- Ta lúc ấy chính tai nghe được Y Thánh hồ ra, tuyệt sẽ không nhớ lầm
Ngô Tuấn hai mắt tỏa sáng:
- Người Thiên Đình giống như ngươi còn có mấy vị? Nếu như ta giải trừ khống chế của Thiên Đế đối với bọn hắn, bọn hắn sẽ làm phản hay không?
Bành Anh khẽ lắc đầu:
- Bốn đại Thiên Vương Thiên Đình đều là tu luyện « Thái Vị Ngự Cực Công », ngoại trừ Nam Thiên Vương chết tại Xích Đế Sơn, còn lại đều không phải là xuất thân Yêu tộc, vê phần bọn hắn có mấy phần trung thành đối với Thiên Đế, vậy liên khó nói
Ngô Tuấn khẽ nhíu mày:
- Dạng này sao...
Bành Anh nhìn Ngô Tuấn, thu liễm lại những biểu lộ hồi ức kia lại, nghiêm túc nói:
- Cố sự đã nói, hiện tại nên nói chuyện làm ăn. Muốn ta giúp các ngươi, là phải trả giá thật lớn. Đừng có lại lấy cái gì khăn lau chân của Xích Đế lừa gạt ta, ta cũng sẽ không lại bị ngươi lừa
Ngô Tuấn lặng lẽ cười một tiếng:
- Nào có chứ, ta làm ăn từ trước đến nay là già trẻ không gạt! Nói đi, ngươi muốn cái gìl
Bành Anh đánh giá túi bách bảo của Ngô Tuấn, trong mắt tách ra một đạo thần quang tinh minh:
- Vậy phải xem ngươi có cái gì
Ngô Tuấn cẩn thận nghĩ nghĩ, nghiêm túc ngửa mặt lên nói:
- Ta có ranh giới đạo đức cuối cùng linh hoạt!
Bành Anh:... Ngô Tuấn quan sát đối phương lật con mắt xem thường, nhìn ra đối phương đại khái là không muốn ranh giới đạo đức cuối cùng linh hoạt của mình, bất đắc dĩ nói:
- Ngươi giúp ta chính là giúp chính ngươi, ngươi cũng không muốn cả ngày nơm nớp lo sợ, ngay cả đi ngủ cũng đều lo lắng đột nhiên bị Thiên Đế bắt về chứ?
- Chúng ta có cùng chung mục tiêu, theo lý thuyết nên một lòng đoàn kết đối phó với Thiên Đế mới đúng
Bành Anh sau khi trầm mặc một lúc, liếc mắt nhìn hắn, hỏi:
- Y Thánh cùng với Xích Đế đến lúc đó sẽ ra tay sao?
Ngô Tuấn chắc chắn nói:
- Đương nhiên sẽ ra tay, ta thế nhưng là kế thừa toàn bộ y bát của Y Thánh, là truyền nhân đắc ý nhất đời này của yl
Dưới sự thuyết phục chân thành của Ngô Tuấn, Bành Anh cuối cùng đã hạ quyết tâm và tham gia "kế hoạch tẩu thoát" của Ngô Tuấn, đi đến phủ thành chủ tụ hợp cùng với mọi người, sau đó xuất phát về phía Thiên Cung trên con đường rộng thênh thang, Thái Đức ngồi trên một chiếc xe sáu ngựa kéo, song song với xe gấu của Ngô Tuấn
Ngô Tuấn cầm quả câu thủy tỉnh, tra nhìn bản đồ phụ cận, bỗng nhiên phát ra một tiếng khẽ kêu:
- Hẻm núi phía trước dễ thủ khó công, là một nơi tốt để phục kích
Thái Đức ừ một tiếng, nói:
- Nếu như Xích Xà cùng Hắc Hổ dẫn ba ngàn thiên binh trấn giữ, đồng thời bày ra Bắc Đẩu đại trận chặn đường, chúng ta mọc cánh cũng khó thoát Ngô Tuấn nghi hoặc nhìn về phía Thái Đức:
- Phỏng đoán này của ngươi không khỏi quá cụ thể rồi?
Thái Đức lộ vẻ mặt bình thản nhìn về phía trước:
- Bởi vì ta dùng con mắt thấy được
Ngô Tuấn quay mặt đi, không khỏi sững sờ
ở lối vào hẻm núi, ba ngàn thiên binh sắp xếp thành hình dạng Bắc Đẩu, đứng ở phía trước là một nam một nữ, nữ tử một thân áo đỏ, tơ lụa màu đỏ quấn bộ ngực cao ngất, hai cánh tay trắng nõn mảnh khảnh khoanh ở trước ngực, mị nhãn như tơ đánh giá chính mình
nam tử dáng vóc khôi ngô, cầm trong tay một thanh Cự Phủ, trên trán in hoa văn nhàn nhạt, cực kỳ giống một đầu mãnh hổ
theo bọn người Ngô Tuấn tới gần, trận pháp khởi động, một chùm ánh vàng bỗng nhiên sáng lên, trên thân mỗi một thiên binh cũng phảng phất như dát lên một tầng áo giáp hoàng kim, uy nghiêm không gì sánh được
Tân Nguyệt Nhi thấy thế hai mắt tỏa sáng, lên tiếng nói: - Giống như món ăn phát sáng!
Thái Đức giật giật da mặt, hướng về Ngô Tuấn giới thiệu:
- Nữ phía trước chính là Xích Xà, nam gọi là Hắc Hổ, đều đứng hàng mười đại Yêu Soái Thiên Đình giống như Thiên Lang
- XUy ——
Ngô Tuấn giữ chặt dây cương, để Hắc Hùng chậm rãi dừng lại, con mắt bắt đầu tìm kiếm trong đám người, vừa cao giọng hô:
- Họa Thiên, chớ núp trong đám người không ra, ta biết rõ ngươi muốn nhân cơ hội âm tal
Tiếng nói rơi xuống đất, Họa Thiên ý cười dạt dào đi ra từ trong đám người, cười to nói:
- Một hồi lâu không gặp, Ngô đại phu từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ
Ngô Tuấn coi thường một tiếng hừ:
- Ta đương nhiên không có việc gì, món lễ vật ta tặng cho ngươi kia, ngươi hài lòng chứ?
Họa Thiên không khỏi khẽ giật mình, nghi ngờ nói:
- Lễ vật gì?
Ngô Tuấn cũng là sửng sốt một chút, hỏi:
- Thiên Lang không có giao Phi Tường Bình cho ngươi sao?
Họa Thiên nhướng mày:
- Ngươi thả Thiên Lang đi khi nào?
Ngô Tuấn lập tức mở to hai mắt nhìn:
- Thiên Lang không có trở về tìm ngươi sao, vậy gã là... đi Thiên Đình?
Thiên Lang ghê tởm, thế mà cầm Phi Tường Bình đi hố tiểu đết