Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận

Chương 195



Còn Tề Thiếu Huyền thì chủ yếu là cảm thấy sốc, dù sao thì hắn cũng từng nhìn thấy uy lực của xoáy nước trên không rồi.

Tuy Vương Thần Hư đã đốt cháy thọ nguyên khiến cho uy lực của xoáy nước trên không bị giảm hơn nửa, nhưng vẫn còn vô cùng mạnh.

Thế mà trước mặt Thẩm Thiên, cái xoáy nước trên không đó yếu như cục bột vậy.

Chỉ cần nhào nặn mấy cái đã xử lí xong cái xoáy nước trên không đó rồi.

Đúng là thủ đoạn khiến người xem bàng hoàng!

Còn Ngao Ô thì đang nhìn Thẩm Thiên với ánh mắt và khuôn mặt tràn đầy sự sùng bái.

Cậu vỗ đôi tay múp của mình: “Không hổ là Thẩm Thiên ca ca, quá mạnh rồi.”

“Đến xoáy nước trên không cũng có thể dùng dây roi để tiêu diệt, chẳng trách cô nãi nãi lại đồng ý kí khế ước với huynh!”

Thẩm Thiên: ???

Cái đó thì có liên quan gì?

Hai người Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư nhìn nhau, chỉ cảm thấy gương mặt chợt nóng bừng lên.

Xúi quẩy cho bọn họ đánh đến khí thế ngút trời, kết quả lại chẳng ra được trò trống gì, lại còn phải để Thẩm Thiên nói đỡ giúp. Thật là mất mặt!

Khụ khụ, bây giờ làm sao để đổi chủ đề cho tự nhiên đây?

Cứ im lặng như vậy thì không ổn~

Đột nhiên ba con mắt của Tề Thiếu Huyền khẽ chuyển động, nói: “Khụ khụ, lúc nãy Thẩm huynh bị bất tỉnh trước tấm bia đá Huyền Vũ khá lâu, không biết là có thu hoạch gì không?”

Nói đến đây, Vương Thần Hư và Ngao Ô cũng tỏ vẻ hiếu kì.

Dù sao thì người bình thường cũng không ai ngộ đạo được thâm sâu như vậy, chỉ có người nhập tâm tiến sâu vào trạng thái ngộ đạo mới bị mất trí nhớ.

Cũng có nghĩa là, người càng lĩnh ngộ được những thứ phi thường thì càng khó mà tự dứt bản thân ra khỏi sự trầm luân đó.

Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư rất, rốt cuộc là Thẩm Thiên đã lĩnh ngộ được điều gì mà không nhịn được phải trầm luân trong đó.

Nhưng có một điều có thể khẳng định là, đây tuyệt đối không phải là sự kế truyền bình thường.

Cảm nhận được sự hiếu kì từ ba người xung quanh, Thẩm Thiên khẽ cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là một chiêu kiếm quyết có thể khôi phục lại thọ nguyên mà thôi.”

Vương Thần Hư khẽ gật đầu, dựa vào tải năng thiên phú của Thẩm huynh thì lĩnh ngộ “Bất Tử Trường Xuân kinh” là chuyện bình thường, còn có cả...

Đợi đã, vẫn còn một môn kiếm quyết nữa ?!

Lẽ nào là Chí Cường Tuyệt Học của Trường Sinh Đại Đế - Trường sinh kiếm?

Sao Vương mỗ ta lại không lĩnh ngộ ra chứ!

……

Ngao Ô nhìn Thẩm Thiên: “Kiếm quyết gì? Thẩm Thiên ca ca có thể thi triển ra cho coi được không?”

Thi triển ra cho coi đi?

Thẩm Thiên đờ người ra, nhìn Tề Thiếu Huyền Và Vương Thần Hư cười: “Cũng được, hay là Tề huynh và Vương huynh tiếp chiêu thử đi?”

Mái tóc bạc của Vương Thần Hư bay phất phơ, quầng thâm mắt đen như đá Hắc Diệu.

Hắn ta rùng mình: “Khụ khụ, hay là để Tề huynh lên đi! Thọ nguyên của lão phu sắp cạn rồi, nên nhường lại cho lớp trẻ đấy.”

Nói đoạn, Vương Thần Hư liền tự giác chạy ra chỗ khác ngồi, bắt đầu học Huyền Vũ pháp tượng, hít vào thở ra linh khí.

Thật đau lòng!

Mấy trăm năm thọ nguyên trực tiếp bị tổn thất, không biết lúc nào mới có thể bù lại.

Nói mới nhớ, cái tư thế này...đúng là xấu hổ quá !

Tề Thiếu Huyền thì không hèn nhát như thế, y dùng ánh mắt rực lửa nhìn về phía Thẩm Thiên: “Nếu Thẩm huynh không chê, Tề mỗ nguyện thay huynh tiếp chiêu.”

Thẩm Thiên gật đầu khẽ cười, kiếm Bích Thủy đột nhiên xuất hiện trên tay.

Bích quang lưu động như nước Hồng Tuyền, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, hiển nhiên là một cây kiếm tốt.

Đương nhiên là đối với một người đẳng cấp khác biệt như Tề Thiếu Huyền, kiếm Bích Thủy chỉ được coi như hàng bình thường.

Điều thật sự khiến cậu mong đợi là người đang cầm cây kiếm đó, một cành cây nhánh cỏ cũng có thể trở thành kiếm trong tay người này.

Tề Thiếu Huyền vĩnh viễn không thể quên cái đêm trên đỉnh Thánh Tử, kiếm ý như tiên bị đày xuống trần, đó chính là cơn ác mộng trong lòng Tề Thiếu Huyền .

Thế mà hôm nay Thẩm Thiên lại lĩnh ngộ được kiếm quyết mới từ tấm bia đá Huyền Vũ, hiển nhiên Tề Thiếu Huyền rất để tâm đến điều này.

“Tử Khí Sơn Hà tầng 33, ngưng!”

Tề Thiếu Huyền giống như gặp phải kẻ địch vậy, sau khi dùng đan dược điều tiết khí tức lại bắt đầu ngưng đọng Tử Khí tầng 33.

Tử khí nán lại quanh người Tề Thiếu Huyền như vô số những vệ sĩ, tạo thành lớp phòng ngự mạnh nhất cho Tề Thiếu Huyền.

Đồng thời,thiên nhãn màu tím trên mi tâm của Tề Thiếu Huyền tỏa ra ánh sáng chói lọi, chiếu thẳng lên người Thẩm Thiên, y hi vọng có thể trộm nhìn được sơ hở nào đó.

Thế nhưng lại chẳng có kẽ hở nào!

Sau lưng Thẩm Thiên có vô số những ảo ảnh hình kiếm

Xung quanh những ảo ảnh hình kiếm đó lượn lờ từng vầng tiên quang.

Thiên kiếm thần thể, phi tiên kiếm ý, có thể suy ra được kiếm pháp trên thế gian, vạn biến bất li kì tông.

Thẩm Thiên tay cầm kiếm đứng thẳng, dung nhan tuyệt đỉnh đó trở nên siêu phàm thoát tục dưới ánh sáng chiếu rọi của bầu trời.

Thậm chí một người ‘phong thần tựa ngọc’ như Tề Thiếu Huyền cũng bất giác cảm thấy hổ thẹn khi đứng trước mặt Thẩm Thiên.

……

“Xuất chiêu đi Thẩm huynh!”

Tề Thiếu Huyền tay cầm giáo Phương Thiên Long, đối diện với Thẩm Thiên bằng vẻ mặt mong chờ.

Cuối cùng Thẩm Thiên cũng chậm rãi giơ Bích Thủy kiếm kiếm lên, từ từ chém về phía Tề Thiếu Huyền.

Tốc độ ra kiếm không hề nhanh, hoặc nói là trông nó chậm đến mức con nít ba tuổi cũng có thể dễ dàng né được.

Thế mà khi nhát kiếm chém xuống, sắc mặt Tề Thiếu Huyền lập tức thay đổi, bởi vì y có thể cảm nhận được sự siêu phàm thoát tục của nhát kiếm đó.

Nó đã chạm đến công pháp cao thâm, vượt qua sự cấm kị của thời gian và năm tháng, đây chính là cảnh giới tột đỉnh.

Tuy lúc này Thẩm Thiên vẫn chưa kiểm soát được kiếm quyết, vẫn chưa đạt đến cảnh giới đỉnh cao.

Nhưng Tề Thiếu Huyền cảm nhận được sức mạnh to lớn trong nhát kiếm ấy.

Keng!

Tiếng kiếm như du long xuất hải, ánh kiếm như vầng sáng của bình minh.

Trong chớp mắt, nhát kiếm kinh diễm đó như đã cắt ngang hư không, băng qua thời gian mà chém xuống.

33 tầng tử khí dày đặc cũng không thể ngăn chặn lại, thiên nhãn trên mi tâm sáng như điện cũng không thể nắm bắt được gì.

……

Keng!

Kiếm Bích Thủy lại quay về vỏ bọc, Thẩm Thiên đứng chắp tay sau lưng, khẽ cười nói.

“Nhát kiếm này, tên gọi Trường sinh kiếm.”



Chương 555: Long đảo tính toán chi li (1)

Kiếm Bích Thủy đã được đút vào vỏ, Thẩm Thiên tay cầm kiếm, dáng đứng thẳng như một vị tiên bị đày xuống trần gian.

Tề Thiếu Huyền khẽ cau mày, ánh mắt mang theo sự kinh ngạc và trầm trọng.

Bởi vì hắn phát hiện bản nguyên sinh mệnh của mình bị cắt mất một khúc, hoặc nói thọ nguyên bị cất hết một phần.

Tuy bản nguyên sinh mệnh bị mất không nhiều, quy ra cũng có ba mươi mấy năm chục năm thọ mệnh. Hơn nữa, có thể bù lại được.

Nhưng chúng ta không thể phân tích vấn đề như vậy.

Nhát kiếm vừa nãy của Thẩm Thiên có liên quan đến lĩnh vực kiếm pháp thâm sâu, lớp phòng ngự của Tề Thiếu Huyền hầu như không hề phát huy tác dụng, rất quái lạ.

Cũng tức là, nếu Thẩm Thiên chém được một nhát kiếm thì cũng có thể chém xuống mười nhát, trăm nhát kiếm như thế.

Nếu vậy chẳng phải thọ nguyên của Tề Thiếu Huyền sẽ bị cạn kiệt hết sao?

Huống hồ, Tề Thiếu Huyền không nghĩ rằng đó là nhát kiếm cực hạn của Thẩm Thiên đâu.

Tuy chưa quen biết Thẩm Thiên được lâu nhưng Tề Thiếu Huyền biết rõ hắn rất khiêm tốn, là một quân tử chính hiệu.

Trước giờ Thẩm huynh chưa từng quát tháo ép người, chắc chắn nhát kiếm lúc nãy đã nương tay. Nếu không thì không chỉ có ba mươi mấy năm chục năm thọ nguyên đâu.

Một nhát kiếm thôi đã có thể xóa đu mấy trăm năm thọ nguyên, tóc đen hóa trắng, hồng nhan khô héo, đoán chừng không có một chút vấn đề nào.

Nghĩ đến đây, Tề Thiếu Huyền nói một câu cảm thán từ tận đáy lòng: “Không hổ là huynh!”

"Chiêu kiếm quyết này của Thẩm huynh không chút kẽ hở, cũng không để lại vết tích gì (羚羊挂角不着痕迹: thành ngữ xưa, thần thú 羚羊 khi ngủ treo sừng lên cành cây, chân không chạm đất để tránh kẻ săn mồi nên được ví với những người làm việc không để lại dấu vết), lại vị tiên bị đày xuống trần gian, siêu phàm thoát tục.”

“Chứa đựng ý nghĩa tiềm ẩn của sự sống, có thể trực tiếp lấy đi bản nguyên sinh mệnh của kẻ địch, khiến cho lượng lớn thọ nguyên bị thất thoát, thực sự là quá kì diệu,”

Nói đoạn, Tề Thiếu Huyền ung dung thản nhiên nhìn về phía tấm bia đá Huyền Vũ bên cạnh, tự cảm thấy mình cũng nên đi lĩnh ngộ.

Tuy tạo hình của ‘mật pháp’ này chẳng ra làm sao nhưng lại mang lại lợi ích rất lớn, rất đáng để học hỏi.

Ít ra thì sau này còn có thể tiếp vài chiêu của Thẩm huynh.

Đúng lúc này, tiếng hét thất thanh của Vương Thần Hư vang lên.

“Hả, sao thọ nguyên của ta lại bị ít đi vậy?”

Mọi người đi về phía phát ra âm thanh, nhìn thầy mái tóc trắng như tuyết của Vương Thần Hư, quầng thâm mắt sâu hoắm vô thần.

Điều quan trọng hơn là lúc này trên người Vương Thần Hư bắt đầu bốc mùi, khiến cho Ngao Ô đang đứng bên cạnh phải lấy tay bịt mũi.

……

“Là thiên nhân ngũ suy!”

Tề Thiếu Huyền khẽ nhếch khóe miệng: “Thọ nguyên của tên này chỉ còn lại có chút ít, sắp cạn hết rồi.”

‘Thiên nhân ngũ suy’ tức là tự nhiên khắp người tỏa ra ‘tử khí’ xung đột với ‘sinh khí’ khi thọ nguyên của người tu tiên sắp cạn kiệt.

Đồng thời trên người cũng tỏa ra mùi hôi. Hơn nữa, thọ nguyên càng ít thì mùi hôi càng nồng.

Vương Thần Hư khóc không ra nước mắt: “Rõ ràng ta đã để lại cho mình 40 năm thọ mệnh rồi mà, sao lại bị thiên nhân ngũ suy chứ!”

Đúng thế, không sai!

Vương Thần Hư khẽ nhếch khóe miệng, hình như hắn vừa âm thầm cảm thấy bản nguyên sinh mệnh bị mất đi không ít.

Lẽ nào là do nhát kiếm lúc nãy của Thẩm huynh phóng qua đây, vô tình đánh trúng ta?

Nghĩ đến đây, Vương Thần Hư bất giác nhìn Thẩm Thiên một cách u oán.

Lão phu có sống được mấy năm nữa đâu mà Thẩm huynh còn cho ta một đao nữa, quá đáng lắm luôn.

EQ của Thẩm Thiên rất cao, hắn nhìn ánh mắt của Vương Thần Hư là biết được sự bi thương và ủy khuất mà hắn chịu.

Thẩm Thiên lấy ra một bình nước thánh niết bàn từ trong chiếc nhẫn dự trữ đồ vật ra đưa cho Vương Thần Hư, nói: “Lần đầu tiên Thẩm mỗ cầm Trường sinh kiếm,

Vẫn còn chưa quen tay lắm.”

“Bây giờ Vương huynh bị hao tổn quá nhiều thọ nguyên, mà trên Long đảo này đâu đâu cũng có nguy hiểm nên trước mắt hãy khôi phục nguyên thần đi!”

Trình độ Trường xuân kinh hiện tại của Vương Thần Hư vẫn còn hơi thấp, bế quan mười ngày cũng chỉ có thể khôi phục ba năm thọ nguyên, ba mươi năm thọ nguyên còn hơn ba tháng.

Đợi đến lúc học xong Huyền Vũ thổ nạp, nạp lại mấy trăm năm thọ nguyên thì đoán chừng Thẩm Thiên đã lên cấp Nguyên Anh rồi.

Chỉ có thể lấy thuốc để ứng phó với tình hình hiện tại cho tên này trước thôi.

“Thẩm huynh quả nhiên trượng nghĩa, Vương mỗ ta nợ huynh một đại ân tình, sau này nhất định sẽ có lễ vật tặng lại cho Thẩm huynh.”

Vương Thần Hư cũng không khách khí làm gì, bây giờ hắn sắp cạn kiệt thọ nguyên, còn phải tiếp tục bổ sung bản nguyên sinh mệnh. Nếu không thì không làm ăn được gì hết.

Dù sao thì trong Hỗn Độn hải vực có rất nhiều nguy hiểm, “Thái Hư Đế kinh” mới là con át chủ bài bảo vệ tính mạng lớn nhất của Vương Thần Hư.

Ừng ực, ừng ực, ừng ực ~

Vương Thần Hư đau lòng nuốt hết năm kí nước thánh niết bàn xuống bụng, đột nhiên cả người liền tỏa ra ánh sáng màu xanh.

Nhất là ‘Thiên Linh Cái”, một tía sáng xanh lục đâm thẳng về phía chân trời.

Xanh cực kì, xanh vô cùng.

Đây là năng lượng thuần túy nhất của bản nguyên sinh mệnh, mang lại hiệu quả cao trong việc bổ sung thọ nguyên cho Vương Thần Hư.

Nhất là trong lần sử dụng đầu tiên, khi không có tính kháng dược sẽ có thể bù lại lượng lớn thọ nguyên.

……

Vương Thần Hư ngồi khoanh chân, bắt đầu dùng toàn lực chuyển hóa năng lượng của nước thánh niết bàn.

Còn Tề Thiếu Huyền thì nhân lúc Vương Thần Hư ngồi luyện hóa nước thánh, âm thầm lặng lẽ chạy qua chỗ tấm bia đá Huyền Vũ ngồi xuống, dùng mắt quét một lượt tấm bia đá.

Hà hà, Tề mỗ chỉ chê tư thế của mật pháp này xấu chứ đâu có nói là mình không học đâu.

Ai lại đi chê một mật pháp có thể khôi phục được bản nguyên sinh mệnh chứ, cùng lắm thì đóng cửa trốn trên giường tự luyện thôi.



Chương 556: Long đảo tính toán chi li (2)

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ánh sáng xanh trên người Vương Thần Hư vụt tắt dần, cho đến khi ánh sáng cuối cùng tắt hẳn.

“Năm kí nước thánh niết bàn miễn cưỡng giúp ta khôi phục lại hơn năm chục năm thọ nguyên. Nhưng đây là hiệu quả đầu tiên.”

Vương Thần Hư nhìn số nước thánh niết bàn còn dư, nhưng không định uống tiếp cho hết.

Vì hắn có thể cảm nhận được rằng, hiệu quả của nước thánh niết bàn đang giảm sút, y như những món bảo dược trước đây hắn từng uống, càng uống càng không có hiệu quả.

Số nước thánh niết bàn còn dư cứ giữ lấy dùng trong trường hợp cần thiết vậy!

Nếu thật sự muốn bù lại thọ nguyên thì phải học Huyền Vũ.

Đợi sau khi lần thí luyện trên Hỗn Độn hải vực kết thúc sẽ lập tức về Thái Hư thánh địa bế quan, không luyện “Trường Xuân kinh” đến cảnh giới Đại Thành quyết không ra ngoài.

Ừm, thọ nguyên cũng phải nạp đầy.

Như vậy thì mai sau Vương mỗ cũng có thể ngăn lại tình trạng bị cạn kiệt.

Đợi đến lúc Vương mỗ luyện thành thục “Hư Thiên Tống Táng” rồi sẽ quay lại tìm tên họ Tề kia quyết đấu một trận!

Vương mỗ cũng muốn tranh đấu để trở thành người đứng đầu bảng!

……

Tề Thiếu Huyền và Vương Thần Hư đều có dự tính riêng trong lòng, riêng Thẩm Thiên thì nhìn chằm chằm vào đầu của Tề Thiếu Huyền để tính thời gian.

Bọn họ đã ở trong mật cảnh Huyền Vũ mười mấy ngày rồi, cách cơ duyên của Tề Thiếu Huyền và Ngao Ô cũng chẳng còn mấy ngày nữa.

Theo lẽ thường mà nói, đám rồng trên Long đảo cũng nên ngừng nghỉ rồi nhỉ!

Ừm, để đề phòng vạn nhất, ta ra ngoài do thám cái đã.

“Ba vị huynh đệ cứ ở tạm trong này vài ngày, Thẩm mỗ sẽ ra ngoài để xem xét tình hình.”

Sau khi đã chào tạm biệt đám người Tề Thiếu Huyền, Thẩm Thiên thụ lại hết khí tức rồi một mình bay ra khỏi Huyền Vũ mật cảnh.

Vừa mới ra khỏi mật cảnh, Thẩm Thiên liền nhét khóe miệng.

Bởi vì hắn vừa phát hiện gần chỗ đầm lầy của long tộc có mấy con cự long đang lòng vòng qua lại, nhìn bộ dạng cùa tụi nó là biết chắc chắn không phải đang đi chơi rồi.

Dù sao thì cái nơi đổ nát này cũng có gì để tham quan đâu?

Trong đám cự long đó có một con Hắc Ám độc long bị Thẩm Thiên đập cho u mấy cụ trên đầu.

Bây giờ nó đang nhìn về khu đầm lầy của long tộc, trong mắt trần đầy u oán và sợ sệt.

Nhân loại đáng ghét, đã cướp mấy bảo bôi của cự long rồi thì thôi đi, đằng này còn chiếm luôn cả cái ổ bùn ốm ám thơm tho thoài mái của ta nữa.

Đã thế còn đánh ta đến rụng cả răng.

Cái răng nanh xinh đẹp của ta rụng rồi, rụng thật rồi!

Hắc Ám độc long càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng tức, không nhịn được mà ngẩng cổ lên trời rống.

Thế nhưng, khi tiếng rống của nó vừa mới vang lên thì liền lập tức biến thành tiếng nức nỏ. Bởi vì nó đã nhìn thấy nam nhân đó rồi.

Thân hình tỏa ra ánh sáng màu vàng kim chói lóa đang xuất hiện trước mặt Hắc Ám độc long, khí tức cả người hắn không hề được che giấu, như ánh mặt trời chói mắt.

“Hu hu hu~ Hu hu hu~”

Hắc Ám độc long bị dọa đến nỗi cả người nhảy cẫng lên, tiếp đó là ba chân bốn cẳng chạy về hướng ngược lại.

Cứ như chỉ cần chạy chậm một chút thôi là sẽ bị ăn đập ngay.

Gì cơ, niềm kiêu hãnh của long tộc?

Không hề tồn tại nhé, vì nó không muốn bị đánh thành viên thịt rồng đâu.

……

Thẩm Thiên không che đậy khí tức là để đuổi những con cự long đi.

Nếu không thì Thẩm Thiên có thể đi ra một cách nhẹ nhàng nhưng khi đám người Tề Thiếu Huyền ra đây là coi như tiêu đời.

Nếu bị nhiều cự long như vậy bao vây ở giữa thì cho dù là Toàn thịnh thời kì của Tề Thiếu Huyền cũng chưa chắc đã thoát thân được.

Hai tên Ngao Ô và Vương Thần Hư thì càng không cần nói đến, người đầu tiên là Long bảo bảo, đên tôn giới còn chưa vô được thì làm sao đối kháng lại thiên tôn?

Còn ‘Thái Hư Thánh Tử’ Vương Thần Hư danh bất hư truyền hiện tại đến đi đường còn không vững nói gì đến đánh trận.

Nếu bị cự long bao vây thì Vương Thần Hư chỉ có hai lựa chọn, hoặc là chết già, hoặc là bị cắn chết.

“Haizz, ba ba chỉ đang đau lòng thay các con thôi.”

Một bên là sự quan tâm với các “rau hẹ”, một bên là tình cha dành cho những đứa con.

Cuối cùng, Thẩm Thiên quyết định chấp nhận rủi ro đi dẫn dụ cự long ra chỗ khác, tuy việc này cũng không mạo hiểm gì mấy.

Từng món bảo vật được Thẩm Thiên lôi ra từ nhẫn dự trữ, lơ lững giữa không trung, tỏa ra một loại khí tức đặc biệt.

Bỗng Thẩm Thiên cảm nhận được ánh mắt cuồng dại manh liệt nhìn về phía mình một cách rõ ràng.

Ánh mắt chứa đầy khát vọng tấn công và lòng hiếu chiến, đấy chính là dục vọng nguyên thủy nhất.

Thẩm Thiên biết mấy con cự long này muốn xé xác hắn.

Sau đó lấy lại bảo vật của mình.

“Hí hí hí, có bản lĩnh thì đến cắn ta đi!”

Tất cả bảo vật đều bị Thẩm Thiên cất vào trong nhẫn dự trữ, Hoàng kim thần dực sau lưng hắn đột nhiên mở ra.

Vút~

Trên trời liền xuất hiện dị tượng cá Côn Bằng (loài thú thần thoại Trung Quốc, hình dạng giống cá voi ngày nay)

Hoàng kim thần dực mạnh mẽ đập cánh, trong chớp mắt nhập thành một thể với bầu trời.

Cả người Thẩm Thiên tựa tia sáng màu vàng kim, trong chớp mắt đã bay xa khỏi trăm ngàn trượng, nhanh đến mức dường như không thể nhìn bằng mắt thường.

À hú~

Grrrr ~

Ẳng~

Quạc~

……

Nhìn thấy con người đáng ghét đến đây để khiêu chiến, đám cự long đó làm sao mà nhẫn nhịn được?

Những con cự long đó ngẩng cổ lên trời gầm rú, toàn bộ đều xông về phía Thẩm Thiên.

Trong số đó có những con có tu vi ngang bằng thiên tôn đỉnh phong, tốc độ thậm chí có thể đuổi kịp Thẩm Thiên.

Dù sao thì Thẩm Thiên vẫn chỉ là một tu sĩ Kim Thân kì yếu đuối nhỏ bé, chênh lệch về tu vi thật sự quá lớn.

May là Thẩm Thiên có ưu thế hơn nhiều, đó chính là hắn hầu như không có khuyết điểm, dưới biển hay trên cạn đều có thể chạy được.

Ngươi truy đuổi ta ở trên không, bao vây chặt đến mức không thể lọt vào một con ruồi?

Thế thì ta chạy xuống dưới đất, còn không được nữa thì xuống luôn lòng đất.