sương mù màu xanh tán đi, thân ảnh Đa Bảo Tôn Giả xuất hiện ở bên trong Nhân Tâm Đường, nôn ra một ngụm máu đen, nằm trên một chiếc giường bệnh
nhìn Đa Bảo Tôn Giả bỗng nhiên xuất hiện, Ngô Tuấn không khỏi sững sờ:
- Đây là tình huống gì? Khăn trải giường và chăn đệm của ta thế nhưng là mới đổi đấy!
Y Thánh nhướng mày một cái, cũng lười để ý tới Ngô Tuấn mạch não khác hẳn người thường, xoay mặt qua, dùng ánh mắt dò xét nhìn đệ tử thứ bảy của mình
- Lão thất, ngươi tựa hồ bị lão đại làm cho rất chật vật, hiện tại xem ra, ngươi hẳn là vị đồ đệ kém cỏi nhất của vi sư
Đa Bảo nghe vậy, không khỏi lộ ra một nụ cười khổ
ở bên trong đông đảo sư huynh đệ, thiên phú y học của y cao nhất, nhưng điều này cũng không hề đại biểu thiên phú tu hành của y cao nhất!
Nhìn thần sắc trêu chọc trên mặt sư phụ, nội tâm của y trăm mối cảm xúc ngổn ngang
thoạt nhìn, sư phụ cũng không có bởi vì y năm đó lâm trận đào thoát mà tức giận, nhưng y...
- Sư... sư phụ!
Hốc mắt Đa Bảo Tôn Giả đỏ lên, chật vật mở miệng la lên một tiếng
Y Thánh hừ lạnh một tiếng:
- Bị người đuổi giết còn biết tới tìm ta, còn không tính ngu xuẩn đến không có thuốc chữa. Bất quá ngươi năm đó đi không từ giã, tội sống khó tha, liền phạt ngươi... Nói xong, y liếc xéo mắt nhìn vê phía Ngô Tuấn một bên, có chút nhếch khóe miệng lên nói:
- Được rồi, vi sư thiện tâm, liên không trừng phạt ngươi. Ngô Tuấn, ngươi là truyền nhân ưu tú nhất của Y Thánh ta, thương thế của y liền giao cho ngươi trị
- Yên tâm, Ngô Tuấn thế nhưng là vãn bối xuất sắc nhất, nhân sinh chưa có được vãn bối trị liệu, là không viên mãn
Đa Bảo Tôn Giả muốn nói lại thôi một phen, cuối cùng cười khổ nói:
- Sư phụ, viên mãn hay không viên mãn ta căn bản không quan trọng, ta là sợ bị hắn trị đến viên tịch!
Ngô Tuấn tức giận tại chỗ, hướng về phía y quát:
- Ngươi có ý tứ gì? Ta đường đường là truyền nhân mạnh nhất do Y Thánh chính miệng chứng nhận, sẽ không thể chữa khỏi vết thương nhỏ của ngươi? Ì Nhìn bộ dáng thờ ơ của Y Thánh, Đa Bảo Tôn Giả lộ ra biểu lộ không còn luyến tiếc sống, hiển nhiên đã tiếp nhận hiện thực
chỉ là vết thương nhỏ, ngươi thế nhưng là thực sự có can đảm nói
y tự bạo mấy trăm món pháp bảo, cũng không có chống cự lại tông khí quỷ dị kia, thế mà ở trong miệng Ngô Tuấn chỉ là vết thương nhỏ
đại sư huynh nếu như ở chỗ này, e rằng sẽ tức điên...
Lúc này, Ngô Tuấn đã tiến lên trước, đỡ y nằm thẳng, dùng một chút tông khí kiểm tra
một lát sau, Ngô Tuấn biến đổi sắc mặt mấy lần, có chút thất thần nói:
- Sư gia, cỗ lực lượng dị thường trong cơ thể ngươi này, làm sao có chút giống U Minh Quỷ Khí của sư phụ ta...
- Không nên, chuyện này không nên chứ! Chẳng lẽ sư phụ phản bội sư môn, học đồ vật của Độc Thánh nhất mạch?
Đa Bảo Tôn Giả: ...
Ai mẹ nó là sư gia của ngươi!
Một bụng phàn nàn, cũng không biết rõ nên trút ra từ chỗ nào!
Y Thánh nhìn sắc mặt như táo bón của Đa Bảo, cười mỉm hỏi Ngô Tuấn:
- Có thể trị không?
Ngô Tuấn tự tin nói:
- Có thể, một chút chuyện nhỏ này không làm khó được ta. Ta trước tiên hút ra cỗ lực kia trong cơ thể sư gia, sau đó ném vào trong nồi hầm lửa nhỏ... khụ khụ, sau đó sẽ cho sư gia ngâm thuốc tắm phục hồi thân thể, cuối cùng giúp sư gia tiến hành khôi phục nguyên thần!
- Cứ như vậy, nhiều nhất là tám trăm năm, sư gia liền có thể triệt để khỏi hẳn!
Đa Bảo Tôn Giả hoảng sợ trợn tròn tròng mắt:
- Tám trăm năm? ? !
Nghe được mình sắp bị nấu tám trăm năm, y đầu tiên là kinh dị một trận, lập tức không kìm lòng được rơi nước mắt
y lộ vẻ mặt cầu khẩn nhìn về phía Y Thánh, nức nở nói:
- Sự phụ, ta thật sự biết mình sai rồi...
Y Thánh cũng cảm giác phương án trị liệu của Ngô Tuấn có chút quá mức, lộ sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn nói:
- Tám trăm năm tuyệt đối không được, dựa theo thương thế của lão thất, làm sao cũng phải trị liệu tám ngàn năm!
Đa Bảo Tôn Giả: ...
Phong cách hành sự của nhất mạch tương thừa này, quả nhiên Ngô Tuấn mới là sư phụ đệ tử đích truyền của ngươi!
Đa Bảo Tôn Giả nhận mệnh đau thương một trận, sau khi trầm mặc một lát, mở miệng nói:
- Sư phụ, Đại sư huynh đã điên rồi, y muốn giết sạch tất cả Thánh Cảnh trong thiên hạt Ta có chút hoài nghi, y là bị thiên đạo khống chế, giống như sư nương năm đó vậy
Ngô Tuấn nghe vậy lắc đầu, phủ định nói:
- Ta đã gặp qua Độc Thánh cùng với thiên đạo, khí tức thiên đạo trên người y cũng không nồng đậm, chỉ là trình độ Thánh Cảnh phổ thông