Chương 638: Người áo đen nhìn thấy Huỳnh Khang, nhãn thần của tiểu Mị Ma sáng lên:
- Huỳnh Khang tới rồi sao, chúng ta ăn kẹo hồ lô chúc mừng đi!
Ngô Tuấn không thèm để ý nàng, hướng Huỳnh Khang nói:
- Vi sư dẫn ngươi ra ngoài đi dạo một vòng, quen thuộc hoàn cảnh phụ cận một chút
sau đó mang theo Huỳnh Khang ra cửa, tiểu Mị Ma thấy thế hừ một cái, tranh thủ thời gian để bọc sách xuống đi theo đi qua hai con đường tới chợ phiên, Ngô Tuấn nói:
- Nơi này là chợ phía đông, đồ vật dùng thường ngày đến chỗ này cơ bản đều có thể mua được, dược tài trên chợ phía tây tương đối đầy đủ, còn bán tọa ky cùng với xe ngựa
nói xong, Ngô Tuấn dừng lại ở trước sạp dưa hấu, hướng về người bán dưa nói:
- Bán cho ba miếng dưal Dưa hấu cát!
Người bán dưa mỉm cười cắt dưa hấu:
- Dưa ta bán đều là dưa hấu cát có vỏ mỏng và giòn! Tổng cộng ba văn tiền!
Ngô Tuấn trừng mắt lên nói:
- Ăn dưa của ngươi thế mà còn cần tiền? Trẫm đường đường là Thiên Đế, ăn ở cửa hàng Thiên Giới cũng không trả tiền!
Nói xong, móc ra ba văn tiền, lộ vẻ mặt không cam lòng kín đáo đưa cho người bán dưa
nhìn nụ cười cứng đờ của người bán dưa, trên trán Huỳnh Khang lộ ra đường đen, nhỏ giọng nói:
- Sự phụ, diễn có chút quá, hãy thu liễm một chút...
Ngô Tuấn câm một miếng dưa hấu ăn, phun ra mấy hạt hạt hấu, vừa đi vừa nói:
- Ừm, quả thật có chút quá, người bá đạo như phụ hoàng ngươi, hẳn là không trả tiền trực tiếp đi
Huỳnh Khang: "... "
Sư phụ, ngươi đối với cái từ bá đạo này, có phải hay không có hiểu lầm gì đó
đi theo Ngô Tuấn đi dạo xong chợ phiên, cả người Huỳnh Khang cũng trở nên không thoải mái ở dưới Ngô Quân thủ vai, cái tên "Thiên Đế" đã trở nên ghê tởm đối với người đi đường đến mức gã đang âm thầm cân nhắc xem liệu sau này mình có nên tiếp tục làm Thiên Đế hay không
lúc chạng vạng tối, bọn người Ngô Tuấn đi tới tây ngoại ô
ngôi nhà mới của Hiệp Khôi đã sắp xây xong, vì hôm nay không có người xây dựng nên có vẻ hơi vắng vẻ, hai con Cự Lang mập mạp đang lăn lộn chơi đùa trong sân một cách buồn chán, giống như hai quả cầu tuyết lớn
Ngô Tuấn đặt gà quay vừa mua xuống đất, hai con sói béo lập tức vui vẻ chạy tới và bắt đầu ăn ngấu nghiến
- Tại sao lại mập như thế, phải tìm cho chúng nó một chút chuyện làm...
Ngô Tuấn nói, liền muốn đưa tay xoa đầu chúng
đột nhiên, hai con Cự Lang ngao ô một tiếng, co lại thành một đoàn bắt đầu run lẩy bẩy
thân thể Ngô Tuấn chấn động, ngấng đầu nhìn về phía nóc phòng, một thân ảnh đeo mặt nạ, người mặc hắc bào thình lình xuất hiện ở trên nóc nhà còn chưa trải ngói Huỳnh Khang toàn thân cứng ngắc, nhìn qua người áo đen trên nóc phòng, tê cả da đầu nói:
- Sư phụ, người này tới từ lúc nào...
Ngô Tuấn ngắm nhìn người áo đen, lộ ra biểu lộ ngưng trọng nói:
- Không biết rõ, đây tuyệt đối là cao thủ, ít nhất giống như ta, cũng là Tuyệt Đỉnh cảnh!
Người áo đen nghe vậy, khóe mắt lộ ở bên ngoài mặt nạ run rấy một cái không thể nhận ra, nhìn Thiên Tuyệt Châm lặng yên không một tiếng động phóng tới, tiện tay bắn ra một đạo hắc khí, trong nháy mắt hóa giải tông khí bao trùm trên kim châm, khiến kim châm bắn ngược trở về
Ngô Tuấn đưa tay tiếp lấy kim châm, biểu lộ trở nên càng thêm ngưng trọng
Thiên Tuyệt Châm của hắn mặc dù không phải lần đầu tiên thất thủ, nhưng người áo đen ứng đối cũng không khỏi quá dễ dàng!
Nhìn người áo đen trầm mặc không nói trên nóc nhà, Ngô Tuấn từ trên người đối phương cảm nhận được một loại nguy hiểm trước nay chưa từng có, thậm chí so với trực diện Ma Hoàng cùng với Thiên Đế đều muốn nguy hiểm hơn!
Hắn toàn lực thôi động « Thái Vi Ngự Cực Công », thái bạch tỉnh trên đỉnh đầu đại phóng quang minh, hoà lẫn cùng với tỉnh quang trên thân
trong nháy mắt, Huỳnh Khang không khỏi có chút hoảng hốt, phảng phất như thật sự thấy được phụ hoàng gã xuất hiện ở trước mắt
đúng lúc này, một cỗ Phượng Hoàng Chân Hỏa bỗng nhiên thoát ra từ lòng bàn chân người áo đen, bao trùm cả người người áo đen
hoá ra Ngô Tuấn điều động lực lượng sao trời chỉ là đánh nghi binh, ám độ trần thương, phát khởi đánh lén đối với người áo đenl
Một kích thành công, đánh nghi binh trong nháy mắt biến thành thủ đoạn nghiêm túc, một cỗ lực lượng sao trời rộng một thuớc giáng xuống từ trên trời, ngang nhiên đánh xuống về phía ngọn lửal
Oanhl
Hỏa diễm ầm một tiếng nổ tung, một cỗ khói đen mờ mịt tuôn ra, thôn phệ Phượng Hoàng Chân Hỏa tản ra, lực lượng sao trời bị hắc khí ăn mòn không còn!
Ngô Tuấn nhìn qua người áo đen lông tóc vô thương, trên mặt lộ ra biểu lộ kinh ngạc không gì sánh được:
- Đối phương dùng dường như là... tông khí?
Huỳnh Khang cảm giác ngực mình cuồng loạn một trận, cực độ hoảng sợ nói:
- Chính là loại tông khí sư phụ dùng lúc chữa thương cho ta kia? l