Ngô Tuấn ôm Tân Nguyệt Nhi ngủ say, nhìn Hắc Hùng kéo xe giống như tản bộ nhàn nhã phía trước, sắc mặt dần dần trở nên lạnh lùng:
- Hắc Hùng, trước khi trời tối đuổi tới Xích Đế Sơn, không đến kịp, ban đêm chúng ta ăn mật gấu
Hắc Hùng lập tức giật mình một cái, lập tức phóng xuất ra một cỗ yêu khí, bao trùm xe ngựa chạy như điên
Ngô Tuấn ngồi trên xe, ánh mắt rét run nhìn phía phương hướng Xích Đế Sơn:
- Mặc kệ ngươi là Xích Đế hay là Thanh Đế, đều đừng hòng sống!
Nhìn cả người Ngô Tuấn tản ra sát khí, đám người câm như ve mùa đông, ai cũng không dám phát ra một tiếng thở dốc
tiểu Mị Ma lặng lẽ kéo lại tay áo Diêm Quân, nhỏ giọng hỏi:
- Ngô Tuấn hắn làm sao vậy, quá dọa người
Diêm Quân nhìn nàng một cái, một lát sau thở dài, nhỏ giọng trả lời: - Nguyệt nhi tỷ ngày hôm qua không có nói thật, tới tìm nàng là nguyên thần Xích Đế, hơn nữa khẳng định còn nói với nàng những cái khác, nàng sợ sư phụ lo lắng, liền không nói
- Sư phụ đã độc choáng Nguyệt nhỉ tỷ, ngươi cũng thành thật một chút, tuyệt đối đừng xen vào
tiểu Mị Ma sau khi nghe ngu ngơ một trận, qua một lát, bỗng nhiên trở nên phẫn nộ, đoạt lấy dây cương trong tay Tống Thái dùng sức hất lên, giận dữ hét:
- Hắc Hùng, gia tốc! Nàng nếu như xảy ra chuyện, vê sau không ai đánh mông ta, ta phạm tội liên phải chép sách!
Sau hai canh giờ, Hắc Hùng bò lên trước một dãy núi, thở hổn hến nói:
- Đến, đến rồi, đừng có lại thúc giục
Ngô Tuấn ôm Tân Nguyệt Nhi đi xuống xe, nhét một khỏa Vạn Niên Chu Quả vào trong miệng Hắc Hùng:
- Nghỉ ngơi đi, nghỉ xong lại đi lên
nói xong, mang theo đám người cất bước leo lên Xích Đế Sơn cỏ dại rậm rạp vừa mới bước vào Xích Đế Sơn, một cỗ khí tức hung sát ngập trời liền ập vào mặt đám người, vô số tiếng la thê lương trong nháy mắt lấp kín lỗ tai đám người
- Ta thật hận!
- Đừng có giết ta
- Kiệt kiệt kiệt kiệt
tàn hồn yêu quái hình thù kỳ quái xuất hiện ở trước mắt mọi người, lộ ra bộ dáng muốn ăn sống nuốt tươi bọn hắn
tình cảnh quỷ dị âm trầm, phảng phất như đi tới luyện ngục nhìn những tàn hồn chết tại Xích Đế Sơn này, Ngô Tuấn hít vào một hơi thật sâu, mặt không chút thay đổi nói:
- Tránh ra
trong một cái chớp mắt tiếp theo, một cỗ tông khí khuếch tán ra từ trên thân Ngô Tuấn, tan rã toàn bộ khí tức hung sát, tàn hồn cả tòa Xích Đế Sơn lập tức lặng ngắt như tờ
sau khi tĩnh mịch một hồi, một thanh âm bén nhọn bỗng nhiên vang lên
- Y Thánh!
Không biết là tàn hồn nào hét lên một tiếng, ngay sau đó, vô số tiếng thét lên sợ hãi vang lên, tàn hồn tranh nhau chen lấn bỏ trốn vào trong núi
Ngô Tuấn dùng Vọng Khí Thuật nhìn lướt qua trong núi, ôm Tần Nguyệt Nhi đi về phía một ngọn núi phía đông dãy núi
dọc đường không một tiếng động, thậm chí không một tiếng côn trùng kêu trong mùa hè nóng nực
rất nhanh, bọn người Ngô Tuấn liên vượt qua mấy ngọn núi, đi tới phía trước một tòa cung điện
phía trên cửa chính, lại một ngọn lửa tiêu chí màu đỏ lâu ngày không đổi, giống như một ngọn lửa hừng hực hừng hực, muốn nuốt chứng vạn vật
Ngô Tuấn ngẩng đầu nhìn lên, cảm giác được nguyên thần xâm lấn thân thể Tần Nguyệt Nhi đang ở ngay trong cung điện, sau khi trầm tư một lát, bắt chước thanh âm của Tân Nguyệt Nhi nói:
- Ta tới rồi
sau một lúc lâu, một thanh âm kinh ngạc vang lên từ trong cung điện:
- Ngươi ăn Tân Nguyệt Nhi bao nhiêu lần rồi, làm sao thanh âm giống như đúc vậy!
Ngô Tuấn: "..."
Sau một phen trầm mặc, Ngô Tuấn lớn tiếng quát:
- Ngươi ổi ra cho tal
Thanh âm kia lập tức quát:
- Có bản lĩnh ngươi tiến vào!
- Ngươi ra đây!
- Ngươi tiến vào!
- Ngươi...
Ngô Tuấn là người đầu tiên không chịu nổi hành vi trễ con này, nghiến răng nói:
- Ta sẽ đi vào, ngươi có bản lĩnh đừng chạy! Nói xong, ôm Tân Nguyệt Nhi đi vào trong cung điện
cung điện vô cùng rộng rãi, chung quanh ngoại trừ cột trụ thì không còn cái khác
ở chính giữa đại điện, một vị nữ tử mặc áo đỏ ngồi ngay ngắn ở bên trên bảo tọa, bên cạnh còn có một nam tử áo xanh dáng dấp hết sức bình thường đứng thẳng
nữ tử nhìn Ngô Tuấn đi tới, không khỏi cười khẩy:
- Chừng ấy tu vi, cũng xứng để cho ta ra ngoài?
Ngô Tuấn lạnh lùng nói: - Chừng ấy tu vi... giết ngươi đã đầy đủ!
Nữ tử cười một tiếng, xoay mặt nhìn về phía nam tử áo xanh bên cạnh:
- Vị đồ tôn này của ngươi, hiển nhiên là không để ta vào mắt
Nam tử áo xanh cười mỉm gật đầu:
- Ừm, nên đánh
Ngô Tuấn híp mắt, nhìn về phía nam tử áo xanh bên người Xích Đế, sau khi dò xét một lát, phát ra âm thanh lạnh lùng nói:
- Thường nói đỏ phối với xanh, xấu đau xấu đớn, ngươi hẳn là Y Thánh chết tiệt gì đó! Nụ cười trên mặt Y Thánh lập tức cứng đờ, căng mặt nói: - Đánh hắn!