Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 645:



Chương 645: quan tài

Chương 645: quan tài

- Đừng nói là Xích Đế cùng với Nguyệt nhi từng bị thiên đạo ảnh hưởng, cho dù là lực lượng thiên đạo trên người tiểu đồ đệ ta, cũng đều nông đậm hơn so VỚI ÿ

Đa Bảo Tôn Giả sững sờ, chau mày nói:

- Như vậy Đại sư huynh là xảy ra chuyện gì?

Ngô Tuấn nhìn gương mặt mặt ủ mày chau của Đa Bảo Tôn Giả, nghiêm túc nói:

- Liệu có một loại khả năng, Độc Thánh chính là thật sự hoá điên? Chờ ngươi khỏe lại, có thể truyền lời giúp ta, liền nói ta có thể trị liệu bệnh của y, miễn là giá cả hợp lý!

Đa Bảo Tôn Giả: "..."

Đi chữa bệnh cho Độc Thánh, còn muốn tiên? Hai người các ngươi đến tột cùng ai mới là hoá điên!

Đa Bảo Tôn Giả cảm giác được, chấn động hôm nay bản thân nhận được còn nhiều hơn so với nửa đời trước cộng lại, đầu tiên là sư phụ của y phục sinh, sau đó đại sư huynh phục sinh, còn muốn giết y tên tiểu bối không biết sống chết trước mắt này, thế mà còn muốn đi chữa bệnh cho Độc Thánh

đây mẹ nó quá không hợp thói thường! I

Sự xuất hiện của Huỳnh Khang, đã lấp đầy mắt xích còn thiếu cuối cùng trong quá trình trị liệu của Nhân Tâm Đường

Chữa bệnh bằng điện!

Sau khi rút ra tông khí quỷ dị trong cơ thể Đa Bảo Tôn Giả, Ngô Tuấn yêu cầu Huỳnh Khang tiến hành 'Thí nghiệm trị bằng liệu điện kéo dài 5 năm đầu tiên của Nhân Tâm Đường' đối với Đa Bảo Tôn Giả

sau hơn hai mươi lần trị liệu bằng điện, Đa Bảo Tôn Giả với mái tóc xoăn, biểu lộ dần dần trở nên chết lặng, nhãn thần dần dần mất đi hào quang, lúc rảnh rỗi, nằm ở trên giường bệnh, giao lưu bệnh tình với hai người chung phòng bệnh bên cạnh

- Ngọc Linh Lung đúng không, hai người các ngươi là phạm vào sai lầm gì, bị đưa đến nơi này?

Ngọc Linh Lung tràn đầy bi phẫn: - Sai lâm lớn nhất ta phạm phải đời này, chính là không nhịn được lòng hiếu kỳ, ăn một khỏa Bổ Khí Đan của Ngô Tuấn! Về phần hiệu quả, hiện tại phổi ta đều sắp khí (tức) nổ tung!

Tộc trưởng Man tộc hai mắt vô thần nỉ non:

- Ta sai rồi, ta từ lúc bắt đầu liền không nên đi Ma La Thành, không đi Ma La Thành, ta liên sẽ không gặp được Ngô Tuấn...

Đa Bảo Tôn Giả nhìn hai người đồng bệnh tương liên, thở thật dài:

- Còn tốt, ta bị tra tấn bằng điện tối đa cũng chỉ năm năm, ta còn có thể kiên trì được

đúng lúc này, cửa ra vào bỗng nhiên vang lên một tiếng bước chân hơi nặng nề

Lý Xử khiêng một cỗ quan tài đi đến, la lên:

- Ngô đại phu, quan tài ngươi muốn ta đã mang tới cho ngươi!

Trong lòng Đa Bảo Tôn Giả cùng với Ngọc Linh Lung đồng thời run lên, hoảng sợ đưa mắt nhìn nhau

đây là chuẩn bị quan tài cho ai?

Bên trong ba người chúng ta, ai không cứu nổi? I

Ngô Tuấn đi ra từ hậu viện, gật đầu một cái với Lý Xử, nói:

- À, đặt ở bên trong đại sảnh là được, ta chuẩn bị mở quan tài nghiệm thi

oanh một tiếng, quan tài rơi xuống đất, trái tim treo lên của Đa Bảo Tôn Giả cũng rơi xuống đất theo, thả lỏng một hơi nói:

- Làm ta sợ muốn chết, cũng may không phải là chuẩn bị cho ta

Ngô Tuấn nghiêng qua y một cái, nói:

- Ngươi làm sao biết không phải?

Đa Bảo Tôn Giả trầm ổn tự tin cười một tiếng:

- Ngươi đã nói mở quan tài nghiệm thi, bên trong tất nhiên là có thi thể, ngươi cũng không thể nghiệm xong liền tùy tiện vứt thi thể đi

Ngô Tuấn thăm thẳm nói:

- Nếu như trong quan tài không có thi thể thì sao...

Đa Bảo Tôn Giả bỗng nhiên nheo mắt, kinh hoảng nói:

- Không có khả năng, bên trong khẳng định là có thi thể!

Trong khi nói chuyện, bọn người Y Thánh ởi ra, nhìn quan tài giữa phòng, Y Thánh hiếu kì hỏi:

- Đây là quan tài của ai?

Ngô Tuấn nhìn chằm chằm cỗ quan tài do hắn tự mình chế tạo này, mang theo một tia cảm khái nói:

- Sự phụ ta. Tông khí quỷ dị của Độc Thánh, cùng với U Minh Quỷ Khí của sư phụ ta quả thực quá giống, ta chuẩn bị mở quan tài ra nhìn một chút sư phụ ta còn ở bên trong hay không?

Y Thánh khẽ nhíu mày:

- Ngươi nói là, lão đại có thể là sư phụ ngươi giả mạo?

Ngô Tuấn nói:

- Ai biết rõ chứ, bây giờ nhớ lại, sư phụ ta năm đó chết rất là kỳ quặc, ta luôn cảm thấy bên trong có chuyện gì đó, mở quan tài ra cho an tâm...

Nói xong hắn chớp mắt một cái, dùng một loại nhãn thần cực kì công nhận nhìn về phía Y Thánh

- Lão gia tử, trộm mộ mở quan tài cái gì là nghề cũ của ngươi, lần này vẫn là phải nhờ ngươi!

Y Thánh trừng Ngô Tuấn một cái, tức giận nói:

- Ta là Y Thánh, không phải Đạo Thánh!

Ngoài miệng nói, hai tay lại cực kì thuần thục hút ra cái đỉnh trên quan tài, tay phải vừa nhấc đẩy, liền đẩy nắp quan tài ra

Ngô Tuấn nhìn thấy mà than thở, líu lưỡi nói:

- Kỹ nghệ gân như đạo vậy, còn nói ngươi không phải Đạo Thánh!

Nói xong, không để ý tới 'Đạo Thánh' trợn mắt nhìn, tiến lên hai bước đi tới trước quan tài