Ngô Tuấn quan sát một phen, không khỏi lắc đầu, nói:
- Thi thể này đã chết thời gian quá dài, nếu như có thể, hẳn là nên tìm một cỗ nhục thân hồn phi phách tán, thân thể lại chưa chết
- Trong tình huống hiện tại, nhục thân cùng với nguyên thần là không có cách nào hoàn mỹ dung hợp, cho dù nàng tỉnh lại, e rằng cũng không thể xem như chân chính phục sinh
Y Thánh thở dài nói: - Loại thi thể mà ngươi nói kia quá khó tìm, cơ hồ là không có khả năng gặp được. Bất quá ta cũng không muốn chúng ta có thể chân chính phục sinh, người chết phục sinh, vốn là là thiên đạo không cho phép, chỉ cân duy trì một đoạn thời gian trạng thái người chết sống lại là được, hiện tại quan trọng chính là để cho nàng tỉnh lại
Ngô Tuấn ừ một tiếng, nói:
- Ở chỗ ta có Thất Thải Bổ Thiên Hoàn, phối hợp với Tam Sinh Đan làm thành thuốc tắm, hẳn là có thể làm cho nàng gia tốc thanh tỉnh Y Thánh lộ ánh mắt thâm thúy nói:
- Hi vọng khả thi, chỉ có nguyên thần, quá mức dễ dàng bị nhằm vào, mặc dù bây giờ lưỡng giới đã dung hợp xong xuôi, nhưng ta luôn cảm thấy cảm giác nguy cơ còn chưa đi qua
Ngô Tuấn nghi ngờ nói:
- Thiên Đế sao, hay là Họa Thiên? Ta cũng có cảm giác hai người này tuyệt sẽ không từ bỏ ý đồ
Y Thánh lắc đầu:
- Chúng ta ở chỗ này đoán mò cũng vô dụng, sớm làm tốt chuẩn bị mới thoả đáng
trong lúc hai người cầm đuốc nói chuyện trong đêm, trong bóng đêm, hai bóng người không ngừng lấp lóe, một khắc trước còn ở Đông Hải, sau một khắc liền đến Nam Cương
hai người trong lúc một đuổi một chạy, trong chớp mắt đi qua hơn phân nửa Nhân Giới
người chạy trốn phía trước thân hình chật vật, rõ ràng là Thiên Đế trốn đi chữa thương, Xoay mặt nhìn cường địch khoác đấu bồng đen sau lưng, hung hăng cắn răng một cái, thân thể bỗng nhiên hóa thành điểm điểm tỉnh quang, tiêu tán khắp nơi
người áo đen đứng tại chỗ một lát, thấy Thiên Đế không tiếp tục hiện thân, hóa thành một luông ánh đen, biến mất ở trong bóng đêm thâm trâm
ở trước Nhân Tâm Đường, Ngô Tuấn ngồi trước tấm biển quảng cáo "Y Thánh khám bệnh" với vẻ mặt chán nản, bên cạnh cách đó không xa, là sạp hàng sủi cảo tiểu Mị Ma mới mở
hai sạp hàng vắng tanh, hai người một lớn một nhỏ đồng loạt thở dài, không hẹn mà cùng bỏ tay ra khỏi cằm
Ngô Tuấn liếc mắt nhìn tiểu MỊ Ma, phàn nàn nói:
- Tên tuổi Y Thánh không còn tốt nữa, treo quảng cáo mấy ngày rồi, nhưng không có một bệnh nhân nào tới cửa
tiểu Mị Ma cùng chung mối thù, thở phì phò nói:
- Y nào chỉ là tên tuổi không còn tốt, quả thực là hôi thối, dẫn đến quán sủi cảo của ta cũng không có ai đến!
Bảo Bất Bình đứng ở cửa ra vào muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không nhịn được mở miệng nói:
- Liệu có khả năng hay không, đây là vấn đề của hai người các ngươi?
- Không có khả năng!
- Tuyệt đối không có khả năng này!
Ngô Tuấn cùng với tiểu Mị Ma đồng thời xoay mặt, nhìn hằm hằm Bảo Bất Bình
- Không tin ngươi ăn một bát sủi cảo của tal
- Không tin ngươi uống thuốc của tai
Bảo Bất Bình lòng tràn đầy lộn xỘn: - Không nói đến canh rau hẹ trứng gà trong nồi có thể gọi là sủi cảo hay không, thuốc mà Ngô đại phu ngươi kê đơn thật có thể uống sao...
Ngô Tuấn nheo mắt lại nhìn về phía y, thâm trầm nói:
- Thường nói, thuốc có thể uống bậy, nhưng lời không thể nói lung tung, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua?
Bảo Bất Bình còn chưa mở miệng phản bác, Tân Nguyệt Nhi đã đi đến từ cửa ngõ:
- Ta nhớ được là cơm có thể án bậy! Nhìn thấy Tần Nguyệt Nhị, Ngô Tuấn vô lực trợn mắt trừng một cái:
- Bây giờ còn chưa đến giờ cơm
Tân Nguyệt Nhi lộ ra khuôn mặt tươi cười:
- Nha môn người bắt yêu phát hiện ra thi thể Thiên Đế, hiện tại đã được bảo vệ, Đạo Tổ gọi ngươi đi qua nhận thi
Ngô Tuấn sững sờ, không dám tin nói:
- Thi thể Thiên Đế? ! Không phải là nhầm lẫn đó chứ, Nhân Giới ai có thể giết gã? Nói xong, Ngô Tuấn đứng dậy đi vào trong phòng, mang theo bách bảo nang đi ra với Vượng Tài
Tân Nguyệt Nhi ở phía trước dẫn đường, một đoàn người rất nhanh đi đến bờ sông
đám người chung quanh đã bị sơ tán, sư phụ của Tân Nguyệt Nhi, Thiên Triền Thủ Tạ Ngọc Dung đứng ở trước một gian nhà tranh
ở bên cạnh nàng cách đó không xa, có một cỗ thi thể ngửa mặt nằm vật xuống, thi thể mặc một thân bào phục trang nghiêm, đầu đội kim quan, sắc mặt trắng bệch, khuôn mặt rõ ràng là Thiên Đế!
Thấy Ngô Tuấn đến, Tạ Ngọc Dung chỉ vào dấu chân lộn xộn bên cạnh thi thể nói:
- Người tử vong chưa quá ba giờ, nguyên nhân tử vong là trên cơ thể có hơn 3. 000 vết thương, ngũ tạng lục phủ cùng với kinh mạch toàn thân bị xoắn nát
căn cứ theo dấu vết dựng lại hiện trường lúc ấy, hẳn là vào đêm trăng sao thưa ngày hôm qua, người chết đi tới bờ sông, thì bất ngờ bị người nào đó tấn công và khống chế, trải qua một phen giẫy giụa, cuối cùng chết ở trong tay kẻ đánh lén