phượng, lân, v.v. hoàn chỉnh, rõ ràng mới có sức mạnh tột đỉnh mà tạo hóa ban cho.

Nhưng thực tế những chiếc lá đó đều có hơn trăm ngàn năm tuổi, là chiếc lá già trải qua sự lắng đọng của năm tháng, hiệu quá trong y dược thất ự không thể đong đếm được!

Thậm chí là lúc những chiếc lá đó treo lơ lửng trên cây cũng tỏa ra ánh bạc lấp lánh như sao trời.

Đương nhiên là loại lá này số lượng không nhiều.

Thẩm Thiên tính sơ sơ thì cây trà ngộ đạo này cũng có hơn mấy ngàn lá!

Mấy ngàn lá tưởng chừng nhiều lắm, nên biết rằng, cây trà ngộ đạo này cao mấy ngàn trượng như một ngọn núi.

Mấy ngàn lá trà ngộ đạo màu bạc phân bố trên cái cây cao to khổng lồ như vậy thì bình quân một trượng chỉ có một lá thôi.

Cũng tức là, tỉ lệ của những chiếc lá màu bạc có hoa văn hoàn chỉnh với lá có hoa văn chưa hoàn chỉnh là 1 trên 1000!

Đồng thời, hình như những chiếc lá hoa văn hoàn chỉnh cũng được chia thành nhiều loại.

Càng lên cao thì hoa văn trên lá trà càng phức tạp, ánh sáng bạc tỏa ra cũng càng chói mắt hơn.

Tầng dưới cùng là tầng có ít lá hoa văn hoàn chỉnh nhất. Hơn nữa, ánh sáng tỏa ra cũng nhạt nhòa, nhìn là biết lá mới chưa từng trải.

Chất lượng trà ở độ cao trên nghìn thước thì càng tốt, toàn thân trong vắt như ngọc, toát ra khí phách đạo sĩ, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta trí óc minh mẫn.

Còn những chiếc lá ở độ cao hai, ba ngàn trượng thì nhìn chẳng ra lá trà nữa. Chúng hoàn toàn là phiên bản tí hon của những chiếc chuông, đàn, phượng, cá kình, sống động như thật.

Xung quanh những lá trà đó, có rất nhiều dị tượng, dường như đang biểu diễn tất cả các loại ma thuật bí ẩn và khó đoán.

Hiển nhiên là những lá trà ngộ đạo này thuộc hàng cực phẩm nhất, trải qua mấy trăm năm thai nghén của bản nguyên cây trà, sở hữu hiệu quả đáng kinh ngạc.

Nếu thiên tài bình thường mà được uống nước pha từ lá trà ngộ đạothì ngộ tính sẽ trực tiếp nâng lên một tầm cao mới, trở thành thiên kiều đỉnh cao.

Mà ngọn của cây trà ngộ đạo này lại là một chiếc lá hình tròn.

Trông nó như một miếng ngọc trắng, tỏa ra ánh sáng chói lóa như ánh trăng treo trên cửu thiên.

Lạnh lẽo thanh khiết lại bất khả xâm phạm!

Đây là cây thần trong và trên m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn.

Ở một bên khác của Lưỡng Nghĩa Nhãn cũng mọc ra một cái cây lớn cực kì.

Cái cây này có chiều cao tương đương với cây trà ngộ đạo, mang theo khí chất ngọa hổ tàng long, thậm chí còn được bao phủ bởi một lớp vảy.

Phần thân vươn dài, giống như con rồng đang trườn trên cây, toát lên sự quyền uy.

Trên cây khổng lồ này cũng ra quả, hình dạng như quả trứng khổng lồ. Thậm chí còn phân bổ hoa văn hình rồng mờ nhạt trên bề mặt.

Khi có gió nhẹ thổi qua thì những quả này lắc lư chuyển động tạo ra âm thanh như tiếng rồng kêu. Tuy âm thanh rất khẽ nhưng lại mang theo uy phong đáng sợ khiến người nghe thần hồn run rẩy.

Toàn thân những quả này tỏa ra ánh sáng màu vàng kim, càng lên cao thì ánh sáng càng chói lọi trông như một mặt trời nhỏ.

Ánh sáng của quả nằm trên cùng khiến người ta không thể nhìn trực diện.