trong quan tài, có một bộ xương trắng nằm, trên đó có vài mảnh quần áo che phủ, mỗi mảnh đều do chính Ngô Quân Ngô Tuấn tự tay bỏ vào
Y Thánh nhìn xương cốt trong quan tài vài lần, nói:
- Xem ra lần này ngươi đoán sai rồi
Ngô Tuấn nhặt lên một khối xương, ngắm nghía nó nói:
- Sự phụ ta là trúng độc chết, nhưng bộ xương này lại không hề có dấu hiệu bị trúng độc, trọng yếu nhất chính là, người này căn bản chưa từng tu luyện U Minh Quỷ Khí
- Đây không phải sư phụ tal
Ngô Tuấn nói một cách chắc chắn, một tia U Minh Quỷ Khí phóng ra từ lòng bàn tay, lan tràn vào trong bên trên xương cốt, toàn bộ xương cốt lập tức bị hắc khí nhuộm dần, rất nhanh toàn bộ xương cốt đều biến thành màu đen
theo sát đó, tay trái Ngô Tuấn cũng nhặt lên một khối xương, thả ra một tia tông khí quỷ dị rút ra từ trên người Đa Bảo Tôn Giả, cả khối xương lập tức hóa thành hư vô Y Thánh khẽ di một tiếng, nói: - Tông khí lão đại tu luyện, là tiến hóa từ U Minh Quỷ Khí? Ngô Tuấn trầm mặc một trận, suy tư nửa ngày, cảm giác như muốn nắm bắt được cái gì, nhưng vẫn không nghĩ ra được hắn lắc đầu, khẽ nhíu mày nói: - Không rõ ràng, bất quá hai loại đồ vật này đúng là đồng tông đồng nguyên. Kỳ thật còn có một loại khả năng, có lẽ sư phụ ta năm đó đã đột phá Thánh Cảnh, sợ Độc Thánh tới giết mình, bởi vậy làm ra lựa chọn giống như Thiên Đế, lựa chọn giả chết thoát thân
- Như vậy cũng không đúng, nếu như sư phụ không chết, làm sao lại bỏ mặc nhi tử của mình bị người khác giết chết mà thờ ơ?
Đa Bảo Tôn Giả dùng nhãn thần cổ quái nhìn về phía Ngô Tuấn, nói:
- Nhi tử chết tính là gì, diệt tuyệt nhân tính, nổi điên lên người một nhà cũng giết, đây không phải truyền thống cũ của nhất mạch các ngươi sao?
Ngô Tuấn mỉm cười, xoay mặt nhìn về phía Y Thánh:
- Lão gia tử, ta có một kiến nghị không chín chắn, có lẽ có thể lập tức chữa khỏi cho Đa Bảo Tôn Giải
Y Thánh hơi kinh ngạc nói:
- Kiến nghị gì?
Ngô Tuấn tiêu sái chắp tay, âm vang mạnh mẽ nói:
- Không chữa khỏi được cho đồ đệ, sao không đổi một đồ đệ khác! Tại hạ bất tài, nguyện ý đổi tên thành Ngô Đa Bảo, làm đệ tử thứ bảy của ngài!
Y Thánh lộ biểu lộ kinh ngạc, tiếp đó lộ vẻ mặt do dự nói: - Đa Bảo thế nhưng là đồ nhi có tình cảm như phụ tử với ta, là ta nuôi lớn từ nhỏ... ngươi cho ta thời gian búng tay một cái, để cho ta thận trọng cân nhắc một cái
Đa Bảo Tôn Giả bi phẫn không hiểu quát:
- Kiến nghị không chín chắn cũng không cân nói! Còn có sư phụ, thời gian búng tay một cái đến tột cùng thận trọng chỗ nào chứi
Ở trong tiếng hô của Đa Bảo Tôn Giả, Ngô Tuấn khép quan tài lại, xoay mặt nhìn về phía Lý Xử, nói: - Khiêng quan tài đến kho củi hậu viện ởi, chớ lãng phí, dù sao sư phụ ta sớm muộn cũng sẽ cần dùng
Lý Xử giật giật má, nhìn Đa Bảo Tôn Giả tức hổn hển, cảm giác y thật sự có chút ngu xuẩn
ngươi quả thực là không nhìn lâm bản tính truyền nhân mạch này của Ngô đại phu, nhưng ngươi đã đánh giá sai về trình độ hẹp hòi của Ngô đại phul
Quả nhiên, người thông minh như chính mình, thật là hãn hữu trên đời! Nghĩ tới đây, trên mặt Lý Xử toát ra một tia thần sắc cao thủ tịch mịch, nâng quan tài lên nói:
- Đúng rồi Ngô đại phu, quay đầu nhớ thanh toán số tiền ta rất vất vả mới kiếm được!
Ngô Tuấn cười nói:
- Ô, ngươi chuẩn bị ra bao nhiêu?
Lý Xử nghĩ nghĩ, thử dò xét nói:
- Ta từ Vị Nam chạy đến Kim Hoa, lại khiêng quan tài một đường chạy đến Kinh Thành, làm sao cũng phải cho hai trăm lượng? Ngô Tuấn gật đầu một cái, cười mỉm đưa tay ra:
- Được, lấy ra đi!
Lý Xử móc ra ngân phiếu hai trãm lượng, hài lòng đập lên trên tay Ngô Tuấn, khiêng quan tài đi vào trong sân nhỏ
đi đến cửa ra vào kho củi, gã bỗng nhiên lộ ra biểu tình ngưng trọng, ngừng bước chân
chờ một chút! Hình như có điều gì đó không đúng lắm!
Sự bối rối của Lý Xử cũng không kéo dài lâu, bởi vì rất nhanh liền đến giờ ăn cơm
nhìn thức ăn phong phú trên bàn, gã sâu kín nói:
- Những đồ ăn này đều là tiêu tiền của ta mua được, may mắn Tân Nguyệt Nhi không có ở đây, bằng không ta cũng không ăn được mấy miếng...
Lúc này, một nữ nhân quân áo mỏng manh, thân thể thướt tha xinh đẹp đi đến, hoá ra là Niệm Nô bị Đạo Tổ phái đi ra điều tra tung tích của Họa Thiên
nhìn thấy Niệm Nô, mặt mày Lý Xử lập tức trở nên rạng rỡ, lộ vẻ mặt ân cần đứng lên nói:
- Niệm Nô cô nương, mau tới đây ăn cơm, những đồ ăn này thế nhưng là ta tiêu tiên mual Niệm Nô cười một tiếng, đi tới trước bàn ngồi xuống, nói:
- Theo manh mối ta tìm được, Họa Thiên hẳn là đang trốn ở Thập Vạn Đại Sơn. Thập Vạn Đại Sơn địa thế phức tạp, chỉ cần gã tùy tiện chui vào trong núi, cho dù là Độc Thánh, muốn tìm được gã cũng không khác gì mò kim đáy biển