Chính mình thế mà có thể sống sót ở dưới loại đồ chơi này trị liệu, lão thiên gia đối xử với mình không tệ! !
Phảáng phất như muốn nghiệm chứng phỏng đoán của mình, một thân tông khí mênh mông của Ngô Tuấn tuôn ra, tông khí màu trắng, đụng vào hắc khí trên người người áo đen, song phương đè ép lẫn nhau, giằng co ngay tại chỗ
nhãn thần của người áo đen trở nên hơi nghi hoặc một chút, phát ra tiếng nói khàn khàn:
- Ngươi không phải Thiên Đế
Ngô Tuấn cười lớn một tiếng:
- Không sai, tại hạ Y Thánh!
Người áo đen giật khóe mặt một cái, hắc khí quanh thân bỗng nhiên tăng vọt, ở trong một mảnh bóng tối, thân ảnh biến mất ở trên nóc nhà
Ngô Tuấn dùng tông khí ngưng ra một cái lông khí, che lại địa phương ba trượng quanh thân, chờ đợi hắc khí tán đi, phát hiện phụ cận đã không có khí tức của người kia, chau mày nói:
- Đối phương sử dụng đích thật là tông khí, bất quá dường như là tu luyện tẩu hỏa nhập ma, loại tông khí này, chỉ có thể dùng để hòa tan xương vỡ trong cơ thể
Huỳnh Khang lộ ra bộ dáng lòng vẫn còn sợ hãi, mí mắt giật giật nói: cvi11
- Sự phụ, ta cảm thấy nó còn có thể hòa tan nguyên thần của ta...
Ngô Tuấn nghiêng qua gã một cái, nói:
- Trở về hỏi Y Thánh một chút đi, y hẳn là biết gì đó
lúc này, tiểu Mị Ma nhảy ra ngoài từ nơi hẻo lánh, chống nạnh nói:
- Hừ, ta còn chưa có xuất thủ, đối phương liền chạy! Coi như đối phương thức thời!
Ngô Tuấn lộ ra vẻ mặt sợ hãi, chỉ vê phía sau nàng:
- Đối phương lại trở về!
Tiểu Mị Ma dựng đứng lông tơ, trượt chân một cái trốn ra sau lưng Ngô Tuấn
Ngô Tuấn coi thường nhìn nàng một cái, hừ một tiếng nói:
- Lừa ngươi đó nói xong bóc ra mặt nạ da người trên mặt, nhanh chân đi ra bên ngoài
tiểu Mị Ma tức giận đến quai hàm cũng phồng lên, nhảy lên trên cổ Ngô Tuấn kêu la:
- Ngươi làm ta sợ muốn chết, ta không biết, ta không biết, ngươi phải mua cho ta một chuỗi mứt quả để bình tĩnh lại...
Ở dưới sự năn nỉ không mệt mỏi của tiểu Mị Ma, Ngô Tuấn cuối cùng vẫn mua hai chuỗi mứt quả, một chuỗi cho tiểu Mi Ma, một chuỗi khác cho Huỳnh Khang
Huỳnh Khang sống mấy vạn năm, lần đầu tiên trong đời được mua đồ ăn vặt, dở khóc dở cười ăn hết mứt quả, đi theo Ngô Tuấn trở vê Nhân Tâm Đường
trở lại Nhân Tâm Đường, sắc trời đã triệt để tối xuống
nghe Ngô Tuấn giảng thuật xong, biểu lộ của Y Thánh trở nên phức tạp, sau khi trầm mặc một hồi lâu, mới mở miệng nói:
ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ
- Căn cứ theo sự miêu tả của ngươi, người kia dùng hoàn toàn xác thực là tông khí, hơn nữa y có thể là một vị đệ tử của ta - Ở trong mấy vị đệ tử của ta, có thể diễn hóa tông khí đến trình độ như thế, hẳn là chỉ có lão đại và lão thất
Ngô Tuấn hỏi tiếp:
- Lão đại và lão thất là ai?
Y Thánh ý vị thâm trường nhìn thoáng qua Ngô Tuấn:
- Lão đại thanh danh không phải quá tốt, bị người ta gọi là Độc Thánh
Ngô Tuấn bừng tỉnh hiểu ra nói:
- Ö, vậy tổ sư gia nhất mạch của ta hẳn là lão thất!
Y Thánh: ... Một trận lộn xộn trong lòng qua đi, Y Thánh im lặng thở dài, tiếp tục nói:
- Lão thất ưa thích giấu dốt, không thích xuất đầu lộ diện, ở trong đông đảo đệ tử của ta thanh danh không hiện, ta cho tới bây giờ cũng nhìn không ra trong lòng của y đến tột cùng suy nghĩ gì. Nhưng lão thất ở trong đông đảo đệ tử của ta có thiên phú tốt nhất, nếu như y còn sống, y thuật cũng đã vượt xa ta
Ngô Tuấn cười nói:
- Thiên phú cao, y thuật tốt, ưa thích giấu dốt, hoá ra ưu điểm này của nhất mạch chúng ta là nhất mạch tương thừa xuống
Y Thánh nhìn chằm chằm Ngô Tuấn hít sâu mấy lần, đè lại xúc động muốn đánh người
lão đại nếu như còn sống, với tính tình hung bạo của mình, khẳng định sẽ thanh lý môn hộ kẻ nhận lầm tổ sư này!
Cho nên, người áo đen kia là lão thất?
Y Thánh nhướng mày, lập tức lắc đầu nói:
- Không nên chứ, lão thất mặc dù có một chút tiểu âm hiểm, nhưng y vô cùng tiếc mạng, loại sự tình truy sát Thiên Đế cùng với Họa Thiên này, thấy thế nào cũng không giống là việc y có thể làm
Ngô Tuấn suy tư nói:
- Trực giác của ta là, người áo đen rất có thể là Độc Thánh, Cửu Anh cùng với Niệm Nô bị gã giết chết năm đó cũng chưa chết, gã có khả năng cực lớn vẫn còn sống
Y Thánh nghe vậy, tâm tình trở nên có chút phức tạp:
- Hi vọng không phải gã, tên tiểu tử kia và ngươi, não có bệnh...
Nhãn thần của Ngô Tuấn trong nháy mắt trở nên sắc bén, nhàn nhạt nói:
- Lão gia tử, ngươi đừng có nói như vậy, sự tình ngươi tối hôm qua ở trong chăn nhìn lén Xuân Cung Đồ, ta đại khái là không thể giấu thay ngươi được
Y Thánh:
Sau một hồi thương lượng thân thiện, sau khi Y Thánh trả giá bằng hai phương thuốc tổ truyền, quan hệ của hai người lại một lần nữa trở nên vui vẻ hòa thuận