Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 601: Có tác dụng cái rắm!



Chương 601: Có tác dụng cái rắm!

Chương 601: Có tác dụng cái rắm!

dưới đáy mắt Đế Hạo hiện lên một vòng tỉnh quang:

- Y Thánh lại thu đệ tử mới?

Sư Doãn lắc đầu:

- Còn chưa tìm hiểu rõ ràng, nhưng y thuật của hắn tỉnh xảo, đã chữa khỏi cho vết thương cũ cho mấy người Thái Đức, Cô Trúc, Bạch Mi, bên người còn có Thiên Y làm bạn, xem ra là đệ tử Y Thánh không thể nghi ngờ. Bệ hạ nếu như cảm thấy hứng thú đối với hắn, thần có thể viết một phong thư, mời hắn đến Đế Đô làm khách

Đế Hạo đáp ứng một tiếng:

- Làm phiền Doãn khanh

sau khi Sư Doãn đi, Đế Hạo đứng dậy, thanh âm sét đánh nổ vang trong thân thể, biểu lộ trở nên cao thâm mạt trắc, lẩm bẩm nói:

- Y Thánh, ngươi rốt cục cũng không chịu nổi tịch mịch...

Cùng lúc đó, trong Thái Huyền Thành, Ngô Tuấn đang tái khám cho Cô Trúc cùng với Bạch MII, lông mày một lát nhíu chặt, một lát giãn ra, dọa cho hai người nơm nớp lo sợ, sắc mặt không ngừng biến ảo

một lát sau, Ngô Tuấn nhìn về phía Cô Trúc:

- Thương thế của ngươi đã khỏi hẳn

Cô Trúc cơ hồ viết chữ hoài nghi trên mặt:

- Thật sao, ta không tin, hai tay của ta rõ ràng còn chưa nhấc lên nổi

Ngô Tuấn bị đối phương nghi ngờ, có chút không vui nói:

- Nếu như ngươi không tin, chúng ta có thể dùng phương thức xoay cổ tay quyết định thắng bại! Ta thắng, liền chứng minh ngươi đã khỏi hẳn!

Cô Trúc lộn xôn trong gió: "...'

Thần mẹ nó xoay cổ tay! Phương thức chẩn bệnh kỳ quái như thế, lão vẫn là lần đầu nghe nói!

Hơn nữa hai tay ta mẹ nó căn bản không nhấc lên nổi! I

Bạch Mi cười trên nỗi đau của người khác liếc mắt nhìn Cô Trúc, tham gia náo nhiệt nói:

- Có muốn ta làm trọng tài hay không?

Cô Trúc dở khóc dở cười ai thán một tiếng, phảng phất như nhận mệnh, nói: - Vậy coi như ta khỏi hẳn đi

Ngô Tuấn lúc này mới hài lòng gật đầu, hướng hai người nói:

- Lại nghỉ ngơi hai ngày, thân thể của các ngươi liền có thể khôi phục đến trạng thái đỉnh phong, ta đã chế định kế hoạch cẩn mật, đến thời điểm đó chúng ta trực tiếp lỗ mãng một đợt, thừa thế xông lên đánh tới Thiên Cung, xông ra Thiên Giới!

Cô Trúc giựt giựt mí mắt nói:

- Ngô đại phu, kế hoạch cẩn mật này của ngươi... có phải hơi thô ráp một chút hay không?

Ngô Tuấn tự tin nói: - Ngươi yên tâm, Ngô mỗ ta xưa nay không đánh mà không có chuẩn bị, bên trong Thiên Đình, có người của chúng tal

Cô Trúc kinh ngạc nhìn Ngô Tuấn vài lần, thấy hắn mỉm cười không nói, không có tiếp tục nói hết ý tứ, lòng tràn đầy bất đắc dĩ lắc đầu, quay người đi ra phòng khám

không bao lâu, đám người lần lượt ly khai, chỉ còn lại một mình Ngô Tuấn, thu thập xong ngân châm, khoanh chân ngồi ở trên giường bắt đầu luyện công

rất nhanh, ý thức của hắn liền đi đến trong một mảnh sương mù quen thuộc

Thiên Đế lộ vẻ âm trầm hiện thân trên đám mây, không đợi Ngô Tuấn phản ứng, liền hỏi:

- Ngạn Tổ, ngươi ở Nhân giới nhận biết một vị thầy thuốc gọi là Ngô Tuấn không?

Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu:

- Hít hà, thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử Ngô Tuấn, bệ hạ ngươi hỏi hắn làm gì?

Thiên Đế cười lạnh một tiếng:

- Thiên hạ đệ nhất mỹ nam tử khá lắm, ngươi có biết hắn có nhược điểm gì không? Ngô Tuấn nghiêm túc suy nghĩ một phen, lộ sắc mặt trịnh trọng nói:

- Không có nhược điểm, từ trong ra ngoài hắn đều là hoàn mỹ, nếu nhất định phải nói nhược điểm, đó chính là hắn quá mềm lòng, không thể thấy địch nhân tự sát ở trước mặt hẳn!

Thiên Đế:

Lừa dối Thiên Đế tự sát khẳng định là vô dụng, điểm này Ngô Tuấn vô cùng rõ ràng, nhưng hắn vắt hết óc, xác thực không nghĩ ra chính mình có khuyết điểm gì nhìn bộ dáng chân thành không gì sánh được của Ngô Tuấn, Thiên Đế mặt đen lên, cố nén xúc động há miệng nuốt nguyên thần của Ngô Tuấn, hỏi:

- Ngươi gần đây tu luyện như thế nào?

Ngô Tuấn nghe vậy, có chút kiêu ngạo nói:

- Bệ hạ, ta đã luyện thành « Thái Vi Ngự Cực Công » tâng thứ ba, ở dưới nghiệm chứng lặp đi lặp lại, ta phát hiện ra mình đã có thể điều động lực lượng thiên địa cho mình dùng!

Thiên Đế lấy làm kinh hãi, một lần nữa nhìn kỹ vị y sư không đáng tin cậy trước mặt mình này

cho dù là thời đại Thượng Cổ, Bốn đại Thiên Vương dưới tay gã, cũng phải dùng mấy trăm năm thời gian mới có thể tu luyện « Thái Vị Ngự Cực Công » tới tâng thứ ba

tên tiểu tử trước mắt này, thế mà chỉ mất mấy tháng ngắn ngủi liền hoàn thành, chẳng lẽ hắn thật sự giống như hắn nói trước đó, là thiên tài tu hành bất thế?

Thiên Đế thu hồi kinh ngạc, mang theo vẻ mong đợi hỏi:

- Ngươi bây giờ là cảnh giới gì?

Ngô Tuấn mỉm cười, hăng hái nói:

- Căn cứ theo suy đoán của ta, ta hiện tại hẳn là Vương giả bên trong cảnh giới Tông Sư—— tuyệt đại Đại Tông Sư!

Thiên Đế: "..."

Đây mẹ nó còn không phải là Tông Sư!

Có tác dụng cái rắm!