Chương 647: Dạy dỗ trên mặt Ngô Tuấn lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường:
- Thế thì chưa hẳn, nếu như ta nhớ không lầm, vòi nước của ta hẳn là còn ở trên tay gã. Đồ vật của Ngô mỗ ta, cũng không phải dễ dàng cầm như thế
Niệm Nô giật mình nói:
- Ngươi có thể tìm được Họa Thiên?
Ngô Tuấn giải thích nói:
- Trên vòi nước có Thần Long lòng khí bám vào, muốn tìm gã tương đối dễ dàng, chỉ cần gọi Thần Long tới hỗ trợ là được. Kỳ thật còn có Thiên Đế, chỉ cần gã hơi sử dụng công pháp, ta cũng có thể lập tức cảm ứng được gã
- Chỉ là, hiện tại còn không biết rõ Độc Thánh đến tột cùng muốn làm gì. Vạn nhất y thật sự muốn giết sạch tất cả Thánh Cảnh, như vậy hai người Họa Thiên vừa chết, tình thế sẽ mất kiểm soát, dù sao ai cũng không biết rõ mục tiêu kế tiếp của y là ai, còn không bằng để y chơi trốn tìm cùng với Họa Thiên, Thiên Đế
Niệm Nô nghe xong, tán đồng gật đầu, lập tức trợn mắt nói: - Ngươi không nói sớm, hại ta phí công đi một chuyến!
Ngô Tuấn không thèm để ý nói:
- Chúng ta làm càng nhiều động tác, tính mê hoặc liên càng mạnh, quấy nhiễu phán đoán Độc Thánh làm ra cũng liên càng lớn
Đa Bảo Tôn Giả nằm ở trên giường lộ ra một cái biểu tình thưởng thức, gật đầu nói:
- Đúng vậy, đến thời điểm âm Đại sư huynh cũng sẽ càng thêm thuận buồm xuôi gió l
Ngô Tuấn liếc mắt nhìn y, hướng Tống Thái nói:
- Nên cho y uống thuốc. Thần trí đều đã không rõ, ta đường đường diệu thủ nhân y, làm sao lại đi âm người chứ
Đa Bảo Tôn Giả: "..."
Loại lời này cũng dám nói ra miệng, lương tâm của ngươi sẽ không cắn rứt saol
Nghĩ đến chính mình còn phải uống thuốc chứa tác dụng phụ quỷ dị của Ngô Tuấn, trong lòng của y càng là đau khổ một trận
ngay tại thời điểm y lòng tràn đầy đau khổ, tiểu Mị Ma đeo bọc sách, dẫn Ngô Thiên Bá đi đến, một tay cầm một chuỗi mứt quả, còn lộ vẻ mặt vui vẻ ngâm nga bài hát, tâm tình có vẻ như rất tốt
Ngô Tuấn nhìn hai tiểu gia hỏa đi tới cửa ra vào, hiếu kì hỏi:
- Tiểu Mị Ma, tiền ngươi mua mứt quả là ở đâu ra? Tiền tiêu vặt của ngươi không phải đã tiêu hết sao?
Tiểu Mị Ma kiêu ngạo ngóc cái cằm lên:
- Ta mang theo Thiên Bá đi đến cửa ra vào thư viện mãi nghệ!
Ngô Tuấn nghiêng đầu một cái:
- Ô? Hai người các ngươi có thể biểu diễn cái gì, bán dễ thương sao?
Tiểu Mị Ma bất mãn hừ một tiếng:
- Mới không phải, chúng ta biểu diễn là ngực nát tảng đá lớn! Người đi ngang qua mỗi người trả một đồng tiền, ai không trả tiền, hai chúng ta nâng tảng đá lên nện vào ngực người đói
Bảo Bất Bình trợn mắt hốc mồm, sau khi sửng sốt một lát nói: - Ở chỗ của chúng ta, loại người mãi nghệ giống như các ngươi, gọi là cướp đường!
Nhìn vẻ mặt đắc ý của tiểu Mị Ma, Ngô Tuấn yên lặng đứng dậy, hít sâu một hơi, móc thước ra
một lát sau, tiếng hét thảm của tiểu Mị Ma vang vọng toàn bộ đường cái
giáo huấn xong tiểu Mị Ma, Ngô Tuấn nhìn Ngô Thiên Bá trước mắt chủ động mân mê cái mông, trong mắt còn mang theo vẻ mong đợi cùng với tò mò, không khỏi nhức che trán: - Thiên Bá, ngươi về sau vẫn là đi theo bên người vi sư học tập đi. Lại tiếp tục đi theo tiểu MỊị Ma, tuổi thơ của ngươi coi như xong
Bảo Bất Bình không đành lòng mở miệng nói:
- Nhưng để nó đi theo ngươi học, nó cả đời này liền cũng xong...
Ngô Tuấn hung dữ trừng mắt nhìn Bảo Bất Bình:
- Ăn cơm cũng không chặn nổi miệng của ngươi! Cơm nước xong xuôi đi một chuyến tới Đông Xưởng, tìm ra toàn bộ hồ sơ của sư phụ tal Bảo Bất Bình tranh thủ thời gian cúi đầu, bắt đầu ăn lang thôn hổ yết
y nhất định phải ăn no một chút, nếu không Ngô đại phu hơi không cao hứng, cơm tối của y hôm nay coi như lại không có
ăn cơm trưa xong, những người khác đi làm việc riêng của mình, Ngô Tuấn dẫn Ngô Thiên Bá đi tới hậu viện, bắt đầu dạy nó tu luyện
giữa trời nắng
Ngô Tuấn đứng trung bình tấn dưới nắng, vừa dạy bảo Ngô Thiên Bá: - Thường nói, tay là hai cánh cửa, dựa vào miệng mà đánh người! Hôm nay, vi sư dạy ngươi chính là công pháp tổ truyền mạnh nhất của nhất mạch Y Thánh—— lấy lý phục người!
- Chỉ cần ngươi luyện tốt môn công pháp này, liền có thể không đánh mà thẳng, trong thiên hạ sẽ không có ai là đối thủ của ngươi!
Ngô Tuấn nói xong, đôi mắt buông xuống, một cỗ khí tức đau thương phát ra từ trên thân, nhãn thần mang theo tiếc nuối nhìn về phía Ngô Thiên Bá: - Trị không được, không cứu nổi, cáo từi
- Hả? ??
Y Thánh ở một bên quan sát, gương mặt phía bên phải không kìm được co quắp
đây mẹ nó là công pháp mạnh nhất của ta? ?
Cái gì mà lấy lý phục người, đây mẹ nó chỉ là lấy cớ cho trình độ y thuật kém cỏi của ngươi!