Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 637: muội muội sinh đôi khác cha khác



Chương 637: muội muội sinh đôi khác cha khác

Chương 637: muội muội sinh đôi khác cha khác mẹ

Huỳnh Khang lần đầu tiên tới Kinh Thành, được triều đình tiếp đón nồng nhiệt, dù sao gã là Thiên Đế đương nhiệm, địa vị so với Hoàng Đế Nhân Giới cũng không kém bao nhiêu, mặc dù sư phụ gọi gã là quản đốc

ăn xong nghênh phong yến, cùng với Lại bộ Thượng thư Cao Văn Bân, gã đi tới Nhân Tâm Đường mà Ngô Tuấn tâm niệm cả ngày khi ở Thiên Giới

Nhân Tâm Đường rất rộng rãi, bởi vì không có bệnh nhân tới cửa, hơi có vẻ trống trải

Ngọc Linh Lung cùng với tộc trưởng Man tộc không nhúc nhích nằm ở trên giường bệnh, hai người hai mắt vô thần, lộ vẻ mặt không luyến tiếc sống

ở bên cạnh bọn hắn, có ba người hai nam một nữ đứng đấy, ánh mắt quét tới, gương mặt một vị trung niên nhân quen thuộc ánh vào tầm mắt của gã

ở trong nháy mắt nhìn thấy người trung niên kia, Huỳnh Khang bỗng nhiên co rụt con ngươi lại:

- Phụ hoàng! Cao thượng thư ở bên cạnh lộ ra biểu tình ngưng trọng, lòng tràn đầy nghi ngờ nhìn vê phía gã

gặp mặt liên gọi cha, người Thiên Giới... đều khách khí như vậy?

Trên mặt lộ về hồ nghi nhìn thoáng qua ba người kia, ánh mắt của Cao thượng thư dừng lại ở trên mặt nữ tử bên cạnh trung niên nhân, lập tức lộ ra biểu lộ như thấy quỷ:

- Tổ tông!

Huỳnh Khang: "...

Tại thời điểm hai người trợn mắt hốc mồm, Thiên Đế quay mặt qua, hướng về phía Huỳnh Khang lộ ra một khuôn mặt tươi cười, xoa bóp mặt mình, trong miệng phát ra lại là thanh âm của Ngô Tuấn:

- Đồ nhi ngươi đã đến rồi à, người xem vi sư mặc đồ giống phụ hoàng của ngươi không?

Huỳnh Khang lấy lại tỉnh thần, sau khi quan sát tỉ mỉ Ngô Tuấn vài lần, lộ vẻ mặt sợ hãi thán phục nói:

- Nào chỉ là giống, quả thực là như đúc vậy! Ngay cả khí tức trên người cũng không khác biệt! Sư phụ ngươi giả làm phụ hoàng ta làm gì?

Ngô Tuấn giải thích nói:

- Phụ hoàng ngươi cùng với Họa Thiên lần lượt giả chết, còn giội nước bẩn lên người lẫn nhau. Ta cảm giác việc này có chút kỳ quặc, muốn đóng giả phụ hoàng ngươi, xem thử liệu có thu hoạch gì hay không

Huỳnh Khang lộ ra biểu lộ dở khóc dở cười, nói:

- Người của Thiên Đình đã phân tán xếp vào các nơi Đông vực, cho dù phụ hoàng có âm mưu gì, cũng không nổi lên được sóng gió gì lúc này, Cao thượng thư lộ vẻ mặt kích động đi lên trước, hướng về nữ tử bên cạnh Ngô Tuấn nói:

- Lão tổ tông, là ngài sao?

Ngô Tuấn lộ ra biểu lộ cứng đờ, trong lòng đánh trống

hỏng bét, gặp phải khổ chủ rồi!

Hóa ra thân thể Xích Đế dùng là lão tổ tông của Cao thượng thư!

Nếu như bị phát hiện tổ sư gia của mình là kẻ trộm mộ, về sau hắn còn có thể làm sinh ý sao?

Bằng không trước tiên phủi sạch quan hệ, trục xuất Y Thánh khỏi sư môn?

Tại thời điểm đầu óc của Ngô Tuấn xoay chuyển, Y Thánh lại một chút cũng không xấu hổ

gặp được khổ chủ, Y Thánh vô cùng mây trôi nước chảy, mỉm cười mở miệng nói:

- Nói ngươi có khả năng không tin, thê tử của ta, có thể là tỷ tỷ sinh đôi khác cha khác mẹ của lão tổ tông nhà ngươi!

Xích Đế không nhịn được chửi bậy nói:

- Chuyện này sao có thể

tiếp đó quay sang, nghiêm túc giải thích với Cao thượng thư:

- Đừng nghe y nói bậy, kỳ thật ta là... muội muội sinh đôi khác cha khác mẹ của lão tổ tông nhà ngươi!

Cao thượng thư giật giật má, lòng tràn đầy im lặng nhìn chằm chằm hai người nói:

- Các ngươi cảm thấy ta giống đồ đần sao?

Y Thánh quan sát tỉ mỉ lão, nói:

- Hai mắt có thần, ăn nói rõ ràng, không giống như là bộ dạng ngu dại, chỉ là có chút suy thận

Cao thượng thư mặt mo đỏ ửng, buồn bực nhìn về phía Ngô Tuấn:

- Ngô đại phu, ngươi từ chỗ nào tìm được hai vị... kỳ nhân này?

Ngô Tuấn vội ho một tiếng:

- Giới thiệu một chút, hai vị bên cạnh ta này theo thứ tự là Y Thánh cùng với thê tử của y Xích Đế. Vị này là Lại bộ Thượng thư, Cao Văn Bân Cao thượng thư

Cao thượng thư nghe xong lộ vẻ mặt chấn kinh, ngơ ngác nói: - Biển quảng cáo Y Thánh ngồi xem bệnh treo bênh ngoài, lại là thật? !

Ngô Tuấn không vui trừng mắt lên:

- Y quán do ta mở, có thể giả tạo tuyên truyền lừa dối bệnh nhân sao?

Cao thượng thư phát ra hai tiếng cười ha ha ý vị không rỡ, chắp tay nói:

- Người đã đưa đến, tại hạ xin cáo từ trước

Y Thánh cau mày nói:

- Sao không chữa bệnh suy thận trước khi rời đi? - Chuyện này rất không cần!

Cao thượng thư nở nụ cười cứng ngắc, xoay người, bước nhanh rời đi giống như đào mệnh

Ngô Tuấn u oán nhìn về phía Y Thánh:

- Nhìn ngươi đi, doạ chạy cả bệnh nhân ởi tới cửa, vê sau gặp lại trước tiên cho lão một châm, dạng này liền không chạy được

Y Thánh: "..."

Thanh danh của ta, hoá ra chính là bị huỷ hoại như vậy sao

tại thời điểm Y Thánh không nhịn được muốn thanh lý môn hộ, tiểu Mị Ma đeo bọc sách, nhảy nhót trở về y quán