Xích Đế lập tức đứng dậy, phất tay đánh ra một đạo kiếm khí, hướng về phía ngực Ngô Tuấn!
Ngô Tuấn ôm Tần Nguyệt Nhi hét lớn một tiếng:
- Khô Mộc Phùng Xuân!
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, tông khí băng lãnh đông kết thiên địa, kiếm khí Xích Đế phát ra dần dần chậm lại, cuối cùng bị đông lại trên không trung, đột nhiên biến thành một đống bột mịn Xích Đế không khỏi sững sờ, lộ sắc mặt cổ quái xoay mặt nhìn vê phía Y Thánh:
- Chiêu này là Khô Mộc Phùng Xuân?
Y Thánh trầm mặc một trận, ngay sau đó trên trán nổi gân xanh, nắm chặt quyền quát:
- Không phải, chiêu này tuyệt đối không phải Khô Mộc Phùng Xuân của ta! Vị đồ tôn bất tài này oan uổng tai
- Tuyệt đối đừng tin hắn, hắn thậm chí cũng không nguyện ý gọi ta một tiếng tổ sư gial
- Hắc trong miệng Xích Đế phát ra một tiếng cười ý vị không rõ, quay lại mặt, khá hứng thú nhìn vê phía Ngô Tuấn:
- Ngươi là tới giết ta?
Ngô Tuấn lặng lẽ nhìn nàng nói:
- Là ngươi trêu chọc ta trước. Chúng ta cũng không có chọc giận ngươi, ngươi vì sao lại làm khó Nguyệt nhi?
Xích Đế quét mắt nhìn Tần Nguyệt Nhi trong ngực Ngô Tuấn, lộ ra một tia thần sắc nhớ lại quá khứ, một lát sau thở dài một tiếng, nói: - Giết nàng đi, ban đầu ở Đại Trí Tuệ Phật Tự, nàng liền đã bị công pháp của ta ảnh hưởng, về sau sẽ dần dần trở nên khát máu giống như ta năm đói
Ngô Tuấn lập tức giận dữ:
- Ngươi nói liền đúng sao, đừng nói công pháp tồi tàn này của ngươi, cho dù ngươi sống lại, ta cũng sẽ chữa khỏi cho ngươi!
Xích Đế nghe vậy, không khỏi vỗ tay cười to, lại một lần nữa xoay mặt nhìn về phía Y Thánh bên cạnh, cười nói:
- Vị đồ tôn này của ngươi, tựa hồ không giống ngươi năm đó chút nào
- Hắn nào chỉ là không giống ta, quả thực chính là oan gia đến đòi nợ, thật sự là sư môn bất hạnh...
Xích Đế cười một tiếng, hướng Ngô Tuấn nói:
- Lúc đầu ta là muốn giữ lại Tân Nguyệt Nhi, tránh cho ngày sau ủ thành đại họa. Nhưng nếu ngươi đã có lòng tin khống chế lại sát tính của nàng, ta liền không nhúng tay vào Ngô Tuấn nhíu mày, có chút hoài nghi nói:
- Các ngươi dễ dàng như vậy liền thay đổi chủ ý, khiến cho ta có chút không yên lòng
Xích Đế lộ vẻ cảm khái nói:
- Dù sao đúng như ngươi nói, hai người chúng ta đã chết nhiều năm như vậy, ngươi cho dù chỉ có chút tu vi này, chúng ta cũng không giữ được ngươi
- Chỉ mong hai người các ngươi ngày sau, đừng đi theo vết xe đổ của hai chúng ta...
Xích Đế chỉ chỉ Y Thánh bên cạnh, lộ ra biểu lộ nghiêm túc nói:
- Y là ta giết
Ngô Tuấn lập tức trừng mắt, lộ ra biểu lộ không dám tin
Xích Đế khe khẽ thở dài, tiếp tục nói:
- Năm đó y đóng chặt Thiên Môn, đi tới Xích Đế Sơn bồi ta, Thiên Đế không cam tâm bị giam cầm ở Thiên Giới, đem mười vạn binh mã đến đây thảo phạt
- Ở bên trong đại chiến, theo giết địch càng ngày càng nhiều, ta dần dần chìm đắm trong chém giết, nếu không phải tổ sư gia của ngươi hi sinh chính mình thức tỉnh ta, e rằng sinh linh toàn bộ Thiên Giới đều sẽ bị ta giết sạch
Ngô Tuấn kinh ngạc nói:
- Giết sạch sinh linh một giới, công pháp này của ngươi cũng quá tà môn rồi?
Xích Đế lộ ra thân thái ngưng trọng nói:
- Ta chính là người ứng kiếp Thiên Nhân đại kiếp Thượng Cổ, công pháp tu luyện cũng là thừa thiên mà thành, môn công pháp này là dành cho giết chóc, sát ý càng dày đặc, sát sinh càng nhiều, uy lực liền càng mạnh
Tân Nguyệt Nhi mặc dù không phải người ứng kiếp giống như ta, nhưng nàng cùng với môn công pháp này lại vô cùng phù hợp
- Sẽ luôn có một ngày, nàng sẽ tiến vào cảnh giới càng cao hơn, đến lúc đó sát tính của nàng có thể mất khống chế hay không, liền hoàn toàn phụ thuộc vào ngươi
Ngô Tuấn biết được lai lịch của Chiến Thân Quyết, không khỏi rơi vào trầm tư, trâm ngâm nói:
- Công pháp thừa thiên mà thành, vấn đề này xuất hiện ở trên người lão thiên gia, nếu có thể chộp thiên đạo tới nghiên cứu một phen, hẳn là có thể giải quyết vấn đề của môn công pháp này từ trên căn bản...
-??1]
Xích Đế nghe được trợn mắt hốc mồm, nửa ngày nói không ra lời
Y Thánh giựt giựt mí mắt nói:
- Tiểu Hồng, ngươi nói ta hiện tại trục xuất hắn ra khỏi sư môn, hẳn là còn kịp chứ? Xích Đế phục hồi tỉnh thần, lực bất tòng tâm nói:
- E rằng đã chậm
sau một lúc lâu, Ngô Tuấn thanh tỉnh lại từ bên trong suy nghĩ, để Tân Nguyệt Nhi ở dưới đất, xuất ra giải dược cho cho nàng ăn
Tân Nguyệt Nhi ung dung tỉnh lại, mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt Ngô Tuấn gần trong gang tấc mơ mơ màng màng hé mồm nói: