Thiên Đế tức giận tới mức cắn răng, nhưng đối mặt với Ngô Tuấn hăng hái, vẫn là trái lương tâm khích lệ nói:
- Ngươi tiến bộ rất nhanh, tu luyện cho tốt, chớ có lãng phí thiên phú của ngươi
nói xong cũng không thèm nhìn Ngô Tuấn một cái, tiêu tán ở trên mây
- Bệ hạ? Thiên Đế bệ hạ? Tiểu đế?
Ngô Tuấn la lên hai tiếng, thấy đối phương đã thật sự rời đi, cũng lui ra khỏi không gian sương mù theo đó
lúc này, sắc trời đã sáng lên, Ngô Tuấn tu luyện một đêm tỉnh lực dồi dào, tập một bài thể dục, đi vào phòng bếp làm bữa sáng
ăn sáng xong, hắn gọi Tần Nguyệt Nhi ra cửa, sau khi tiến vào thành, đi thẳng đến Bách Bảo Trai
nhìn thấy Ngô Tuấn đến, lão chưởng quỹ hơi có chút kinh ngạc:
- Ngươi còn chưa đi?
Ngô Tuấn mỉm cười nói: - Nghe nói tại Bách Bảo Trai chỉ cần bỏ ra cái giá xứng đáng, đồ vật gì cũng đều có thể mua được, bao gôm cả tính mệnh người, không biết rõ lời đồn này có phải là thật hay không?
Lão chưởng quỹ cười nói:
- Lời đồn này có chút ngoa, ở chỗ ta cũng không có sát thủ, chẳng qua đại bộ phận yêu cầu của khách nhân, Bách Bảo Trai chúng ta vẫn có thể thỏa mãn
Ngô Tuấn khẽ ô một tiếng, tiếp đó hỏi:
- Như vậy mời các ngươi hộ tống chúng ta đi Thiên Đình, cần bỏ ra cái giá gì? Lão chưởng quỹ nhìn hắn thật sâu, mở miệng nói:
- Cuộc làm ăn này quá nguy hiểm, chúng ta không tiếp
Ngô Tuấn tiếc nuối thở dài, lại nói:
- Vậy để ta đổi yêu cầu, mấy ngày không có xem bệnh ta có chút ngứa tay, ngươi đi tìm cho ta mấy bệnh nhân, ta muốn chữa bệnh cho bọn hắn
lão chưởng quỹ trầm mặc một lát, mở miệng nói:
- Chúng ta vẫn là thương lượng một chút sự tình hộ tống các ngươi đi Thiên Đình đi Ngô Tuấn: "..."
Lão nhân chết giẫm này có ý tứ gì!
Trên trán Ngô Tuấn nổi lên gân xanh, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Lão chưởng quỹ, nếu như ta không có đoán sai, ngươi trước kia hẳn là người của Thiên Đình
lão chưởng quỹ khe khẽ thở dài, tay phải vung lên, cửa số bị kình phong đóng lại, sau đó giơ ngón trỏ tay phải ra, ngưng ra một tỉa quang mang màu bạc, rõ ràng là lực lượng tỉnh thần Ngô Tuấn sau khi đột phá Tông Sư mới có khả năng điều động! - « Thái Vi Ngự Cực Công », đặc điểm lớn nhất của môn công pháp này, chính là người tu luyện có thể cảm ứng lẫn nhau. Thực không dám giấu giếm, ta đã từng ở dưới trướng Thiên Đế, phụ trách trấn thủ Tây Thiên Môn Thiên Đình—— Tây Thiên Vương Bành Anh
Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu:
- Tây Thiên, Vương Bành Anh! Nghe có về rất lợi hạil
- Là Tây Thiên Vương, Bành Anhl
Lão chưởng quỹ giật khóe mắt cải chính Ngô Tuấn đánh giá khuôn mặt che kín tang thương của lão chưởng quỹ, hiếu kỳ nói:
- Ngươi là Nhân tộc, làm sao lại lên Thiên Đình làm Tây Thiên Vương, ngươi lại là làm sao thoát khỏi « Thái Vi Ngự Cực Công » của Thiên Đế khống chế?
Trên mặt Bành Anh toát ra một tia thần sắc hồi tưởng, chậm rãi giảng thuật:
- Đó là chuyện trước đây thật lâu, lúc ấy Thiên Đình chúa tể vạn tộc, Nhân tộc bị chiêu mộ là sự tình thường có, Thiên Đình có Nhân tộc leo đến chức vị cao cũng không hiếm lạ
- Ta sau khi bị Thiên Đế chiêu mộ, bởi vì thiên phú tu hành thật tốt, rất nhanh liền trổ hết tài năng từ bên trong một đám thiếu niên, được Thiên Đế ban cho « Thái Vị Ngự Cực Công », trở thành một thanh lưỡi đao giấu ở trong vỏ trong tay gã. Chỉ cần một cái ý niệm trong đầu của gã, ta liên sẽ nghe lệnh gã, lao tới núi đao biển lửa cũng không chối từ
thẳng đến ngày đó, Thiên Đế hưng binh chỉnh phạt Xích Đế Sơn, mang đến toàn bộ Bốn đại Thiên Vương. chúng ta. . Bành Anh nói, toát ra thần sắc vẫn còn sợ hãi, ngón tay khô cạn có chút bắt đầu rung động:
- Cho đến nay ta vẫn như cũ không thể quên được trận chiến thảm liệt kia, có lẽ trận chiến kia không nên xưng là chiến đấu, nói cho đúng, đó là một trận đồ sát đơn phương
- Chân cụt tay đứt đầy trời rơi xuống từ bầu trời, đại địa cũng bị máu loãng nhuộm đỏ, Xích Đế giống như Ma Thần đứng lặng trên đỉnh núi, dựa vào sức một mình đồ sát mười vạn thiên binh
ngay tại thời khắc ta thu được chỉ lệnh của Thiên Đế, chuẩn bị dẫn nổ lực lượng tinh thần ngọc thạch câu phần cùng với Xích Đế, Y Thánh xuất hiện. Y sử xuất một chiêu Liễu Ám Hoa Minh, chặt đứt liên hệ giữa ta cùng với Thiên Đế
- Ta tỉnh táo lại, bị cảnh tượng thê thảm trước mắt dọa sợ, ngay sau đó lập tức liền trốn khỏi Xích Đế Sơn, từ đó cũng không dám lại quay về Thiên Đình. Không biết qua bao lâu, Thái Huyền Thành xây dựng lên, ta liền mai danh ẩn tích tới đây mở nhà Bách Bảo Trai này, sống yên phận Ngô Tuấn lộ vẻ hoài nghỉ nói:
- Liễu Ám Hoa Minh có thể chặt đứt khống chế của Thiên Đế đối với ngươi? Chiêu này ta cũng biết, ngươi cũng đừng có gạt ta