- Chủ nhân, ta biết rồi! Bên cạnh có một cái nhà xí, Thiên Đế gã có phải đói bụng hay không?
Ngô Tuấn: ...
Má Đạo Tổ giật giật hai lần, nói với Ngô Tuấn:
- Ngạn Tổ, ngươi thấy thế nào?
Ngô Tuấn lấy yêu đan ở bên trong thi thể ra, nhìn kỹ, lộ ra vẻ mặt thì ra là thế, đứng dậy nói:
- Mọi việc đều đã rõ ràng, gã là tự sát!
Tạ Ngọc Dung giật giật mí mắt, yếu ớt nói:
- Tuy rằng lần này chúng ta không cần truy bắt hung thủ, nhưng ngươi cũng đừng có qua loòa như vậy, vụ án này cũng cần phải đệ đơn...
Ngô Tuấn lườm nàng một cái, nói:
- Người chết quả thực là tự sát, hơn nữa gã căn bản không phải Thiên Đế, mà là Đông Thiên Vương Thiên Đình
Đạo Tổ lộ ra biểu lộ không ngoài sở liệu, tiếp tục nói:
- Ngươi xác định gã là Đông Thiên Vương sao?
Ngô Tuấn gật đầu:
- Mặc dù bề ngoài cùng với khí tức của gã đều giống như đúc Thiên Đế, nhưng phẩm cấp yêu đan lại không đúng. Theo ta suy đoán, « Thái Vi Ngự Cực Công » bản đầy đủ của Thiên Đế, không chỉ có thể điều khiển những người tu luyện khác, hơn nữa còn có thể khiến cho người tu luyện khác biến thành thế thân của gã
Đạo Tổ suy nghĩ một lát, nói:
- Nói một cách khác, Họa Thiên muốn tập kích Thiên Đế, lại giết lâm thế thân Đông Thiên Vương của Thiên Đế?
Ngô Tuấn phiền muộn nói:
- Ta đã nói người chết là tự sát, ta đoán là Thiên Đế để Đông Thiên Vương chết thay, khả năng lớn nhất, hẳn là muốn giá họa cho Họa Thiên Đạo Tổ hơi sững sờ, nghỉ ngờ nói:
- Gã vì sao làm như thế chứ? Chẳng lẽ là muốn dẫn lực chú ý của chúng ta tới trên thân Họa Thiên, để chúng ta ngao cò tranh nhau, gã làm ngư ông đắc lợi?
Ngô Tuấn lắc đầu:
- Lấy thực lực của Thiên Đế, căn bản không cần làm như thế, gã chỉ cân hạ thấp tư thái đi tìm Họa Thiên liên thủ, liên minh vạn tộc chưa chắc đã là đối thủ, trừ phi...
Đạo Tổ giống như có điều suy nghĩ, nói tiếp: - Trừ phi gã gặp một phải một tồn tại càng thêm nguy hiểm, muốn giả chết thoát thân?
Ngô Tuấn chợt linh quang lóe lên:
- Không sai, chính là tại hại Hoá ra gã là bị ta dọa sợ rồi!
Đạo Tổ trầm mặc một trận:
Bị não mạch kín thanh kỳ của ngươi dọa sợ sao?
Đạo Tổ lấy lại tỉnh thần, có chút nhức đầu vuốt vuốt huyệt thái dương, thở dài nói:
- Xem ra trong những năm ta rời đi này, Nhân Giới cũng không có thái bình...
Ngô Tuấn vô cùng tán đồng nói:
- Xác thực không thái bình, bất quá ở dưới sự cố gắng của ta, đã tốt hơn rất nhiều, chờ đến khi ta mở Nhân Tâm Đường khắp thiên hạ, Nhân Giới...
- Liền sẽ hủy diệt!
Đạo Tổ giật giật khoé mắt ngắt lời hắn, lần đầu tiên ý thức được, Bảo Bất Bình không quản được miệng của mình, có lẽ không chỉ vì nguyên nhân bản thân yl
Ngô Tuấn hung dữ trừng mắt nhìn Đạo Tổ, không cam lòng nói:
- Những lão gia hỏa các ngươi, cả đám đều không tín nhiệm y thuật của tal Sớm muộn cũng để cho các ngươi biết rõ sự lợi hại của tal
Đạo Tổ nghiêng mắt nhìn Ngô Tuấn, thản nhiên nói:
- Chuyện này cũng không nên trách ta suy nghĩ nhiều, dù sao ngay cả Y Thánh cũng không dám dùng thuốc ngươi luyện, bộ xương già này của ta, còn phải giữ gìn thật tốt
Ngô Tuấn nghe vậy lập tức xì hơi, lộ vẻ mặt oán trách nói: - Y Thánh cũng là già nên hồ đồ rồi, Thất Thải Bổ Thiên Hoàn ta luyện chế thế nhưng là vang dội cổ kim, thậm chí đưa tới thiên phạt, phẩm chất dược hoàn tuyệt thế, y thế mà không dùng lại tiến hành luyện lại
tại thời điểm Ngô Tuấn phàn nàn, một đầu Tuyết Ưng lượn vòng rơi xuống, rơi vào trên bờ vai Tạ Ngọc Dung
Tạ Ngọc Dung tháo ống tre ra xem truyền tin, biểu lộ trở nên phức tạp, sau khi bình tĩnh tâm tình, mới mở miệng nói với bọn người Ngô Tuấn:
- Sáng nay Lý Xử phát hiện ra thi thể Họa Thiên ở Vị Nam, bên cạnh thi thể còn để lại một hàng chữ bằng máu
Ngô Tuấn nhướng mày:
- Viết cái gì?
Tạ Ngọc Dung lộ ra một nụ cười vô cùng quái dị:
- Kẻ giết người, Thiên Đế!
- Phốc!
Ngô Tuấn suýt nữa phun ra một ngụm máu, tiếp đó bật cười ha hả:
- Thú vị, hai người này thế mà có ý nghĩ xấu giống nhaul