Thiên Đế nói xong, tay phải điểm một chỉ, ngón trỏ toát ra một vệt ánh vàng
Ánh vàng chui vào trong thân thể Ngô Tuấn, trong đầu Ngô Tuấn lập tức nhiều hơn một phần công pháp
Công pháp « Thái Vi Ngự Cực Công » hoàn chỉnh, có thể điều động lực lượng chư thiên tỉnh thân!
Ngô Tuấn hai mắt tỏa sáng, lúc này mới biết được sự đáng sợ của môn công pháp này, nhìn vê phía Thiên Đế nói:
- Bệ hạ đại ân đại đức, ta không thể báo đáp, đành phải mang gấp bội lễ vật cho ngài, trò chuyện tỏ tâm ý!
Thiên Đế hài lòng gật đầu, cảm giác Ngô Tuấn cuối cùng cũng bình thường một hồi, tâm tình thư sướng rút ý thức về hiện thực
pử bên trong Lăng Tiêu đại điện, gã mặt mỉm cười mở to mắt, vừa định gọi người đưa rượu lên, bỗng nhiên ý thức được không đúng
Ngô Tuấn nói cho gã gấp bội lễ vật, dường như mẹ nó là phân trâu! I
Đại ân đại đức của gã đối với Ngô Tuấn là thật, nhưng phần đại thiếu đại đức của Ngô Tuấn đối với gã này, cũng quá mẹ nó không làm người!
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, thanh âm binh binh bang bang truyền ra từ trong đại điện, cái bàn vừa mới được thay ở trong Lăng Tiêu đại điện, lại được thay một cái khác
cùng lúc đó, Ngô Tuấn cũng mở mắt, nhìn đám người đứng thành một vòng trước người, hưng phấn nói:
- Xích Đế Sơn là thượng cổ chiến trường, bên trong khẳng định có không ít đồ tốt, mỗi người đều mang theo một cái xẻng, chúng ta lên núi đào bảo!
Tiểu Mị Ma dẫn đàu móc ra xẻng nhỏ, ánh mắt sáng lên nói:
- Rốt cục cũng đến phiên ta ra tay, đào hố ta thành thạo nhất!
Ngô Tuấn vui mừng nhìn về phía tiểu Mi Ma, khích lệ nói:
- Đào một món bảo bối, cho ngươi một văn tiền tiêu vặt, chỉ cần ngươi đào đủ một trăm món, trước khi ăn tết ngươi liền có thể trải qua cuộc sống xa xỉ mỗi ngày ba cây mứt quải tiểu Mị Ma trên mặt cười nở hoa, nghĩ đến cuộc sống xa xỉ về sau, lâng lâng say mê trong đó
- Ha ha
Diêm Quân lộ vẻ coi nhẹ lườm nàng một cái
làm việc cho sư phụ thế mà còn muốn mứt quả, như vậy cũng muốn tranh thủ tình cảm với mình?
Diêm Quân gã đào được bảo bối một văn tiên cũng không cần, chỉ vì để cho sư phụ vui vẻ, cái này gọi là —— cách cục!
Ngô Tuấn đối với hoạt động tâm lý của Diêm Quân hoàn toàn không biết gì cả, quét qua đám người, phát hiện ra Tân Nguyệt Nhi thế mà không có mặt, buồn bực nói:
- Nguyệt nhi đâu rồi, còn chưa có cơm nước xong xuôi sao?
Tống Thái ồ một tiếng, nói:
- Nguyệt nhi tỷ có chút không thoải mái, ta dẫn nàng đi đến trướng bồng của ta ta nghỉ ngơi, ta nhớ nàng hẳn là ăn quá no
Ngô Tuấn nhướng mày, đứng lên nói:
- Ngươi từng thấy nàng ăn quá no sao? Mau dẫn ta đi xem một chút! Tống Thái khẽ giật mình, rất nhanh dẫn Ngô Tuấn đi vào trong lều vải
Tần Nguyệt Nhi nằm trên giường, gương mặt ửng đỏ, lộ ra bộ dáng say rượu
Ngô Tuấn đi đến xem xét một phen, đặt ngón tay dò xét ở trên mạch môn nàng, nghi ngờ nói:
- Hết thảy như thường, không giống như là bệnh, cường độ nguyên thân đang gia tăng, thoạt nhìn như là đang tu luyện vậy
lúc này, Tần Nguyệt Nhi chậm rãi mở mắt, buồn bã ỉu xìu nói: - Ngô Tuấn, ta nghe được giọng nói của một nữ nhân, nàng nói chờ ta đi tìm nàng...
Ngô Tuấn biến sắc, vội vàng rút ra một cây kim châm đâm vào trên trán nàng
thân thể Tần Nguyệt Nhi run lên, thần trí thanh tỉnh hơn rất nhiều, như trút được gánh nặng thở ra một hơi, nói:
- Hiện tại đã thoải mái hơn
Ngô Tuấn khẽ gật đầu, nói:
- Ngươi đây là bị người xâm lấn nguyên thần, yên tâm, sợi nguyên thần kia đã bị ta xua tán đi, ngủ một giấc thật tốt đi, tỉnh lại liên không sao
sáng hôm sau, Tân Nguyệt Nhi liên khôi phục sức sống, một đoàn người lái chiến xa về hướng Xích Đế Sơn
chỉ là Tân Nguyệt Nhi nhìn giống như một đứa trẻ mắc bệnh chưa lành, một lát đòi Ngô Tuấn thịt nướng, một lát nói muốn ăn canh dê. Cuối cùng còn bảo Hắc Hùng thả chậm tốc độ, lôi kéo Ngô Tuấn xuống xe đi
không bao lâu, Diêm Quân bắt được một con Linh Dương trở vê, thừa dịp lúc Ngô Tuấn xử lý, lặng lẽ tiến tới bên cạnh Ngô Tuấn, nhỏ giọng nói: - Sự phụ, Nguyệt nhi tỷ hôm nay có chút khác thường
Ngô Tuấn lột da dê, thản nhiên nói:
- Ừm, đúng là có một chút, ngươi cảm thấy nàng sẽ hại ngươi sao?
Diêm Quân khẽ giật mình, bật thốt lên:
- Đương nhiên sẽ không
- Như vậy nàng sẽ hại ta sao?
- Như vậy liên càng sẽ không!
Diêm Quân chợt kịp phản ứng, nghi ngờ nói:
- Nguyệt nhi tỷ không có bệnh, như vậy nàng đây là
Ngô Tuấn bỏ thịt dê vào trong nồi, thanh âm có chút trầm thấp nói:
- Có lẽ nàng chỉ là muốn cho nàng thêm đồ ăn
Diêm Quân trầm mặc một trận, ngậm miệng không nói nữa
không bao lâu, Tân Nguyệt Nhi ăn xong canh dê đã ngủ mê man, một đoàn người lại lên đường một lần nữa