Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 197



“Wow, lẽ nào đây chính là Long Nguyên thần mộc!”

Ngao Ô nhìn cái cây khổng lồ đó, mồm há thành hình chữ O.

Có lẽ đối với những tộc khác trong ngũ vực, Long Nguyên thần mộc không có tiếng tăm gì mấy.

Nhưng đối với Hắc long tộc ở Bắc Hải thì thần mộc có đại vị rất cao, thậm chí còn quan trọng hơn cả cây trà ngộ đạo.

Bởi vì Long Nguyên quả mọc trên thần mộc có thể tăng cao độ nồng đậm trong huyết mạch long tộc, giúp thực hiện bước nhảy vọt sang tầng cao hơn.

Tương truyền, chục ngàn năm trước, Thiên kiều đầu tiên của Long tộc - Ngao Băng đã hái được Long Nguyên quả thượng phẩm từ Long Nguyên thần mộc này để hoàn thành bước nhảy vọt cuối cùng sang huyết mạch cửu phẩm.

Trước đó, Ngao Băng chẳng qua chỉ là huyết mạch bát phẩm đỉnh cao, cách cửu phẩm chỉ còn 1 bước.

Long Nguyên quả đã giúp bát phẩm đỉnh cao là Ngao Băng hoàn thành bước nhảy vọt cuối cùng nên nghĩ cũng đủ biết tính quan trọng của nó đối với Hắc long tộc Bắc Hải.

Đương nhiên là Long Nguyên quả cũng có tác dụng với những tu sĩ tộc khác, nó có thể tăng độ bền của bắp thịt cơ thể.

Nhưng trên đời này có rất nhiều kì trân dị bảo có thể gia tăng sức mạnh của xác thịt. So với năng lực của “đề thuần long tộc huyết mạch” thì hiệu quả gia tăng sức mạnh xác thịt chẳng đáng là bao.

“Thẩm Thiên ca ca, lần này huynh đã thật sự tìm thấy đại bảo bối rồi!”

Gương mặt Ngao Ô đỏ lên: “Nếu ta có thể tìn được Long Nguyên quả, thì ngươi chính là đại ân nhân của cả cái Long tộc này!”

Trên thực tế thì Long tộc đã sớm coi Thẩm Thiên là đại ân nhân rồi.

Dù sao thì nếu không có Thẩm Thiên thì thiên kiều mạnh nhất Long tộc - Ngao Băng vẫn còn đang bị kiếm đâm đấy!

Nhưng nếu Ngao Ô cũng có thể thăng cấp lên huyết mạch Hắc long cửu phẩm thì Long tộc ở Bắc Hải sẽ bước vào thời kì huy hoàng trước nay chưa từng có.

Mà Thẩm Thiên là người mở ra kỷ nguyên huy hoàng đó nên sẽ trở thành đại ân nhân của cả Long tộc!

……

Vương Thần Hư nhìn hai cây cổ thụ rồi hi hi cười, nói: “Chúng ta nên chia cái trái này như thế nào?”

Tề Thiếu Huyền lạnh lùng nói: “Mật cảnh này là do Thẩm huynh tìm thấy, bao gồm cả Huyền Vũ mật cảnh thì chúng ta nợ Thẩm huynh một đại ân tình đấy.”

“Cho nên số quả này chúng ta chỉ lấy đủ phần mình thôi, phần còn lại nên thuộc về Thẩm huynh.”

Vương Thần Hư ngẫm nghĩ: “Tuy tên tiểu tử này đốn mạt nhưng lần này lại nói ra được một câu được lòng người.”

“Không thành vấn đề, Thẩm huynh có đại ân với Vương mỗ, ta cam tâm tình nguyện đưa hết bảo bối cho huynh ấy!”

Thẩm Thiên khóc không được, cười cũng không xong: “Vẫn là dựa vào bản lĩnh mỗi người thôi! Hai cái cây này đã ở đâu nhiều năm rồi, lại mọc ra được nhiều quả như vậy, e là không dễ thu gom tụi nó đâu.”

Ngao Ô gật đầu giải thích: “Thẩm Thiên ca ca nói đúng, rất khó để hái Long Nguyên quả và lá trà ngộ đạo xuống lắm đó.”

“Chúng là một thể với cây trà và cây Long Nguyên. Thậm chí còn dở hữu một phần năng lượng từ trường vực m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn, có khả năng chống lại đòn tấn công của chúng ta đó.”

“Dựa theo ghi chép của sách cổ tộc ta thì cây trà ngộ đạo và Long Nguyên thần mộc chỉ xuất hiện vào đêm trăng tròn. Hơn nữa, sau khi gặp được tốp người có duyên đầu tiên sẽ trực tiếp biesn mất.”

“Cho nên chúng ta không có nhiều thời gian,chỉ có thời gian một đêm thôi!”

Trong lúc nói, Ngao Ô đã bắt đầu thi triển pháp thuật của Long tộc để dẫn dắt những Long Nguyên quả đó.”

Nhưng đúng như những gì hắn nói, Long Nguyên quả không hề dễ hái xuống, hoa văn rồng trên bề mặt của nó ẩn chứa một sức mạnh thần kì.

Theo đà Ngao Ô thì triển pháp thuật hái quả, bề mặt của những trái Long Nguyên quả đó cũng hình thành một tấm chắn màu vàng kim, ngăn không cho Ngao Ô hái xuống.

Tấm chắn này rất kiên cố, dựa vào sức mạnh Kim Thân cảnh đỉnh cao của Ngao Ô để phá vỡ trong một khoảng thời gian ngắn là không thể nào.

Ánh mắt của Tề Thiếu Huyền ngưng đọng lại: “Để ta giúp ngươi!”

Vừa dứt lời, sau lưng Tề Thiếu Huyền đột nhiên xuất hiện vạn dặm Tử Khí, ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, vươn dài về phía Long Nguyên quả.

Oành!

Thế mà đúng vào lúc này, những trái Long Nguyên quả xung quanh lại bắt đầu rung động dữ dội.

Hoa văn hình rồng trên bề mặt của chúng tỏa ra ánh sáng chói lóa, chúng truyền sức mạnh dọc theo thân cây đến trái Long Nguyên quả ở trên cùng.

Đột nhiên, ánh sáng từ trái Long Nguyên quả đó lan rộng ra, trực tiếp dội lại đòn tấn công của Ngao Ô và Tề Thiếu Huyền, toàn bộ quả trên cây đều không bị thương gì cả.

“Lớp phòng ngự dày quá, không thể tấn công qua được!”

Trong mắt Tề Thiếu Huyền lộ ra sự kinh hãi và khó tin.

Tuy chiêu “tử khí cự chưởng” lúc nãy không dùng hết toàn bộ sức mạnh những cũng bỏ ra tám phần sức mạnh rồi.

Đến tôn giả đỉnh cao thông thường còn đỡ không nổi chiêu đó, thế mà lại không hái được quả nào xuống?

Thẩm Thiên khẽ cười nói: “Nếu Thẩm mỗ đoán không sai thì không thể hợp tác cùng hái loại quả này được. Đây là quy định của thần mộc.”

Ngao Ô gật đầu: “Đúng thế, chỉ khi thực lực và thiên phú đủ mạnh thì mới được sự công nhận của thần mộc, hái xuống thần quả.”

“Nếu chúng ta liên thủ thì lớp phòng ngự của Long Nguyên cũng sẽ tăng lên gấp bội, mạnh hơn so với lúc trước.”

“Hơn nữa, càng hái được nhiều Long Nguyên quả thì sức đề kháng của Long Nguyên quả đối với chúng ta càng mạnh.”

Nói đoạn, dường như Ngao Ô có chút thất vọng.

Bởi vì hắn cảm thấy Long Nguyên quả vốn không hề dễ hái xuống.

Mà những quả ở dưới thì ánh sáng rất mờ nhạt, xem ra tuổi đời không được dài.

Muốn dựa vào Long Nguyên quả bình thường để lên được huyết mạch Hắc long cửu phẩm là một hi vọng rất nhỏ nhoi, mà dường như là không thể.

Nếu biết trước sẽ gặp được Long Nguyên thần mộc thì lúc trước đã cố gắng tu luyện vượt lên Niết Bàn kì rồi. Hu hu hu~



Chương 561: Khóa giới vạn cổ, tranh minh cùng thiên kiều (1)

Tu vi Kim Thân cảnh của bổn thái tử thật sự là yếu quá đi mà!

Ngao Ô khóc không ra nước mắt!

Đột nhiên bên cạnh hắn lóe lên ánh sáng màu vàng kim.

Toàn thân Thẩm Thiên được bao bọc bởi Khí diệm màu vàng kim, cơ thể hắn nhìn như được làm bằng vàng.

Hắn chậm rãi vươn tay phải ra, một sợi dây leo màu xanh phỉ thúy trực tiếp bay về phía cây Long Nguyên.

Long Nguyên quả mà hắn chọn nằm ở vị trí còn cao hơn cả trái mà Ngao Ô chọn, ánh sáng và long uy tỏa ra cũng nồng đậm hơn.

Sau khi cảm nhận được đòn tấn công của Thẩm Thiên, hoa văn trên trái Long Nguyên quả đó tỏa ra ánh sáng chói lọi tạo thành một lớp rào cản dày dặn.

Thế nhưng lại chẳng có tác dụng gì.

Dây leo màu xanh phỉ thúy được phủ chất lỏng màu trắng bạc, sức mạnh càng tăng cao.

Oành!

Lớp phòng ngự màu vàng đỏ trực tiếp bị xuyên thủng, ánh sáng vàng đỏ bắn tung tóe như máu, không thể ngăn cản.

Dây leo quấn lấy trái Long Nguyên quả đó, trực tiếp hái xuống từ trên cành cây, rơi vào trong tay Thẩm Thiên.

“Thẩm Thiên ca ca thật lợi hại, chỉ một chiêu đã thành công hái xuống Long Nguyên quả rồi!

Trong mắt Ngao Ô tràn đầy sùng bái, không hổ là thiên kiều mạnh nhất Đông Hoang.

Quả nhiên là Thẩm Thiên ca ca mạnh hơn Thiếu Huyền ca ca nhiều!

……

Tề Thiếu Huyền ở bên cạnh cảm thấy gato~

Còn Vương Thần Hư thì não đang căng như dây đàn, hiện tại vẫn còn đang xoắn xuýt.

Có nên liều mạng thử một lần, nhưng lỡ như liều mạng xong rồi không thu lại được gì hết thì phải làm sao?

Thọ nguyên của lão phu sắp cạn, thật sự không động đậy nổi nữa!

“Đây là Long Nguyên quả à?

Mọi người đều chạy lên nhìn chằm chằm vào loại quả đó.

Long Nguyên quả trên tay Thẩm Thiên to cỡ cái bưởi, cả người tỏa ra ánh sáng màu vàng đỏ.

Bề mặt của nó bao phủ một lớp hoa văn rồng độc đáo, nhẹ nhàng sờ vào lớp hoa văn sẽ phát ra tiếng rồng kêu.

Thẩm Thiên nhẹ nhàng hái Long Nguyên quả xuống rồi ném cho Ngao Ô: “Ngao Ô, tặng đệ đấy.”

Ngao Ô đờ đẫn cả người.

Không ngờ Thẩm Thiên ca ca lại tặng ta một món chí bảo quý giá như vậy?

Phải biết rằng chỉ cần Thẩm Thiên bằng lòng thì có thể dễ dàng dùng Long Nguyên quả để đổi một món Thánh khí.

Đúng thế, là Thánh khí, không hề pha trộn một chút phân tử nước nào!

Tuy Thánh khí rất quí giá nhưng vật như vậy ở Bắc Hải Long tộc không thiếu.

Dù sao thì chỉ cần Chân Thánh từ Tam kiếp trở lên bằng lòng bỏ ra chút thời gian là có thể tạo ra một món Thánh khí.

Nhưng Long Nguyên quả là thứ không phải muốn là có được, phải biết rằng Long tộc đã tìm kiếm cả chục ngàn năm mà đến vị trí của Long đảo cũng không thể phát hiện ra.

Chứ đừng nói đến việc lấy được Long Nguyên quả cao cấp như thế này trên Long đảo.

Chỉ tính đến công dược của Long Nguyên quả trên tay Thẩm Thiên thôi. Ngao Ô cũng có thể khẳng định rằng chi cần mình tự thu phục được thì sẽ nắm được bảy phần thành công thẳng tiến lên cửu phẩm.

Đối với việc gia tăng sức mạnh và ‘nội tình’ của Long tộc đều hoàn toàn vượt xa một món Thánh khí cỏn con.

Ngao Ô cảm thấy hơi ngại: “Thẩm Thiên ca ca cứ giữ lấy đi, lấy đó quay về đổi lại thù lao với cha ta.”

Thẩm Thiên khẽ nở nụ cười nói: “Đệ đã gọi ta một tiếng ca ca, tức là đã trở thành huynh đệ với Thẩm mỗ rồi, chỉ là một trái Long Nguyên quả cỏn con, tặng thì tặng thôi, liên quan gì đến thù lao?”

Thẩm Thiên vừa dứt lời, hào quang trên đầu Ngao Ô cũng bùng sáng lên, điểm tím cũng lan rộng.

Mà bản thân Thẩm Thiên cũng được thả lỏng, chỉ cảm thấy ‘dục tiên’ vô cùng thoải mái

Hắn nở một nụ cười chân thành.

……

Chỉ là một trái Long Nguyên quả cỏn con thôi sao?

Ba người bên cạnh không hề biết suy tính trong lòng của Thẩm Thiên mà chỉ cảm thấy sốc.

Sốc vì lòng chân thành của Thẩm Thiên, sốc vì sự trượng nghĩa của Thẩm Thiên, sốc vì lòng khoan dung của Thẩm Thiên.

Đổi lại là bọn họ thì chưa chắc đã nỡ đem tặng một món chí bảo như thế cho người khác.

Dù sao thì ít nhất thứ đó cũng có thể đổi lại Thánh khí Long tộc đấy!

Ngao Ô cảm động, mắt lưng tròng, hắn nhận Long Nguyên quả nói: “Thẩm Thiên ca ca hãy yên tâm, đệ nhất định sẽ nói với phụ hoàng rằng trái Long Nguyên quả này là do Thẩm Thiên ca ca hái giúp.”

“Đợi sau khi về đến Long đảo, đệ sẽ bảo phụ hoàng tặng huynh một món Thánh khí coi như thù lao cho trái Long Nguyên quả.”

“Thẩm Thiên ca ca ngàn vạn lần xin đừng từ chối, huynh có thể không nhận vì lòng cao thượng của mình.”

“Nhưng Long tộc cũng không thể không tặng vì đó là lòng kiêu ngạo của Long tộc ta!”

Hửm~????

Thẩm Thiên cau mày, sao câu này nghe quen tai quá vậy.

Long tộc hào phóng như vậy sao?

Cũng đúng, dù nói gì đi nữa thì bảo bối ở Long tộc là nhiều nhất.

Thẩm Thiên cơ trí nghĩ, nếu bổn Thánh Tử gom nhiều Long Nguyên quả một chút thì há chẳng phải sẽ có thể đến kho bảo bối của Long tộc để mua Thánh khí sao?

Nghĩ đến đây, Phệ tiên đằng trên tay phải của Thẩm Thiên bắt đầu nhanh chóng bay về phía cây Long Nguyên quả.

Oành~

Oành! Oành~

Oành! Oành! Oành~

Từng lớp chắn bị phệ tiên đằng trực tiếp đam thủng, ánh sáng màu vàng đỏ cũng nhạt dần.

Từng trái Long Nguyên quả màu vàng đỏ bị phệ tiên đằng của Thẩm Thiên trói lại rồi gom vào túi, ba người bên cạnh nhìn đến nỗi ngư người.

Cái cây trước mặt tụi mình là cây Long Nguyên quả thật sao?

Tại sao lúc chúng ta hái xuống lại rất khó khăn, lớp rào cản đó cứng như thép vậy.

Còn sợi dây leo của Thẩm huynh lại xuyên qua dễ dàng như thể không bị cản trở vậy. Chẳng phải đã nói là hái càng nhiều thì sức đề kháng cũng tăng hay sao!

Lẽ nào bởi vì Thẩm huynh đẹp trai nên cái cây này cam tâm bị hái quả sao?

Trên thực tế thì Thẩm Thiên cảm nhận được sức đề kháng của cái cây đang tăng cao một cách rõ ràng.

Cứ thành công hái xuống một quả thì lớp phòng ngự của những trái Long Nguyên quả khác cũng trở nên mạnh hơn.

Sau khi hái đến trái thứ mười, thì nhất nguyên trọng thủy phối hợp cùng phệ tiên đằng phải phóng ra toàn lực mới có thể công phá được lớp phòng ngự.



Chương 562: Khóa giới vạn cổ, tranh minh cùng thiên kiều (2)

Đương nhiên là những Long Nguyên quả mà Thẩm Thiên chọn đa số đều là những quả ở tầng cao.

Nếu Thẩm Thiên chọn những quả ở tầng thấp thì sức đề kháng cũng giảm đi nhiều.

Hi hi, các ngươi cứ vùng vẫy đi!

Càng vùng vẫy càng kích thích bổn Thánh Tử ta.

Thẩm Thiên vơ vét đống Long Nguyên quả, thậm chí thi triển luôn cả Chiến Thần Biến.

Ánh sáng ngũ sắc bao trùm lấy cơ thể Thẩm Thiên, từng sợi tóc trên đầu hắn dựng đứng lên.

Hàng rào phòng thủ vốn đã rất vững chắc nay lại không thể chịu nổi một đòn, nó vốn dĩ không thể ngăn được Thần Thiên hái quả..

Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư bên canh muốn tận lực bắt chước lại, lúc này đang nhìn đến nõi đờ người ra/

Dường như bởi vì tu vi của bọn họ đã lên đến Nguyên Anh kì nên sức đề kháng của Long Nguyên quả phải mạnh hơn nữa mới được.

Lần thu gom Long Nguyên quả đầu tiên đã hứng chịu sự phản kháng mạnh mẽ như vậy.

Hai người tốn hơn nửa canh giờ mới thành công hái được một trái Long Nguyên quả.

Đồng thời, nhẫn không gian của Thẩm Thiên đã chứa hơn 30 trái Long Nguyên quả chất lượng cao.

Người đấu với người, đúng là tức chết!

Ầm~

Đột nhiên, dung nham dưới gốc cây Long Nguyên thần mộc bắt đầu sôi ùng ục lên.

m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn bắt đầu khẽ chấn động, cây Long Nguyên thần mộc cao mấy ngàn trượng đang từ từ chìm xuống đất.

“Ta còn chưa hái đủ sao ngươi lại rút xuống dưới rồi?”

Thẩm Thiên khẽ nhếch khóe miệng, mỗi một trái Long Nguyên quả màu vàng đỏ là một Linh khí cực phẩm, thậm chí có thể là Thánh khí.

Nếu không thì dùng nó làm món trái cây tráng miệng sau bữa ăn chính cũng là thần dược cực phẩm để rèn luyện thể hình rồi.

Không được, kiểu gì cũng phải hái thêm vài trái nữa!

Nghĩ vậy, Hoàng kim thần dực mọc ra sau lưng Thẩm Thiên. Trong chớp mắt, thân hình của Thẩm Thiên đã xuất hiện trên Long Nguyên thần mộc.

Phệ tiên đằng lại được phóng vút ra, nhắm thẳng vào quả cao nhất trên Long Nguyên thần mộc.

Keng!

Xung quanh Long Nguyên quả tỏa ra ánh sáng chói lọi như được đúc ra từ Tiên Kim.

Phệ tiên đằng của Thần Thiên được bao phủ bởi ‘trọng thủy’, sở hữu khả năng phá giáp vô song, nhưng lại chỉ có thể để lại vết trắng trên lớp phòng ngự.

Hiển nhiên là Long Nguyên quả tột đỉnh đó vô cùng quan trọng.

Tuy là không biết tại sao nhưng Long Nguyên thần mộc sống hơn mấy ngàn năm tuổi này không thể phát triển được trí khôn.

Nhưng có một điều hiển nhiên là, nó vốn dĩ không hề muốn Thẩm Thiên hái trái Long Nguyên quả tột đỉnh đó xuống, vì giá trị của nó quá cao!

Đó cũng là trái Long Nguyên quả duy nhất khiến xác thịt Thẩm Thiên dâng lên khát vọng chiếm hữu mãnh liệt như kì vật thiên địa vậy.

Điều đó cũng khiến cho Thẩm Thiên quyết tâm hái được quả này.

Nhât niệm hoa khai, quân lâm thiên hạ.

Từng đóa hoa bỉ ngạn trắng mọc trên phệ tiên đằng, khiến cho phệ tiên đằng trở nên huyễn hoặc vô cùng.

Soạt~

Sát Chiêu được ẩn giấu lâu ngày, một phát là trúng.

Phệ tiên đằng thành công đâm cuyên lớp phòng ngự cứng như thép, quấn chặt vào Long Nguyên quả trên cùng.

Ầm~

Long Nguyên thần mộc chấn động kịch liệt, tốc độ rút xuống đất càng nhanh hơn.

Rõ ràng là loại quả tột đỉnh đó chứa đựng sức mạnh to lớn, nó kéo căng phệ tiên đằng ra.

Giờ phút này, Thần Thiên thậm chí cảm nhận được sức mạnh của mình ngang bằng với thiên tôn đỉnh phong, cả người bị kéo bay về phía Thần mộc.

Ta không tin không hái được ngươi xuống!

Thẩm Thiên cắn răng, Phệ tiên đằng trực tiếp phóng về phía của quả Long Nguyên tột đỉnh.

Trong chớp mắt, kiếm quang chói lóa tỏ ra khắp nơi.

Phi tiên kiếm khí kinh diễm lại tái hiện!

……

Keng!

Những quả Long Nguyên treo trên cành cây bị Phệ tiên đằng trong tay Thẩm Thiên kéo xuống.

Long Nguyên thần mộc được bao trùm trong ánh sáng màu vàng đỏ, nhanh chóng nhày vào bể dung nham.

Như thể đang sợ chỉ cần ở lại lâu chút nữa thì lông cũng chẳng còn.

Tề Thiếu Huyền: “...”

Vương Thần Hư: “...”

Ngao Ô: “....”

Thẩm huynh lại hái nhiều đến mức cái cây Long Nguyên thần mộc phải trốn đi luôn.

Đoán chừng sau 300 năm, 500 năm, thậm chí là một ngàn năm thì cái cây Long Nguyên thần mộc này cũng chẳng dám xuất đầu lộ diện nữa đâu.

“Cuối cùng cũng đến tay, mệt chết đi được.”

Thẩm Thiên ôm lấy Long Nguyên quả trong tay trông như đang ôm lấy một mặt trời nhỏ sáng chói.

Thậm chí là sau khi đã rụng khỏi cành cây rồi, trái Long Nguyên đó vẫn còn khẽ cử động.

Ba người còn lại còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Bởi vì bọn họ phát hiện ra cây trà ngộ đạo ở đầu bên kia m Dương Lưỡng Nghĩa Nhãn cũng bắt đầu rung nhẹ.

Không ổn rồi, nó cũng muốn chạy trốn.

Thẩm Thiên nhanh tay lẹ mắt, triển khai Hoàng kim thần dực sau lưng ra, cả người hắn biến thành một tia sáng, bay vụt về phía cây trà ngộ đạo.

Vút~

Vút vút vút~

Vút vút vút vút vút ~

Cảm nhận được khí tức của Thẩm Thiên đang xông về hướng này, cây trà ngộ đạo trông còn hoảng loạn hơn.

Từng chiếc lá chưa trưởng thành lũ lượt rụng khỏi cành cây, xông về phía Thẩm Thiên như mưa.

Nhưng điều khiến mọi người ngạc nhiên là, cái cây trà ngộ đạo này rõ ràng đã có hơn triệu năm tuổi mà lại không phát triển được trí tuệ cao đẳng.

Thậm chí đến thủ đoạn tấn công cũng thiếu thông minh như vậy, mấy ngàn cái lá cũng như mấy ngàn người thường đến bao vây thôi.

Không biết sức mạnh thực sự của nólà như vậy hay là do chịu phải hạn chế về quy luật nữa.

Thẩm Thiên chắp tay thi triển pháp ấn: “Côn Bằng pháp - Bắc Minh Thôn Thiên!”

Một con cá Côn Bằng khổng lồ xuất hiện sau lưng Thẩm Thiên.

Nó chậm rãi mở miệng ra, trong chớp mắt\ hóa thành một cái xoáy nước trên không mang lực hút vô song.

Sau khi những chiếc lá bị hút vào trong xoáy nước đều mất đi khả năng tấn công, bị Thẩm Thiên cho vào một cái hũ.

Tuy những chiếc lá đó chưa lớn hẳn những đùng để nấu trứng gà trà cũng thơm lắm,một người cần kiệm như hắn không muốn lãng phí.

Thấy đòn tấn công của mình vô dụng với Thẩm Thiên, cây trà ngộ đạo đó bắt đầu khẽ rung.

Tiếp đó, những cái rễ ngoằn ngoèo của nó nhanh chóng khoan xuống đất.

Mà lúc này, khoảng cách từ Thẩm Thiên đến chỗ cây trà ngộ đạo còn chưa đến ngàn trượng, thậm chí có thể ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của lá trà.

Ầm~

Trên bầu trời vang lên Đại đạo chi âm.

Những chiếc lá trà ngộ đạo trưởng thành màu bạc cũng bắt đầu chậm rãi rụng xuống.

Có cái biến thành cái chuông lớn kêu ầm ầm, tạo ra vô số sóng âm sát khí tấn công Thẩm Thiên.

Có cái biến thành một thanh tiên kiếm tối cao, phân tách thành ba nghìn kiếm, bất cứ khoảng không nàon mà chúng đi qua cũng bị càn quét, sát hại Thẩm Thiên.

Có cái lại biến thành một chiếc rìu ma thuật màu đen, toát ra vẻ hung dữ quái dị và luồng sát khí khủng khiếp khiến người ta rợn tóc gáy.

Một số khác lại biến thành linh thú như Đào Ngột, Cùng Kì, Đằng Xà, Phụng Hoàng lửa, v.v.

Tương truyền, lá trà ngộ đạo có thể khắc chế quy luật của trời và đất, hồi sinh nwhnxg sinh vật sát phạt của tu sĩ thời xưa.

Lúc này, Thẩm Thiên cảm thấy mình đang khóa giới vạn cổ, tranh minh cũng những thiên kiều từ thời thượng cổ.

Trong đầu hắn chỉ còn một suy nghĩ, đó là những thiên kiều thời thượng cổ mà lá trà ngộ đạo khắc chế ra...

Sao lại yếu như vậy~