Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 512: xuất hải đồ long



Chương 512: xuất hải đồ long

Chương 512: xuất hải đồ

long

nói xong đặt nàng ở trên đầu gối, làm bộ muốn trừng trị nghiêm khắc

tiểu Mị Ma hoảng sợ vung vẩy hai chân ngắn ngủn, vội vàng cầu xin tha thứ:

- Nguyệt nhi tỷ tỷ, ta giỡn đấy, đánh ta không sao, cũng đừng làm hỏng mứt quả ta mang cho ngươi!

Nói xong, không biết từ chỗ nào móc ra một chuỗi mứt quả, bắt đầu đung đưa ở trước mặt Tần Nguyệt Nhi - Ừm? Đây là mứt quả Happosai nhai

Tân Nguyệt Nhi thu được hối lộ lúc này mới buông nàng ra, cong mắt lại bắt đầu ăn

Ngô Tuấn khinh bỉ nhìn hai người nhốn nháo, tính toán mức tiêu thụ vật liệu, thanh toán cho Vương Thiết, sau đó mang theo các nàng trở về bờ biển

không bao lâu, Bảo Bất Bình cùng với Hắc Dương lần lượt trở về, sau lưng Bảo Bất Bình còn có truyền nhân Man Thánh từng gặp mặt Ngô Tuấn một lần, Mộ Dung Anh Hùng nhìn thấy Ngô Tuấn, sắc mặt của Mộ Dung Anh Hùng trở nên có chút quái dị, dò xét vài lần những thanh thần binh trên bờ biển kia, không nhịn được nói:

- Ngươi cuối cùng vẫn đã nấu chảy đao của ta

Ngô Tuấn kinh hỉ nói:

- Mộ Dung tiền bối, ta chế tạo một thanh Anh Hùng kiếm, vừa vặn xứng với ngươi! Chỉ cần ngươi trợ giúp chúng ta đi Bông Lai Đảo, ta liên đưa ngươi Anh Hùng kiếm!

Mộ Dung Anh Hùng nghe được giật giật khóe mắt: - Nấu chảy đao của ta thành kiếm, lại đưa cho ta, còn muốn ta hỗ trợ, thật sự uổng cho ngươi nói được...

Ngô Tuấn rút Anh Hùng kiếm từ dưới đất lên, ném về phía Mộ Dung Anh Hùng, nói:

- Chuôi Anh Hùng kiếm này rất sắc bén, coi như không lấy ra đánh nhau, lấy ra cắt thịt, thái thịt cũng là không tệ!

Mộ Dung Anh Hùng duỗi hay ngón tay, kẹp lấy Anh Hùng kiếm được ném qua, hơi dùng sức, thế mà không có bẻ gãy được, kinh ngạc nói:

- Ö, ngươi ở bên trong hắc kim tăng thêm đồ vật gì, làm sao trở nên cứng rắn như thế?

Ngô Tuấn giải thích:

- À, đây là một thanh kiếm sắt đánh bóng, ta dùng linh khí rèn luyện một thoáng, sau đó dát một tầng hắc kim ở bên ngoài

Mộ Dung Anh Hùng: "...

Thần mẹ nó đánh bóng!

Gã cuối cùng vẫn đã đánh giá cao lương tâm của tên gian thương này!

Sau khi trâm mặc một trận, gã dùng vải bọc Anh Hùng kiếm lại, nói:

- Xuất hải tính thêm ta, nhân vật có thể vây khốn Thần Long, ta ngược lại là muốn lĩnh giáo một chút

trong khi nói chuyện, một làn sóng biển xông lên bãi cát, Ngô Tuấn cảm giác được một cỗ khí tức quái dị, xoay mặt nhìn lại, thình lình phát hiện ra chuôi Thiên Tội kia đã biến mất không còn tăm tích, trên bờ biển chỉ để lại một cái hố cát đen như mực!

Ngay sau đó, một đầu Hải Xà to lớn ló đầu ra từ nơi không xa, mở ra cái miệng máu, lộ ra nửa thân thể của một thanh niên tóc dài một màn quái dị, Ngô Tuấn nhìn đến trợn mắt hốc mồm

Tân Nguyệt Nhi đè lại chuôi kiếm, ánh mắt trở nên ngưng trọng:

- Cường địch!

Lúc này, thanh niên đã đặt Thiên Tội đao toàn thân xanh biếc nằm ngang ở trong tay, Cười nói:

- Chư vị, Tiêu Ngọc Tử hữu lễ!

Tần Nguyệt Nhi nhìn chằm chằm thiếu niên cùng với Hải Xà dưới người đối phương dò xét một lát, trong đầu cấp tốc nổi lên một quyển hồ sơ, nói: - Năm đó khi Đại Chu khai quốc, từng có một dị nhân có thể thuần Hóa Hải thú đến đây tương trợ, cưỡi chính là đầu Hải Xà này, y hẳn là vị dị nhân kia, hoặc là hậu đại của vị dị nhân kia

Ngô Tuấn kinh hỉ nói:

- Chúng ta vừa vặn thiếu một người quen thuộc hải thú, các hạ đến đây rất đúng lúc!

Tiêu Ngọc Tử hướng về phía Ngô Tuấn mỉm cười gật đầu, đang muốn nói chuyện, bỗng nhiên cảm giác tay phải có chút không đúng, cúi đầu xem xét, cái thấy tay của mình xanh đen, lập tức biến sắc nói:

- Trên đao có độc!

Ngô Tuấn vội vàng giải thích:

- Đừng lo lắng, trên đao tuyệt đối không có độc, là thanh Thiên Tội đao này... nước sơn bong ral

- Hả?

Tiêu Ngọc Tử lộ ra biểu lộ hoài nghi nhân sinh, dùng tay sờ sờ thân đao, ngón tay lập tức trở nên xanh biếc

quả nhiên là nước sơn bong ra

sau một hồi hỗn loạn, Tiêu Ngọc Tử sâu kín nhìn về phía Ngô Tuấn, nói:

- Hải thú ta thuần hóa bỗng nhiên mất khống chế, bây giờ chỉ còn Hải Xà vương đi theo ta nhiều năm còn nghe lời, ta muốn làm rõ ràng đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, liên kết bạn đồng hành với các ngươi

Ngô Tuấn mừng rỡ gật đầu, liếc nhìn những người có mặt, phân phát số vũ khí còn lại, hùng hồn nói:

- Bảy chuôi thần binh đều đã tìm được chủ nhân, vạn sự sẵn sàng, ngày mai chúng ta liền xuất hải đồ longl

Hắc Dương lập tức sửng sốt: A?7?7II

Chờ đã, chẳng lẽ mình bị ảo giác thính giác, đồ long cái gì, khẳng định là nghe lầm!...

Ngày hôm sau, vào buổi trưa

sau khi uống rượu nừng của Vương Đại Cát, Ngô Tuấn leo lên thương thuyền Giang gia, đứng ở trên boong thuyền nhìn mặt biển nổi sóng chập trùng, dây thắt lưng tung bay theo gió, một đám cao thủ đi theo phía sau, lộ ra bộ dáng chỉ điểm giang sơn, bễ nghễ thiên hạ